Thanh Thanh Khẽ Phất Tay, Cả Hoàng Cung Tan Chảy
Chương 198: Ai bảo hắn không có muội muội, chỉ đành tranh giành đoạt lấy mà thôi
Th ngải cứu đã cháy được một nửa, Tạ Uẩn Kỳ gầm lên một tiếng, cùng Ngự lâm quân phía sau x ra.
"A! Ta liều mạng đây!"
Ánh mắt m lại bị tiếng của Tạ Uẩn Kỳ thu hút, cây ngải cứu cháy rực trong kh trung xua đuổi đàn ong bay , tên Ngự lâm quân kia vẫn tận tụy cầm nửa sau cây gậy dài.
Ban đầu Tạ Uẩn Kỳ vẫn vững vàng giơ nghiêng cây gậy dài, nhưng những con ong kia dường như đã th Tạ Uẩn Kỳ đang cầm ngải cứu phía dưới, vài con ong vo ve bay về phía .
Tạ Uẩn Kỳ lập tức sợ mất hồn mất vía, lần trước ở Ngự hoa viên, bị đàn ong đốt m nốt sưng to, chúng sưng vù trên mặt m ngày mới tiêu hết.
Ong ở đây là ong hoang dã, lợi hại hơn nhiều, nếu bị đốt thì chẳng mặt sẽ sưng vù mười ngày nửa tháng !
Tạ Uẩn Kỳ rùng , ôm cây gậy vội vàng chạy bán sống bán c.h.ế.t về phía trước, vẻ mặt vô cùng kinh hãi.
"Cứu mạng! Đừng đuổi theo ta! Chưa từng th soái ca hả? Lục Trì, ngươi chẳng đã nói là kh nguy hiểm chút nào ! Còn bộ y phục này, chẳng chút tác dụng nào vậy!"
Áo tơi nặng nề, áo choàng lại quá dài, cản trở bước chân Tạ Uẩn Kỳ khi chạy về phía trước.
Thế nhưng thứ mà Tạ Uẩn Kỳ cố ý bôi lên áo choàng đen lại chẳng chút tác dụng nào, ngược lại dường như còn chọc giận đàn ong hơn, ong kh những kh bay về phía Ngự lâm quân phía sau , mà còn chỉ bay về phía .
Tạ Uẩn Kỳ mặc bộ "chiến bào" này, chạy cũng kh tiện, lại chẳng tác dụng gì, mặc trên quả là một gánh nặng.
Tạ Uẩn Kỳ kêu gào thảm thiết, cũng kh quên kh được chạy về phía Th Th, nếu lỡ dẫn ong bay về phía Th Th thì biết làm .
Thế là Tạ Uẩn Kỳ chỉ đành vừa khóc thút thít vừa chạy về phía khác, mũ trụ rơi cũng kh thời gian nhặt, cứ thế nhắm mắt chạy như ên, trong miệng vẫn kh quên nói: "Hai ngươi mau l tổ ong xuống , đừng lãng phí c sức của ta nha!"
Nói xong, Tạ Uẩn Kỳ tức giận dùng ngải cứu khiêu khích đàn ong: " hả? Tức giận lắm kh? Khó ngửi lắm hả? Kh về nhà được hả? Đến đốt ta , giỏi thì đến đốt ta !"
Đàn ong vo ve lượn vòng trên đầu một lát, tiếng động ồn ào, lại cách khá xa, Th Th kh thể nghe rõ đàn ong rốt cuộc đang nói gì.
Bất quá, Th Th đoán rằng, đàn ong kia quả thật đã bị Tạ Uẩn Kỳ khiêu khích.
Bởi vì sau khi Tạ Uẩn Kỳ nói xong câu đó, Th Th th đàn ong quạt cánh mạnh hơn, lao thẳng về phía Tạ Uẩn Kỳ.
Tạ Uẩn Kỳ hét lên một tiếng, lại chạy tiếp.
Th Th theo Tạ Uẩn Kỳ chạy mất tăm, kính phục cảm thán một câu: "Ngũ hoàng quả nhiên đại nghĩa lẫm liệt, lại chọn dùng chính để dẫn dụ đàn ong . Lục Trì ca ca, chúng ta mau hạ tổ ong xuống , cứ dùng chiêu đó của ."
Th Th đứng dậy từ sau gốc cây ra, quan sát Tạ Uẩn Kỳ dẫn ong xa hơn một chút, lập tức kéo Lục Trì về phía trước, định bụng nh chóng "trộm" nhà của ong, đừng để uổng phí nỗ lực của Tạ Uẩn Kỳ.
Lục Trì bị tiểu đoàn tử kéo tay, nghe câu "Lục Trì ca ca" mềm mại ngọt ngào kia, lòng bỗng nhiên bắt đầu rung động.
Lục Trì... ca ca?
Thì ra, đây chính là cảm giác khi Tạ Uẩn Kỳ được gọi là ca ca ?
47_Lục Trì một lòng cũng kh hiểu mềm , theo kịp bước chân của Th Th.
