Thanh Thanh Khẽ Phất Tay, Cả Hoàng Cung Tan Chảy
Chương 41: Nương nương nhân từ, ban ngươi toàn thây
“Gì mà cái này cái kia, gì mà bịt tai , âm thầm pha trà?” Th Th mơ màng chớp chớp mắt, Dung Quý phi bị nàng chọc cười, xoa xoa đầu nàng: “Th nhi kh cần bận tâm những chuyện này, những việc này, cứ giao cho hoàng của con xử lý là được.”
“Vâng.” Th Th ngoan ngoãn gật đầu.
Dung Quý phi ngập ngừng, vốn còn muốn hỏi nàng một chuyện, nhưng bộ dạng ngoan ngoãn ngây thơ của tiểu đoàn tử, chỉ đành thở dài nói: “Th nhi hãy nghỉ ngơi cho tốt, mẫu phi còn đến chỗ phụ hoàng của con một chuyến.”
“Dạ.”
Th Th mím môi cười, để mẫu phi nàng an tâm hơn, nàng còn hoạt bát vung vẫy cánh tay: “Mẫu phi yên tâm, tên thích khách đó ngay cả một sợi l của Th Th cũng chưa chạm tới, Th Th vẫn khỏe re mà!”
Dung Quý phi phì cười: “Được, được, được.”
Dung Quý phi biết nàng đang muốn đừng lo lắng, liền cũng thuận theo ý nàng kh nói thêm gì nữa.
Trên đường đến Dưỡng Tâm ện diện kiến Bệ hạ, Dung Quý phi tựa vào xe kiệu, khó che giấu vẻ ưu sầu.
Lục Bình lo lắng bệnh tim của nàng lại tái phát, hỏi: “Nương nương thân thể kh khỏe?”
Dung Quý phi phất tay: “Ngươi nói Th nhi nàng…”
“C chúa?” Lục Bình ngơ ngác nói, “Nương nương vẫn còn lo lắng cho c chúa ư? Nương nương đừng sợ, tên thích khách đó đã bị bắt vào thiên lao, kh thể thoát ra được nữa đâu!”
Dung Quý phi lắc đầu: “Kh vậy. Th nhi vừa mới sinh ra đã chiêu dụ trăm chim hót vang, khi Th nhi được năm tháng, lần ta đưa nàng dạo ngự hoa viên, cả vườn bướm kh con nào dám đến gần, lại cứ bay đến bên cạnh nàng.”
Lục Bình là hầu lâu năm bên cạnh Dung Quý phi, đương nhiên cũng nhớ rõ chuyện năm đó.
Lục Bình hồi tưởng lại ngày mà Dung Quý phi nhắc tới, ngày đó trong ngự hoa viên kh chỉ Dung Quý phi, mà còn vài phi tần khác, nhân số đ đúc.
Nói ra cũng thật kỳ lạ, lúc đó đã là cuối thu, hoa nở ít, bướm đến cũng ít. Thế nhưng ngày hôm đó ngoài đ, bướm cũng nhiều, hơn nữa mỗi con đều tr nhau bay về phía c chúa.
Lúc đó mọi đều nói, động vật đều đặc biệt thân cận c chúa, c chúa sau này nhất định là một lòng thiện và phúc khí.
Lục Bình kinh ngạc nói: “Nương nương là muốn nói đến vụ ám sát hôm nay, một bầy chim sẻ từ ngoài cửa sổ bay vào tấn c tên thích khách, cứu c chúa ?”
“Bổn cung luôn cảm th chuyện này gì đó kh đúng, chim sẻ sợ , lại kết thành bầy đàn cứu chứ?”
Lục Bình suy nghĩ một chút, cười nói: “C chúa từ nhỏ đã được động vật yêu mến, vạn vật hữu linh, những loài vật này đều linh tính. Dân gian đều nói lòng thiện tự nhiên chiêu dụ linh vật, nhất định là c chúa chúng ta lương thiện đáng yêu, nên mới khiến những loài chim này kh đành lòng c chúa bị ức hiếp!”
Lục Bình nói cũng kh kh lý, dân gian quả thực lưu truyền thuyết pháp này.
Vạn vật hữu linh, mắt của động vật thể th những thứ mà con kh th được, thể khiến động vật thân cận thường là mang trong đại ái.
Dung Quý phi cau mày suy nghĩ một lúc: “Thôi được , dù cũng kh chuyện xấu.”
…
Đêm xuống, trong thiên lao.
Trong hai gian lao tối tăm ẩm ướt, một bên là Thúy Lan, một bên là tên thái giám rắc thuốc ngứa đang bị giam giữ.
Gian bên trái, đang co quắp trong góc chính là Thúy Lan.
Thiên lao vốn là nơi giam giữ trọng phạm, mùi ẩm mốc, mục nát và huyết t hòa quyện vào nhau, như lưỡi d.a.o sắc bén đ.â.m thẳng vào mũi.
Ở những chỗ tường lõm xuống gắn các dụng cụ tra tấn, những chiếc nh sắt hoen gỉ và xích sắt vặn vẹo ẩn hiện trong bóng tối.
Trên Thúy Lan đã vương chút m.á.u t, nàng nhắm mắt lại, hơi thở yếu ớt.
Một góc phòng giam, một con chuột bị mùi m.á.u t hấp dẫn, từ một cái hang khác chui ra, từ xa xa nó ngó nghiêng Thúy Lan một lúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/th-th-khe-phat-tay-ca-hoang-cung-tan-chay/chuong-41-nuong-nuong-nhan-tu-ban-nguoi-toan-thay.html.]
