Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thành Toàn Tra Nam Và Bạch Nguyệt Quang, Tôi Khôi Phục Thân Phận Thiên Kim Gả Vào Hào Môn

Chương 457: [Gộp] Chương 457: Ngoại truyện - Bùi Vô Ưu & Cố An (Thăm dò)

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Cố An nhận tâm ý , phát hiện bản bắt đầu để ý đến Bùi Vô Ưu, một buổi chiều thứ Tư đỗi bình thường.

Giờ thể d.ụ.c giữa giờ kết thúc, cô ôm sách vở từ sân thể d.ụ.c về phía tòa nhà học, ngang qua sân bóng rổ, thấy mấy nữ sinh đang hưng phấn bàn tán.

"Bùi Vô Ưu hôm nay nhận thư tình , hoa khôi lớp bên cạnh đấy."

"Thật ? xem ?"

", nhét thẳng túi luôn, vứt ." " nào cũng xem nhỉ? Lạnh lùng thật." " trai quá, lạnh lùng cũng trai."

Bước chân Cố An chậm . Cô cúi đầu, giả vờ đang sắp xếp sách vở, tai vểnh lên xong từng câu từng chữ. Về đến lớp, cô chỗ, chằm chằm bảng đen ngẩn . Bạn cùng bàn gọi cô mấy tiếng cũng thấy.

"Cố An? Cố An!"

Bạn cùng bàn huých tay cô. Cố An hồn, "Hả? ?" Bạn cùng bàn đưa vở bài tập cho cô, "Cho tớ mượn chép với." Cố An đưa vở bài tập qua, tiếp tục ngẩn .

Cô đang nghĩ gì ? Chính cô cũng . Bùi Vô Ưu nhận thư tình, thì liên quan gì đến cô?

Họ lớn lên cùng từ nhỏ, mẫu giáo, tiểu học, cấp hai, đều học cùng một trường. Cô quá hiểu , căn bản sẽ xem những bức thư tình đó, càng để ý đến những nữ sinh đó. Cô mà.

cô vẫn cảm thấy, trong lòng thứ gì đó, nghẹn khó chịu.

Tiết cuối cùng buổi chiều tự học. Cố An làm xong bài tập, gục bàn, cây ngô đồng ngoài cửa sổ ngẩn . Lá cây mùa thu bắt đầu ngả vàng, gió thổi qua, rụng xuống vài chiếc. Cô chợt nhớ hồi nhỏ, Bùi Vô Ưu dẫn cô nhặt lá phong trong sân.

nhặt một chiếc đỏ nhất, đưa cho cô, "Cho ". Cô nhận lấy, kẹp trong sách, đến bây giờ vẫn còn. Lúc đó thật bao, cần nghĩ ngợi nhiều, cho cô cái gì, cô liền nhận cái đó. Bây giờ thì ? còn cho cô nữa ?

Lúc tan học, Cố An cố ý lề mề một lúc. Động tác thu dọn cặp sách chậm, đợi trong lớp hết sạch, mới từ từ dậy.

đến cổng trường, cô thấy Bùi Vô Ưu gốc cây ngô đồng, cúi đầu xem điện thoại. Ánh hoàng hôn buông xuống , phác họa những đường nét dịu dàng.

mặc đồng phục, áo sơ mi trắng, xắn tay áo lên đến khuỷu tay, cổ áo mở. Cô chợt nhớ lời mấy nữ sinh đó " trai quá, lạnh lùng cũng trai."

trai thật. Cô bước tới, mặt .

Bùi Vô Ưu ngẩng đầu lên, cô. " chậm thế?" Cố An : "Thu dọn đồ đạc."

Bùi Vô Ưu "Ừ" một tiếng, về phía .

Cố An bên cạnh , hai sóng vai bước , ai lời nào. Con đường họ cùng , từ mẫu giáo đến tiểu học, từ tiểu học đến cấp hai.

Cây ngô đồng ven đường cao lên ít, họ cũng .

Cố An chợt lên tiếng: "Bùi Vô Ưu."

Bùi Vô Ưu đầu . "Ừ."

"Hôm nay đưa thư tình cho ?" Ngón tay Bùi Vô Ưu khựng một chút.

" ai ?" Cố An cúi đầu, mũi giày . " đều đang ." Bùi Vô Ưu gì. Cố An đợi một lúc, hỏi:

" xem ?" Bùi Vô Ưu :

"." Trong lòng Cố An chợt nhẹ nhõm một chút, thể hiện ngoài. "Tại xem?" Bùi Vô Ưu suy nghĩ một chút. " thú vị."

Cố An cúi đầu, câu hỏi trong lòng lượn lờ môi mấy vòng, cuối cùng vẫn hỏi .