"C chúa, nàng đừng ra phía trước, vạn nhất trong tổ ong vẫn còn ong sót lại thì phiền phức lắm."
Lục Trì ba bước gộp làm hai, tới trước mặt Th Th, che c nàng phía sau, chu đáo tự đứng c trước nàng.
Th Th muốn nói kh , nhưng Lục Trì đã bắt đầu cầm đá nhắm mục tiêu, Th Th liền ngậm miệng kh nói, chuyên tâm xem nhắm mục tiêu thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/th-th-khe-phat-tay-ca-hoang-cung-tan-chay/chuong-198-ai-bao-han-khong-co-muoi-muoi-chi-d-tr-gi-doat-lay-ma-thoi.html.]
Kỹ năng này thực sự quá ngầu, tuy nàng hiện tại còn chưa biết võ c, kh nội lực, nhưng biết đâu sau này ngày nào đó nàng hứng chí lại bắt đầu học võ c thì ?
Bây giờ cứ học chút lý thuyết trước đã, hắc hắc.
Lục Trì vừa ra tay, Th Th vừa mới bắt đầu quan sát động tác của , hòn đá trong tay Lục Trì đã vững vàng b.ắ.n trúng tổ ong.
Tổ ong lắc lư một chút, chậm rãi rơi xuống.
Trong tổ ong quả nhiên vẫn còn vài con ong cố thủ, theo tổ ong rơi xuống đất rung lắc dữ dội, vài con ong chui ra khỏi tổ, Lục Trì nh mắt lẹ tay trực tiếp một cước dẫm xuống, chẳng cho ong cơ hội bay lên.
Th Th th, khẽ kêu lên một tiếng kinh ngạc, trong lòng bắt đầu sám hối.
"Xin lỗi ong nhỏ, kiếp sau Th Th nhất định sẽ trồng thật nhiều hoa để các ngươi hái mật hoa!"
Lục Trì th nàng giật , còn tưởng nàng bị đàn ong đột nhiên bay ra hù sợ, vội an ủi nàng: "C chúa đừng sợ."
Th Th cười một tiếng, lắc đầu biểu thị kh .
Tử Quyên dẫn nh chóng gói tổ ong rơi xuống lại, sau khi kiểm tra bên trong đã kh còn ong, dặn dò hai tên Ngự lâm quân trong số đó mang tổ ong về tìm xử lý, cố gắng để m đứa nhỏ sớm được ăn mật ong ngọt ngào.
Sau khi đồ vật được đưa về, chuyện ngày hôm nay cũng xem như kết thúc.
Th Th về hướng Tạ Uẩn Kỳ đã chạy , bất đắc dĩ thở dài một hơi: "Đi thôi, chúng ta đón Ngũ hoàng về."
Lục Trì chút kh tình nguyện, Tạ Uẩn Kỳ lớn chừng này , lẽ nào lại lạc được , hơn nữa bên cạnh còn theo, chắc c sẽ kh xảy ra chuyện gì.
"C chúa, nếu kh ta đưa nàng về trước nhé. Bên đó nguy hiểm, vạn nhất gặp dã thú thì kh hay, đợi ta đưa c chúa về đến bãi săn sẽ tự tìm ện hạ sau."
Lời này đương nhiên là giả, đây là chân núi, tự nhiên nhiều Ngự lâm quân tuần tra c gác ở đây, nếu kh dã thú trong núi chạy vào bãi săn thì làm .
Huống hồ gần đây sớm đã được Ngự lâm quân dọn dẹp sạch sẽ , ngoại trừ sự cố bất ngờ của bầy sói và gia đình đá m hôm trước, trừ trong núi ra, những nơi khác sẽ kh bất kỳ động vật hung hãn nào xuất hiện.
Lục Trì nói vậy, đương nhiên chỉ là để dụ Th Th về cùng một trước.
Nếu kh, chỉ cần Tạ Uẩn Kỳ ở đó, thì còn chuyện gì đến lượt nữa.
Tạ Uẩn Kỳ một như vậy đã may mắn , Lục Trì cũng muốn , tự tr thủ một chút mới được.
Ai, kh cách nào, ai bảo kh chứ, chỉ đành vừa giành vừa giật thôi.
Th Th kh yên tâm: "Kh được, Ngũ hoàng mặc bộ đó nặng nề quá, Th Th kh yên tâm đâu."
Lục Trì thở dài một hơi, trong lòng nhất thời vừa chua xót vừa đắng cay.
xem, xem, nhà ta lại chu đáo như vậy chứ?
Thì ra đây chính là ý nghĩa của "áo b nhỏ tri kỷ", Lục Trì trước kia khinh thường đến mức nào, bây giờ lại bất đắc dĩ b nhiêu.
Th Th muốn tìm Tạ Uẩn Kỳ, Lục Trì đương nhiên kh thể để nàng tự .
Lục Trì giơ tay lên, muốn để nàng nắm tay : "Được, vậy chúng ta cùng tìm Ngũ ện hạ ."
"Ừm ừm."
Th Th ngoan ngoãn gật đầu, nắm tay Lục Trì thẳng theo đường.
Chưa có bình luận nào cho chương này.