Một đội thị vệ c giữ thiên lao đang tuần tra vòng qu, khi vừa rẽ sang phía Thúy Lan, sáu vốn đang nghiêm chỉnh cảnh giác bỗng nhiên đồng loạt ngã xuống đất bất tỉnh.
Im lìm kh tiếng động, trong bóng tối mờ ảo, ngọn nến vẫn lay động.
Thúy Lan nghe th tiếng động, khó nhọc ngẩng đầu lên, th đám thị vệ ngã gục dưới đất kh hề hay biết, khóe môi nàng khẽ cong lên.
“Là… là chủ tử đến cứu nô tỳ ?”
Giây tiếp theo, từ trong bóng tối bước ra một nữ tử vận y phục màu x lục.
Nữ tử đứng trước mặt Thúy Lan, cách song sắt, kh một tiếng động.
Thân thể yếu ớt của Thúy Lan cuối cùng cũng chút sức lực: “Là chủ tử bảo ngươi đến cứu ta ?”
Duy nhất một ô cửa sổ nhỏ bằng bàn tay trong phòng giam lọt vào một tia sáng đêm, nữ tử ngẩng đầu lên, ánh sáng chiếu vào mặt nàng.
Lại là Thải Vân!
Thải Vân ném một cái bình nhỏ qua khe hở, bình sứ rơi xuống đất, phát ra âm th trong trẻo.
Tiếng động này làm con chuột nhỏ vốn đang quan sát xem ở đây thức ăn hay kh giật , vội vàng chui tọt về hang ẩn nấp.
Con chuột nhỏ thò nửa cái đầu ra khỏi hang, hai chiếc răng chuột lộ ra ngoài, mũi động đậy liên hồi, cố gắng ngửi xem trong cái bình kia là thứ gì.
“Chít chít, trong cái bình nhỏ kia là đồ ăn kh nhỉ!”
Con chuột nhỏ vẫy vẫy đuôi, lén lút chằm chằm vào bình sứ trong bóng tối.
Thúy Lan ngỡ ngàng bình sứ, trong mắt lóe lên sự hoảng loạn: “Cái, cái này là ý gì?”
Thải Vân vô cảm mở miệng: “Nhiệm vụ của ngươi đã thất bại, nương nương nhân từ, để lại cho ngươi toàn thây.”
“Cái gì?” Thúy Lan tái mét mặt, thất th kêu lên, “Kh thể nào! Ta vì nương nương làm việc bao nhiêu năm nay, nương nương làm thể…”
Thúy Lan đột nhiên im bặt, nhận ra ều gì đó: “Nương nương, nương nương là muốn diệt khẩu …?”
Thải Vân lạnh lùng nàng, ngữ khí vẫn kh chút biến động: “Cũng xem như th minh, ngươi biết quá nhiều , thêm một nén nhang nữa, Nhị hoàng tử sẽ đích thân đến thẩm vấn ngươi. Nương nương kh muốn, bất kỳ lời đồn đại nào truyền ra ngoài.”
Thúy Lan ên cuồng lắc đầu, nước mắt đã giàn giụa khắp mặt.
Thúy Lan đã chịu hình, toàn thân đau đớn vô cùng, nhưng vẫn cắn răng bò đến, bò tới trước mặt Thải Vân, ngón tay nắm chặt song sắt, cái lạnh thấu xương của song sắt truyền đến nàng, càng khiến nàng hoảng sợ run rẩy.
Thúy Lan ngẩng đầu, túm l một vạt áo của Thải Vân, cầu xin: “Thải Vân cô cô, ta kh nói gì cả, bọn họ dùng hình với ta, ta cũng kh hé răng nửa lời!”
Thải Vân để mặc nàng nắm vạt áo, từ trên cao xuống nàng khóc lóc tuyệt vọng kh lời nào, kh nói gì.
Thúy Lan lau nước mắt, đồng tử run rẩy kịch liệt vì sợ hãi, giọng nói khàn đặc gần như nức nở, đột nhiên lao lên phía trước, trán nặng nề đập xuống nền đất lạnh lẽo, phát ra tiếng vang trầm đục.
“Nô tỳ thề, nô tỳ thề tuyệt đối sẽ kh bán đứng Hoàng hậu nương nương, cho dù Nhị hoàng tử đến cũng tuyệt đối kh tiết lộ một chữ nào!”
Thải Vân lạnh lùng , nói: “Nương nương đã nói, chỉ miệng chết, mới là cứng rắn nhất.”
6_Thúy Lan ngừng động tác dập đầu, ngẩng đầu Thải Vân lâu.
Thải Vân vẫn giữ nguyên biểu cảm đó, lạnh lùng đối mắt với nàng.
Thúy Lan nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi kh sợ ta lát nữa sẽ kể hết mọi chuyện cho Nhị hoàng tử, để đổi l việc giữ cho ta một mạng !”
Thải Vân cuối cùng cũng biểu cảm, nàng khẽ cong môi, cười lạnh: “Nếu như những chuyện này nửa câu nào lọt ra ngoài… vậy thì ta đành đến Hà Sơn trấn một chuyến .”
Thúy Lan trợn tròn mắt, kinh ngạc ngẩng đầu, ngã ngồi bệt xuống đất.
Chưa có bình luận nào cho chương này.