"... thích ?" Giọng cô nhẹ, nhẹ đến mức giống như sợ gió thổi tan.

Bước chân Bùi Vô Ưu dừng một chút. Cố An cũng dừng theo, tim đập nhanh.

dám , cúi đầu, chằm chằm chiếc lá ngô đồng mặt đất. Gió thổi qua, chiếc lá lật .

"." Giọng Bùi Vô Ưu lớn, rõ ràng.

thở Cố An nghẹn .

Cô ngẩng đầu lên, góc nghiêng . đang về phía , mặt biểu cảm gì, ánh hoàng hôn chiếu lên mặt , cô thể thấy vành tai ửng đỏ .

Tim cô đập càng nhanh hơn, nhanh đến mức giống như sắp nhảy khỏi lồng ngực.

" ai ?"

Các tình yêu nhớ kết bạn với Vân Vũ Miên Miên ở fb để chúng lạc nhé

Giọng cô đang run rẩy. Bùi Vô Ưu đầu , cô. Đôi mắt đó sáng, giống như những vì ở bên trong. " đoán xem."

. đó tiếp tục về phía .

Cố An sững sờ tại chỗ, trong đầu trống rỗng. Cô đoán? Cô đoán thế nào? Cô dám đoán.

Cô sợ đoán , ngay cả bạn bè cũng làm nữa. Cô tại chỗ, bóng lưng càng càng xa, gió thổi tung chiếc áo sơ mi .

Cô chợt nhớ hồi nhỏ, cũng phía như , cô theo phía , chậm, đợi cô đuổi kịp.

Lúc đó cô hiểu, bây giờ hình như hiểu .

Cô hít sâu một , chạy lên, đuổi theo .

"Bùi Vô Ưu." Cô gọi .

dừng , cô. Mặt Cố An đỏ bừng, đỏ như ráng chiều nơi chân trời. "Tớ..."

Cô há miệng, gì đó, thốt nên lời. Bùi Vô Ưu cô, đợi vài giây.

" thì thôi." định .

Cố An cuống lên, cẩn thận kéo lấy quai cặp sách .

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thanh-toan-tra-nam-va-bach-nguyet-quang-toi-khoi-phuc-than-phan-thien-kim-ga-vao-hao-mon/chuong-457-ngoai-truyen-bui-vo-uu-co-an-tham-do.html.]

"Tớ !" Bùi Vô Ưu dừng , . Cố An nắm chặt quai cặp sách , tay đang run rẩy.

"Tớ... tớ cũng thích ." Giọng cô nhỏ, nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Bùi Vô Ưu thấy .

, cô.

Cố An cúi đầu, dám . Mặt cô đỏ bừng, tai cũng đỏ, cổ cũng đỏ. Cô cảm thấy giống như một con tôm luộc chín, hận thể tìm một cái lỗ nẻo chui xuống.

Bùi Vô Ưu cô, lâu. đó . Đó đầu tiên Cố An thấy rõ ràng như , khóe miệng cong lên một chút, mà nụ thực sự, đôi mắt cong thành hình trăng khuyết, để lộ mấy chiếc răng trắng.

Cố An sững sờ, cô từng thấy như .

" tớ đợi câu bao lâu ?"

Giọng nhẹ.

Nước mắt Cố An lập tức trào . Cô tại , vì vui mừng, vì căng thẳng, vì cuối cùng cũng .

mặt , nức nở. Bùi Vô Ưu đưa tay , nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt mặt cô. Ngón tay lạnh, đầu ngón tay thô ráp, lướt qua má cô, giống như một chiếc lông vũ.

"Đừng nữa." . Cố An sụt sịt mũi, "Tớ ."

Bùi Vô Ưu những giọt nước mắt lưng tròng cô, khóe miệng cong lên một chút. " đây cái gì?" Cố An trừng mắt ,

"Gió thổi cát bay mắt." Bùi Vô Ưu vạch trần cô, móc từ trong túi một viên kẹo, đưa cho cô.

Cố An cúi đầu , loại kẹo trái cây cô thích ăn hồi nhỏ, vị dâu tây, giấy gói màu hồng.

" mua từ khi nào ?" Giọng cô vẫn còn khàn. Bùi Vô Ưu : "Buổi sáng."

Cố An sửng sốt một chút. " tớ sẽ ?" Bùi Vô Ưu suy nghĩ một chút.

" . Chỉ mang theo." Cố An bóc vỏ kẹo, bỏ viên kẹo miệng. Vị dâu tây tan trong miệng, ngọt.

Bùi Vô Ưu cô, khóe miệng cong lên một chút. " thôi." về phía .

