Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thanh Thanh Khẽ Phất Tay, Cả Hoàng Cung Tan Chảy

Chương 87: Gì mà lẩm bẩm lầm bầm, Hoàng tỷ thật xinh đẹp ~

Chương trước Chương sau

Tử Quyên khom trước nàng, vẻ mặt vô cùng khó hiểu: “C chúa, thật sự kỳ lạ, nô tỳ rõ ràng th cung nữ kia vô cùng kỳ quặc, tay còn run rẩy, vừa hình như còn muốn nô tỳ c giữ ở cửa kh cho vào. Chỉ là kh hiểu , cuối cùng lại chẳng nói gì, ngược lại tự ra ngoài.”

Th Th cũng th lạ: “Ừm ừm, Th Th cũng th lạ.”

Tử Quyên giúp nàng cài nút áo choàng từ dưới lên, ánh mắt bỗng dừng lại ở mặt trong vạt áo bên trái.

Ngoại sam của quý nữ nước Ngu, bất kể là cổ giao lĩnh hay đối khâm, ám khấu đều dùng tơ lụa cùng màu thắt thành “Bàn Trường Kết”, mang ý nghĩa cát tường liên miên, phần đuôi nút thắt sẽ rủ xuống một đoạn tua rua nhỏ, khi lại ẩn hiện.

Mà ám khấu của chiếc ngoại sam này, lại là loại nút nhỏ “hồi tự văn” được dập từ đồng, chỗ khuy áo được may lót một lớp vải lụa bằng phẳng, tuy gia c tinh xảo, nhưng lại thiếu vẻ nhu hòa, linh động đặc trưng của nước Ngu.

Tử Quyên nhíu mày: “Kỳ lạ, nước Ngu chúng ta loại ám khấu thế này ?”

Th Th cúi đầu, th quả thực kh giống với bình thường.

Chỉ là y phục bình thường trăm ngàn kiểu dáng, ngay cả Tử Quyên còn kh thể phân biệt hết, Th Th làm thể phân biệt được.

Tử Quyên đang nghiên cứu ám khấu này, cửa ra vào bỗng truyền đến tiếng kinh hô của Thải Điệp: “Đại c chúa, Nhị c chúa đang thay y phục bên trong, kh thể vào!”

“Tránh ra!” Một giọng nói kiêu căng vang lên, sau đó, cánh cửa bị đẩy mạnh ra.

Th Th ngẩn , về phía cửa, chỉ th dẫn đầu là một thiếu nữ trạc tuổi Tạ Uẩn Văn.

Thiếu nữ mặt đầy giận dữ, toàn thân toát lên vẻ hoa quý, ngay cả đôi b tai ngọc trai trên vành tai cũng kh sánh được với vẻ sáng trong của nàng.

Rõ ràng kiêu căng, thậm chí thể nói là đ đá, nhưng lại giống như đóa hải đường đọng sương trên cành, diễm lệ đến mức khiến ta kh thể rời mắt, đôi mắt hơi xếch nh chóng khóa chặt vào cục bột nhỏ mềm mại, ngọt ngào.

Mắt Th Th chợt sáng rực, ôi chao, hoàng tỷ thật xinh đẹp rực rỡ!

L mày như núi xa ẩn nét họa, đuôi mắt hơi xếch.

Tạ Uẩn Giai liếc mắt Th Th, đôi mắt hạnh hơi xếch kia luôn như thủy tinh pha băng vụn, rõ ràng sở hữu đôi mắt long l như nước, lại cứ thích nhíu mày khác, như thể ai cũng thiếu nàng ba phần.

Eo thon mảnh khảnh, lưng thẳng tắp, ai cũng biết dưới vẻ ngoài xinh đẹp này ẩn chứa một tính cách kiêu căng, độc đoán đến nhường nào.

Rõ ràng mới tuổi đậu khấu, nhưng đã hé lộ vẻ tuyệt sắc.

Th Th lập tức quẳng hết m cái ám khấu minh khấu quỷ quái kia lên chín tầng mây, mắt kh chớp chằm chằm vừa đến ngẩn ngơ, cái miệng nhỏ lại há thành hình chữ “o”.

“Xinh đẹp quá... eo nhỏ quá, muốn ôm một cái quá. Cảm giác mềm mềm, thơm thơm...” Th Th bất giác nuốt một ngụm nước bọt.

Tử Quyên nín cười, khẽ nhắc nàng: “C chúa, vị này chính là trưởng tỷ của , Đại c chúa.”

Th Th hoàn hồn, lập tức nở một nụ cười rạng rỡ kh gì sánh bằng: “Hoàng tỷ khỏe!”

Tạ Uẩn Giai bị ánh mắt nóng bỏng của nàng đến khựng lại, khẽ ho một tiếng, sau đó ánh mắt khinh miệt quét qua căn phòng này, hạt ngọc trai trên dái tai từ từ lay động theo động tác của nàng.

“Thật sự là đến thay y phục?” Tạ Uẩn Giai khẽ lẩm bẩm, đoán sai cũng chẳng chút ngượng ngùng, ngược lại càng thêm lý lẽ hùng hồn: “Ngươi, chính là Tạ Uẩn Th?”

“Đúng vậy, đúng vậy, Th Th chính là Tạ Uẩn Th! Ôi kh, Th Th chính là của tỷ đó tỷ tỷ~”

Mắt Th Th biến thành hình , trong lòng và trong mắt đều là Tạ Uẩn Giai, tiến lên hai bước, lén lút hít một hơi hương thơm trên nàng.

