Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Lục Nương

Chương 21

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Mãi cho đến bận thấy cái món quà mừng cưới nhị thiếu gia một thỏi bạc năm lượng tròn trịa.”

bấy giờ mới thấy cái lời hoang tưởng đoán bừa dạo phỏng chừng vài phần thật .

Thế cái thứ tình cảm bực , thèm hé răng nửa lời thì một đứa như tiện mở miệng gặng hỏi cơ chứ.

thành thì tất nhiên quán xuyến lo liệu việc nhà thôi.

Trong lòng tự rõ, thật tận sâu trong thâm tâm phu nhân, cái vị trí bà định đoạt cho cùng lắm cũng chỉ một phận thất nhỏ nhoi thôi, thế cuối cùng tịnh xoay chuyển nổi cái ý chí đại thiếu gia, kéo theo mỗi bận đối diện với phu nhân, trong lòng cứ thấy vài phần áy náy khôn nguôi.

Tất nhiên , với cái phông nền giáo dưỡng lễ nghĩa phu nhân, bà dẫu mắt chăng nữa thì cũng chẳng bao giờ mở miệng thốt lời .

ôm cuốn sổ cái toán qua phòng định bụng sẽ chỉ dạy cách gảy bàn tính lo liệu sổ sách.

bảo:

“Cái ngón nghề làm mà ạ."

Phu nhân đòi chỉ dạy cách làm thơ văn.

bảo:

“Cái thứ cũng chút ít ạ..."

Phu nhân xong kinh ngạc mừng rỡ khôn xiết:

“Mấy cái ngón nghề chữ nghĩa con thảy đều học mướn từ cái xó xỉnh nào thế?"

bảo:

“Đại thiếu gia dạy cho đấy ạ."

Phu nhân khẽ lặng một lát bảo:

“Chiêu nhi quả thực đem lòng thương yêu con đến bực nào cơ chứ..."

bấy giờ mới sực tỉnh , đại thiếu gia té ngay từ những ngày tháng năm xưa xa xôi âm thầm sức dọn sẵn con đường nước bước tương lai cho .

Thời gian thấm thoắt thoi đưa như nước chảy qua kẽ tay, thoắt cái trôi qua mất .

Đại hoàng t.ử chẳng phạm tội tày đình gì, triều đình lệnh giam lỏng cấm túc , chốn triều đình theo đó diễn một vòng thanh trừng bắt bớ đẫm m/áu mới.

Cho tới tận cuối cùng, Tứ hoàng t.ử hiên ngang bước lên chễm chệ cái vị trí Đông Cung Thái tử.

Thánh thượng hiện tại liệt giường thể lên triều chính sự nữa , ai ai cũng thừa Tứ hoàng t.ử chính vị tân đế tương lai đất nước .

Từ ngày Tứ hoàng t.ử lên làm Thái tử, Ngụy Chiêu thốt nhiên trở nên vô cùng nhàn rỗi thanh nhàn hẳn lên, ngày ngày thưởng hoa đun nước pha , dáng điệu mới thong dong tự tại làm .

Chiến sự vùng Tây Bắc rốt cuộc cũng bình định xong xuôi sạch sành sanh , Ngụy Lăng lập quân công hiển hách, hồi kinh để nhận sắc phong chức tước.

Mấy cái hộ gia đình ngày từng lưng xa lánh Ngụy gia nay thốt nhiên lục tục kéo đến nịnh bợ vồn vã rầm rộ hẳn lên, kéo đến bái kiến Ngụy Lăng đông đúc đến mức suýt chút nữa giẫm nát cả bậu cửa lớn phủ luôn, mở miệng một tiếng thế điệt, hai tiếng hiền , gọi mới thiết ngọt xớt làm , điều nhị thiếu gia tịnh thèm đoái hoài ngó mấy cái hạng đó , nay ít khi nở nụ lắm, cũng chẳng mấy bận mở miệng năng trò chuyện gì, càng thêm thèm ngó ngàng tới nữa cơ, chỉ hồi phủ ngụ vẻn vẹn vài ba ngày ngắn ngủi liền dứt áo bỏ thẳng.

Cái ngày lên đường rời , đích Ngụy Chiêu lặn lội tiễn chân tận trạm dịch ngoại thành cơ, chẳng hai em họ thốt lời trò chuyện những gì với nữa, chỉ khi Ngụy Chiêu trở về phủ bèn lặng bên cửa sổ thổi sáo suốt cả nửa đêm ròng rã.

gặng hỏi :

làm chuyện gì ạ."

Ngụy Chiêu ngược chỉ nhẹ nhàng đưa tay lên xoa xoa đầu xoa dịu lòng thôi.

Cũng một lặn lội đến tìm Ngụy Chiêu.

Đó chính một vô cùng ngờ tới , chính vị đích tiểu thư phủ Vĩnh Xương Bá ngày từng hôn ước với cơ, cô nương tên gọi Trần Vãn.

Cô nương tìm đến Ngụy Chiêu, bảo vì chuyện đại sự phu quân cô nương .

Vị Thượng thư đại nhân cả nhà bọn họ trong cái vòng thanh trừng bắt bớ chốn triều đình đợt ngã ngựa sụp đổ sạch sành sanh , nam đinh trong nhà từ mười bốn tuổi trở lên thảy đều triều đình lệnh lưu đày biệt xứ cả.

