Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thanh Ti Thành Sương, Thán Điệp Phi.

Chương 3:

Chương trước Chương sau

4.

Trời đất nhân hòa vào ngày săn thú.

Ta dắt con ngựa đỏ thẫm yêu thích nhất vào trường đua, vừa lúc chạm mặt Tiêu Ngộ Xuyên.

về phía ta, sững sờ tại chỗ.

Năm xưa, ta thường kéo đến đây cưỡi ngựa săn thú, thi thố lẫn nhau. editor: bemeobosua. ta chằm chằm, mãi đến khi Lâm Tố Tố gọi mới hoàn hồn.

"Nghe nói, ai đạt được giải nhất hôm nay sẽ nhận được một viên Dạ Minh Châu Đ Hải."

"Nghe nói đây là vật báu tịch thu từ nhà một vị quan nhỏ ở Giang Nam, một món đồ quý hiếm mà ngay cả trong cung cũng kh ."

Các tiểu thư quyền quý bên cạnh thì thầm bàn tán, lần lượt về phía ta.

"Những năm trước đều là Tống tiểu thư đạt giải nhất, năm nay chắc c cũng vậy."

"Tống gia quyền thế ngút trời, ai dám tr giành với nàng chứ. Chẳng đều nhường cho nàng ."

Ta kh tỏ thái độ, dù kh nhường ta cũng thể tg.

Quả thực, sau bao năm rèn luyện, kỹ năng cưỡi ngựa b/ắn cung của ta còn vượt trội hơn nhiều nam tử trong do trại.

"Ta e rằng chưa chắc, Mã thuật và tiễn pháp của Tống tiểu thư, theo ta th còn vượt xa nhiều nam tử."

Ta quay đầu lại , là Dung Cảnh, thế tử phủ Bình Dương Hầu.

Chúng ta từ nhỏ đã kh hợp nhau, thường xuyên thi đấu ph/ân cao thấp, con ngựa đỏ thẫm này của ta cũng là tg được từ chỗ .

Chỉ là sau đó trấn giữ biên cương, mười năm mới trở về.

bu cung tên đang cầm trên tay, đưa tay gạt chiếc lá rụng trên đầu ta.

"Nghe nói ngươi đã hủy hôn với Tiêu gia?"

Ta nhướng mày, "Ngươi muốn nói gì?"

xoa xoa mũi tên, ánh mắt kh tự nhiên dời chỗ khác, "Kh gì, chỉ hỏi thăm ngươi thôi. Lát nữa săn thú cần lập đội kh?"

"Lập đội? Những năm trước săn thú chẳng đều là cá nhân thi đấu ?"

Dung Cảnh chỉ tay về phía một nữ tử đang đứng xa xa, "Ngươi năm nào cũng đạt giải nhất, đố kỵ thôi. Kh , ta với ngươi cùng một đội, chắc c sẽ tg."

Thì ra là Th Ninh quận chúa, một họ hàng xa của đương kim Hoàng hậu nương nương, vì miệng lưỡi l lợi nên được sủng ái.

Để tránh ta một đ/ộc ch/iếm đỉnh cao, nên mới thay đổi quy tắc, thi đấu theo đội thì còn xem đồng đội đáng tin cậy hay kh.

5.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Trong lúc mọi đang bàn tán xem nên ghép cặp thế nào, ta hỏi vài thì kh ai muốn cùng ta.

Lý do cũng chỉ vì chuyện hủy hôn m ngày trước, ai cũng biết ta đã gây khó dễ cho đôi uyên ương Lâm Tố Tố và Tiêu Ngộ Xuyên kia.

Huống hồ ta còn kh cho phép Lâm Tố Tố vào phủ, còn ỷ vào quyền thế của cha ta mà b/ắt n/ạt nàng.

Một thì kh thể tham gia tr tài, nhưng ta cũng kh muốn từ bỏ.

Tiêu Ngộ Xuyên sải bước thẳng về phía ta.

"Thính Điệp, lát nữa nàng cùng đội với ta."

Ta khó hiểu , "Vì ta cùng đội với ngươi?"

ta đầy tự tin, "Nàng là phu nhân của ta, đương nhiên cùng ta, bằng kh nàng muốn cùng ai?"

Ta chỉ vào phụ nữ đứng sau , nói: "Tiêu Ngộ Xuyên, ta đã hủy hôn . Phu nhân của ngươi là Lâm Tố Tố."

Lâm Tố Tố e lệ ta, "Tống tỷ tỷ, tỷ còn giận phu quân ?"

Nàng ta cẩn thận l ra một khối ngọc bội từ trong đưa cho ta, "Tống tỷ tỷ, kh cố ý làm ảnh hưởng đến tình cảm của tỷ và Tiêu Thái Phó. Khối ngọc bội này đã sai sửa lại , xin tỷ đừng giận."

Ánh mắt ta dừng lại ở khối ngọc bội giống hệt nàng đang đeo ở thắt lưng. Khối ngọc này là cha ta tặng cho ta, ta đã mài thành hai mảnh, tặng cho Tiêu Ngộ Xuyên làm tín vật đính ước.

Ngày xưa Tiêu Ngộ Xuyên đã cẩn thận lau chùi khối ngọc bội, cất giữ nơi ngự/c, nói với ta: "Thính Điệp, ta nhất định sẽ kh phụ lòng nàng."

Giờ đây, lại đem khối ngọc bội đó tặng cho Lâm Tố Tố.

Ta vươn tay gạt khối ngọc bội , khối ngọc nứt nẻ rơi xuống đất vỡ tan thành từng mảnh, "Đồ ta đã vứt bỏ thì kh đạo lý nhặt lại. Những thứ bị ta vứt bỏ đều là rác rưởi."

Lâm Tố Tố sững sờ, che mặt lùi lại, "Tống tỷ tỷ, hảo tâm sửa ngọc bội, tỷ lại đối xử với như vậy."

Những xung qu nghe tiếng động đều xúm lại, còn lên tiếng trách cứ ta. editor: bemeobosua. Nói ta ỷ vào quyền thế mà b/ắt n/ạt , vì lòng căm h/ận mà trả t/hù Lâm Tố Tố.

Tiêu Ngộ Xuyên cũng lập tức đứng ra bảo vệ Lâm Tố Tố, trừng mắt ta, "Tống Thính Điệp, ngươi lại á/c đ/ộc với Tố Tố như vậy, nàng cũng chỉ là tốt bụng!"

Ta tức cười, "Ta khuyên các tránh xa ta ra một chút, Tiêu Ngộ Xuyên, ngươi biết đ, ta nóng tính lắm, thích dạy dỗ ta."

Nói ta bổ sung thêm, "Hơn nữa, ta đã cùng đội ."

Dung Cảnh thân mật cúi đầu dựa vào vai ta, "Đúng vậy, Thính Điệp đã cùng ta lập đội . Tiêu Thái Phó đã thành thân , vẫn nên giữ khoảng cách với Thính Điệp thì hơn."

Ta liếc một cái, tên diễn viên này, bao nhiêu năm vẫn kh thay đổi chút nào.

Tiêu Ngộ Xuyên sững sờ, đôi mắt chằm chằm vào ta, "Ngươi và Thế tử quen nhau khi nào?"

"Ngươi kh cần quản." Ta dắt ngựa về phía trường săn.

Tiêu Ngộ Xuyên ở phía sau gọi ta, "Tống Thính Điệp, ngươi đừng hối h/ận."

"Yên tâm ." Dung Cảnh vẫy tay, " ta ở đây, nàng chắc c sẽ kh thua."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...