Kh còn cách nào khác, nàng chỉ duy nhất một vị hoàng tỷ, lại còn là một vị hoàng tỷ xinh đẹp mê đến vậy, nàng thực sự kh thể nào làm ngơ trước khuôn mặt “ỷ vào sắc đẹp mà tác oai tác quái” của Tạ Uẩn Giai được!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/th-th-khe-phat-tay-ca-hoang-cung-tan-chay/chuong-87-gi-ma-lam-bam-lam-bam-hoang-ty-that-xinh-dep.html.]

Nhưng lời này lọt vào tai Tạ Uẩn Giai lại đổi vị, Tạ Uẩn Giai nhíu mày, trừng mắt nàng, kh vui nói: “Ngươi đang khiêu khích ta ư?”

Th Th ngây : “Á?”

“Ngươi tưởng bản c chúa là kẻ ngốc , bản c chúa lẽ nào kh biết Tạ Uẩn Th của bản c chúa?”

Nói xong, Tạ Uẩn Giai tự cũng khựng lại, cảm th lời này nghe vẻ ngớ ngẩn.

Th Th nghiêng đầu, vô cùng hoang mang.

Tiểu Đào phía sau Tạ Uẩn Giai vẻ mặt áy náy, khuyên nhủ: “C chúa, Nhị c chúa quả thực đang thay y phục ở đây, hay là chúng ta ra ngoài trước ạ?”

Tạ Uẩn Giai lạnh lùng hừ một tiếng, kho hai tay lại: “Bản c chúa kh .”

Tiểu Đào: “C chúa, còn chưa đầy một c giờ nữa là khai tiệc , nên mau chóng trở về cung chải chuốt ạ.”

Nghe Tiểu Đào nói vậy, Th Th mới nhớ ra vừa hình như nghe M nữ quan nói qua, tối nay Tạ Uẩn Giai biểu diễn đàn tỳ bà.

Th Th lập tức cong mắt, tươi cười hỏi nàng: “Hoàng tỷ, hoàng tỷ, nghe nói hôm nay tỷ sẽ biểu diễn tỳ bà kh?”

Tạ Uẩn Giai vừa nghe, trong lòng thầm nghĩ: Đây là cuối cùng cũng kh nhịn được muốn bắt đầu nói bóng gió ta ư? Hừ, hôm nay bản c chúa sẽ cho ngươi nếm thử một trận ra oai phủ đầu!

Tạ Uẩn Giai kiêu ngạo hất cằm, đắc ý khoe khoang: “Đương nhiên , bản c chúa từ nhỏ đã học tỳ bà, đã học gần mười năm , thời gian bản c chúa gắn bó với tỳ bà còn lớn hơn cả tuổi của ngươi. , ngươi ghen tị ? Đố kỵ ? Sợ hãi ?”

“Ừm? Ghen tị... cái gì?”

Th Th vô cùng khó hiểu, tại vị hoàng tỷ này nói chuyện nàng luôn kh thể hiểu được?

Tạ Uẩn Giai vén tóc, giọng ệu kiêu ngạo lại khinh thường: “Đương nhiên là ghen tị ta thể tỏa sáng rực rỡ tại cung yến, sợ phụ hoàng sủng ái bị ta đoạt mất . Chiếc váy này là do bốn giỏi nhất”

Th Th ngơ ngẩn.

Tạ Uẩn Giai lơ đãng nhấc chân, nhẹ nhàng bước tới gần nàng, hơi cúi đầu đánh giá nàng, vòng qu nàng, giọng ệu kiêu căng: “Thế nào, c chúa mới quay về hoàng cung, chỉ sau một đêm từ tiểu đáng thương kh ai muốn lại biến thành tiểu c chúa ỷ sủng sinh kiêu trong hoàng cung...”

Tạ Uẩn Giai đến trước mặt Th Th, cúi sát gần nàng: “Trong lòng ngươi, chắc c đắc ý lắm nhỉ?”

“...Á? Hoàng tỷ, ...”

“Hừ!” Tạ Uẩn Giai lại lạnh lùng hừ một tiếng, thẳng dậy, “Ngươi tưởng ta kh biết chút tâm tư nhỏ nhen trong lòng ngươi ? Bản c chúa kh ở đây, ngươi chính là c chúa duy nhất trong hoàng cung này, phụ hoàng đương nhiên sủng ngươi lên tận trời . Nghe nói kh chỉ nhị ca yêu quý ngươi, ngay cả Thái tử ện hạ và tứ đệ, ngũ đệ cũng thân thiết với ngươi? Xem ra ngươi quả nhiên chút bản lĩnh, chỉ tiếc cho vẻ ngoài đáng yêu của ngươi, lại tâm cơ sâu sắc đến thế.”

Th Th một rối bời trong gió, nàng thậm chí còn kh chen lời vào được.

Tạ Uẩn Giai càng nói càng hăng say, đã kh còn biết trời đất là gì nữa.

Tử Quyên cũng thay c chúa nhà cảm th khó hiểu và ấm ức, những lời này, rốt cuộc là cái gì vậy?

C chúa nhà nàng cười tủm tỉm muốn chào hỏi nàng, lại biến thành khiêu khích , đây là kiểu khiêu khích gì chứ?

Triệu nữ quan và M nữ quan đang nấp ngoài cửa cũng đều ngỡ ngàng, ai n đều biết vị Đại c chúa này đ đá tùy hứng, nhưng kh ngờ nàng lại tấn c cả em gái ruột của mà kh phân biệt.

Tạ Uẩn Giai từ nhỏ đã ngạo mạn kh thể tả, càng kh cho phép khác nói nàng nửa lời.

Nói hoa mỹ thì là kiêu ngạo, nói thẳng ra thì là đ đá.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...