Thánh Thượng Là Sói
Chương 6: Lẳng lặng rời đi
Những kẻ từng kinh qua huấn luyện sinh t.ử kh bao giờ tướng ngủ hớ hênh. Chẳng hạn như Thần Cảnh đế, tuy đang chìm trong giấc nồng nhưng đầu vẫn hơi cúi xuống, khéo léo che t.ử huyệt nơi cần cổ của . Nếu kh, chỉ cần một chiêu chí mạng đ.á.n.h đúng vào đó thôi, e rằng sẽ đời nhà ma ngay tức khắc.
Lợi dụng ểm này, cộng với dư âm sau cuộc mây mưa vẫn chưa tan biến hoàn toàn, trên Hồ Xuân vẫn còn loang lổ những dấu vết đỏ tía do Ngài gây ra, nàng đã thành c giành được một "tấm vé" ngủ lại trên long sàn ngay lần thị tẩm đầu tiên. Hồ Xuân thầm nghĩ, nàng quả thực chỉ đang bám gấu áo nữ chính để mong chút "thịt" ăn mà thôi.
Gà còn chưa kịp gáy báo hiệu bình minh, Cung giám Đỗ Bình đã lặng lẽ vào nội ện để gọi Thánh thượng thức giấc. Thần Cảnh đế vừa mở mắt, th bộ dạng mê của Hồ Xuân đang phơi bày ra đó thì khẽ g giọng một tiếng.
Đỗ Bình nghe th tín hiệu, vội vàng bu tay, dừng ngay động tác vén mành nhung. Qua lớp màn mờ ảo, lão th loáng thoáng cảnh tượng Ngài Ngự đang kéo chăn che c cho Hồ Xuân mới nhẹ nhàng bước xuống giường.
Vì Hồ Xuân kh dấu hiệu gì là sẽ thức dậy hầu hạ Thánh thượng vệ sinh buổi sớm, Đỗ Bình đành vội vã chạy ra ngoài, truyền gọi hai cung nữ chuyên lo việc sinh hoạt cá nhân của Ngài vào bên trong. Nếu để chậm trễ buổi thượng triều, đám nô tì tôm tép như bọn họ chắc c gánh tội đầu tiên. Xưa nay, ai dám lên tiếng trách mắng Hoàng thượng hay phụ nữ mà Ngài đang sủng hạnh bao giờ?
Mãi đến một c giờ sau, Hồ Xuân mới tỉnh giấc. Cả nàng đau nhức, ê ẩm vô cùng. Mở đôi mắt còn m.ô.n.g lung ngắm xung qu, th khung cảnh cung đình đậm chất xưa cũ, nàng mới sực nhớ ra đã xuyên vào sách từ hôm qua, lại còn vừa "lăn giường" với vị vua sói kia nữa.
Hồ Xuân vò đầu ngồi dậy. Uy Vũ ện lúc này vắng vẻ lạ thường, kh một bóng , chỉ quân lính đang c gác nghiêm ngặt bên ngoài. Nàng nh ch.óng mặc lại y phục. một ều khiến Hồ Xuân thầm cảm thán là trang phục ở triều đại Vũ Hậu này kh quá rườm rà.
Trang phục của nữ quan và đại thần thường gồm năm lớp, cung nữ và thái giám thì đơn giản hơn với hai lớp. Còn phi tần và Hoàng thượng thì tùy ý, nhưng khi yến tiệc hay tế lễ trọng đại thì mặc đủ năm lớp, chưa kể đồ lót bên trong. Kiểu dáng yến phục thời này khá giống với áo Giao lĩnh, Viên lĩnh của nước Việt ta. Còn trang phục thường ngày của các phi t.ử lại là sự kết hợp tinh tế giữa áo Tứ thân, áo Tấc và áo Đối khâm.