Cố An bên cạnh , trong miệng ngậm kẹo, trong lòng ngọt ngào như mật thể tan .

vài bước, cô chợt hỏi: "Bùi Vô Ưu, bắt đầu thích tớ từ khi nào ?" Bùi Vô Ưu suy nghĩ một chút. " ." Cố An gặng hỏi:

" chừng ?" Bùi Vô Ưu suy nghĩ một chút. "Từ lâu đây." Mặt Cố An đỏ lên.

" lâu bao lâu?" Bùi Vô Ưu cô. "Lâu hơn ." Cố An cúi đầu, tim đập nhanh. Cô chợt nhớ hồi nhỏ, luôn phía cô, chậm, đợi cô đuổi kịp. Cô ngã, kéo cô. Cô những đứa trẻ khác bắt nạt, chắn mặt cô. Cô , đưa kẹo cho cô. Lúc đó cô hiểu, bây giờ cô hiểu .

Về đến nhà, Cố An đóng cửa , tựa lưng cánh cửa, ôm ngực, tim vẫn đập nhanh.

Cô ném cặp sách xuống đất, chạy phòng ngủ, nhào lên giường, vùi mặt gối. Cô nhớ câu Bùi Vô Ưu " tớ đợi câu bao lâu ?"

cũng đang đợi cô.

Cô chợt bật , kích động đến mức chịu nổi.

Giang Vãn Đình gõ cửa phòng cô.

"Cố An? con?" Cố An ngẩng mặt lên khỏi gối, " ạ." Giang Vãn Đình đẩy cửa bước , thấy hốc mắt đỏ hoe cô, giật . " con ? Ai bắt nạt con ?" Cố An lắc đầu. Giang Vãn Đình gặng hỏi: "Rốt cuộc ?" Cố An suy nghĩ một chút,

", năm đó và bố đến với thế nào ?" Giang Vãn Đình sửng sốt một chút.

" tự nhiên hỏi chuyện ?" Cố An : "Con ." Giang Vãn Đình xuống mép giường cô, suy nghĩ một chút.

" theo đuổi bố con." Cố An sững sờ,

" theo đuổi bố á?" Giang Vãn Đình gật đầu, "Bố con trầm tính quá, đợi ông thích , thì hoa cúc cũng tàn ." Cố An , " đó thì ?" Giang Vãn Đình :

" đó thì ở bên thôi. Bố con , tuy , làm ." Cố An nhớ đến Bùi Vô Ưu, cũng bao giờ , làm . Đưa kẹo, nhặt lá phong, đợi cô đuổi kịp. Cô đều nhớ.

"." Cố An lên tiếng. "Hửm?" "Nếu con thích một , nên cho ?" Giang Vãn Đình cô, mắt sáng lên. "Con thích ?"

Mặt Cố An đỏ lên, cúi đầu. Giang Vãn Đình ,

" Bùi Vô Ưu ?" Mặt Cố An càng đỏ hơn, " ?" Giang Vãn Đình lắc đầu, " từ nhỏ ."

Cố An sửng sốt một chút. "Rõ ràng thế cơ ạ?" Giang Vãn Đình gật đầu. "Mỗi con thằng bé, mắt đều phát sáng." Cố An che mặt, dám . Giang Vãn Đình kéo tay cô xuống, "Còn thằng bé thì ? Thằng bé thích con ?" Cố An gật đầu. Giang Vãn Đình , " . Hai tình yêu thương , còn đợi gì nữa?" Mặt Cố An đỏ lên.

Buổi tối, Cố An giường, trằn trọc ngủ . Cô cầm điện thoại lên, mở khung chat Bùi Vô Ưu, gõ vài chữ, xóa , gõ, xóa . Cuối cùng cô gửi một tin nhắn: " ngủ ?"

Bên trả lời trong giây lát: "." Tim Cố An đập lỡ một nhịp. Cô gõ vài chữ, xóa , gõ.

"Chuyện hôm nay, thật ?" Bên im lặng vài giây. Cố An căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi, đợi một lúc, điện thoại rung lên. Bùi Vô Ưu trả lời một chữ: "Ừ."

Cố An chữ đó, mỉm . Cô hỏi: " thì ?"

Bên im lặng vài giây.

đó trả lời một tin nhắn: " cũng ."

Cố An ôm điện thoại lòng, lâu. Mặt trăng ngoài cửa sổ sáng, ánh sáng bàng bạc hắt , rơi sàn nhà. Cô nhắm mắt , khóe miệng cong lên.

Cô nghĩ, đây chính sự khởi đầu nhất. oanh oanh liệt liệt, mà bình bình đạm đạm.

tiếng sét ái tình, mà từ nhỏ đến lớn, thanh mai trúc mã.

, cũng sẽ luôn ở bên nhỉ?


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...