Mọi thứ ở nơi này đều mang hơi hướng của quê hương Việt Nam, từ xưng hô gần gũi cho đến ẩm thực và lối sống, khiến Hồ Xuân cảm th thân thuộc vô cùng. Điểm đặc biệt nhất là các phi tần của Ngài Ngự diện đồ "mát mẻ". Họ thường kh khoác áo Giao lĩnh bên ngoài mà chỉ mặc yếm, quần lửng và váy dài, choàng thêm một chiếc áo Đối khâm mỏng tang. Kiểu ăn mặc này được ưa chuộng, bởi hậu cung ngoài Hoàng thượng ra thì chẳng còn đàn nào khác. Nó giống như việc phụ nữ hiện đại mặc áo quây khoác thêm áo choàng mỏng, khoe trọn vẻ quyến rũ đầy đặn mà kh chút ngại ngần.
May mắn thay, tính tình nữ chính vốn tỉ mỉ, mọi việc ở Thượng diên đều đã được sắp xếp đâu vào đ. Dù nàng đến trễ một chút thì nơi này vẫn hoạt động bình thường, tùy theo khẩu vị của từng vị chủ nhân ở mỗi cung mà dâng ngự thiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/th-thuong-la-soi/chuong-6-lang-lang-roi-di.html.]
Hồ Xuân vừa bước chân vào Thượng diên thì nhận được lời thỉnh an của mọi , nhưng nàng thừa sức nhận ra những ánh mắt soi mói đầy thâm ý. Nàng g giọng một cái, ra dấu cho mọi tiếp tục làm việc.
Khắp hoàng cung, Thượng diên là nơi được c phòng mật cẩn nhất, vì mọi đồ ăn thức uống của Thánh thượng và phi tần đều xuất phát từ đây. Từ khâu nhập liệu, ghi chép cho đến chế biến đều được thực hiện nghiêm ngặt. Những làm việc tại đây đa phần là trẻ mồ côi, thân thế minh bạch để tránh việc bị kẻ gian uy h.i.ế.p nhằm hãm hại ngôi cửu ngũ chí tôn. Thế nhưng tổ chức phản triều đình lại thể cài cắm nữ chính vào vị trí Chưởng diên, chứng tỏ thế lực của bọn họ cũng kh dạng vừa. Tất nhiên, để ngồi vững ghế này, bản thân nữ chính cũng thực lực nấu nướng xuất chúng.
"Hồ Chưởng diên! Sáng sớm nay chị đâu vậy? Cũng may là em kịp thời chạy đến đỡ đần, kh khéo bị báo lên trên là rắc rối to !"
Nghe giọng nói l lảnh, Hồ Xuân quay sang thì nhận ra Liên Hỉ – Chưởng yến của Thượng diên. Chưởng yến là chức vụ ngay dưới nàng, giống như nàng là lớp trưởng còn Liên Hỉ là lớp phó vậy. Mỗi sáng, Hồ Xuân đều dậy sớm ra cổng sau hoàng cung để kiểm tra và ghi chép vật liệu như rau củ, thịt cá được đưa vào cung. Nếu lơ là để xảy ra sai sót, nhẹ thì bị giáng chức, nặng thì mất mạng vì bị coi là đồng lõa với gian tặc.
Vì nữ chính vốn khôn khéo nên mối quan hệ với cấp dưới tốt. Hồ Xuân đưa tay gãi đầu, cười trừ với Liên Hỉ:
“Ôi Liên Chưởng yến đại nhân đại lượng, quả thật là phúc tinh của chị mà! Thật ra chị chút việc đột xuất nên mới thất trách như vậy, lần này cảm ơn em nhiều .”
Liên Hỉ bĩu môi, liếc xéo Hồ Xuân một cái:
“Chị Xuân đừng nói su nhe. Sáng sớm nay ta cực khổ lắm đó, còn vắt óc nghĩ lý do nói đỡ cho chị, sợ đến mức mồ hôi túa ra đầy đầu đây này.”
Nghe Liên Hỉ nói vậy, Hồ Xuân liền hiểu ngay nàng ta muốn gì. Nữ chính vốn tài nghệ nấu nướng tuyệt kỹ, mà Liên Hỉ lại là một "tâm hồn ăn uống" chính hiệu. Mỗi lần giúp đỡ xong, cô nàng này đều chẳng hề khách khí mà đòi thù lao bằng một món ngon ngay lập tức.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.