Trần Vãn quỳ mọp xuống ngay cổng lớn Ngụy phủ chúng , làm cho dân bách tính ngang qua con phố bàn tán xôn xao chỉ trỏ ngớt, cái cảnh tượng mà trong lòng thấy phiền muộn vô cùng, bèn chủ động mời cô nương trong nhà chuyện.

Cô nương bước chân phòng lóc t.h.ả.m thiết hoa lê đái vũ, quỳ rạp xuống ngay chân Ngụy Chiêu, chìa hai tay túm chặt lấy vạt áo choàng , thốt lời van xin nguyện làm nô làm tỳ hầu hạ, chỉ cầu xin mở lượng hải hà tha cho phu quân cô nương một con đường sống.

Ngụy Chiêu nhàn nhạt bảo:

“Vương phu nhân e cầu xin nhầm , Ngụy Chiêu hiện tại dẫu cũng chỉ một kẻ phế nhân vô chức vô quyền, làm cái bản lĩnh lớn lao bực cơ chứ?"

Trần Vãn lóc t.h.ả.m thiết bảo:

“Mấy cái tay quan viên chức tước nhỏ nhoi ngoài chuyện thì đành, chứ phủ Vĩnh Xương Bá chúng làm tường tận ngọn ngành cho nổi cơ chứ.

Phía lưng giật dây chống lưng cho Thái tử, thảy đều một tay đại nhân mưu tính hiến kế cả đấy, hiện tại đại nhân mới chính vị nhất nhân thực sự một vạn ...

Cái bận từ hôn năm xưa, nghìn vạn thảy đều lầm một Trần Vãn gây cả, cầu xin đại nhân ngàn vạn đừng vì chuyện cũ mà đem lòng căm ghét giận cá ch/ém thớt lên đầu phu quân tội nghiệp ạ."

mà giật nảy hoảng hồn hoảng vía, hóa đại thiếu gia bấy lâu nay hằng ngày bận rộn thảy đều lo toan mấy cái chuyện đại sự kinh thiên động địa ?

Thế bất kể Trần Vãn lóc van xin t.h.ả.m thiết đến bực nào chăng nữa, Ngụy Chiêu một mực khăng khăng tuyệt nhiên chịu nhận lời, lòng sắt đá như sắt nguội , chỉ liên tục thốt lời thoái thác bảo bản hiện tại dẫu cũng chỉ một kẻ phế nhân thôi.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-luc-nuong/chuong-21.html.]

mặt danh nghĩa quả thực tịnh nắm giữ bất cứ chức quan chức tước gì triều đình cả, thốt lời từ chối mãi cho đến tận cuối cùng, Trần Vãn cũng đành bất lực gạt nước mắt bước chân về.

Trần Vãn dứt áo một cái, Ngụy Chiêu lập tức sải bước tới bên cạnh ngay lập tức.

“Thập Lục, cái bận cô nương thảy đều lời nhảm cuồng cả đấy, ngươi một chữ cũng tuyệt đối đừng tin tai nhé."

hiểu chuyện bảo:

tự nhiên thèm tin lời cô nương , thế ...

Phu quân cô nương quả thực thể nhúng tay cứu giúp một mạng ạ?"

Ngụy Chiêu bảo:

“Tuyệt nhiên do đem lòng căm ghét giận cá ch/ém thớt lên đầu phu quân cô nương , kho bạc bên Bộ Hộ thâm hụt trống rỗng sạch sành sanh, vị Thượng thư đại nhân đến cả tiền lương nhu quân nhu binh lính vùng Tây Bắc mà cũng dám nhúng tay tham ô cho bằng ...

Cái tội tày đình bực tuyệt đối thứ mà thể mặt bảo lãnh cứu mạng nổi ."

gật đầu cái rụp:

hiểu , cái chính cái trò đa hành bất nghĩa tất tự tạ (làm nhiều việc bất nghĩa tất tự rước họa ) đấy mà, thấy gã xây lầu cao oai phong làm , thấy cái lầu sụp đổ tan tành trong chớp mắt."

Ngụy Chiêu khẽ bật thành tiếng :

thốt lời cái gì ngươi cũng thảy đều tin sái cổ thế ?

sợ quả thực đang cố tình mang lòng thù hằn xưa cũ để trả thù riêng ?"

cũng nhe răng theo :

“Đại thiếu gia nhà tính tài ba lắm, tuyệt nhiên cái hạng bực ."

“Vẫn còn gọi đại thiếu gia cơ ?"

“Ờ...

Phu quân?"

Ngụy Chiêu chìa hai tay ôm trọn lòng, một làn môi ấm áp ôn nhu khẽ áp xuống, hôn mãi cho đến tận cuối cùng thở trở nên dồn dập, định nữa mới chịu buông .

cứ ngỡ định bụng làm cái chuyện đại sự gì tiếp theo cơ, ngờ chỉ chìa tay kéo kéo vạt áo choàng cho thật kín kẽ dứt áo bỏ thẳng.

Hai vợ chồng cho tới tận bây giờ vẫn từng một bận động phòng hoa chúc với nhé, cứ một mực chê bai tuổi đời còn nhỏ nhắn quá xá.

Thế dẫu cũng đến tuổi cập kê lâu lắm còn gì...

Từ ngày Tứ hoàng t.ử hiên ngang bước lên ngôi cửu ngũ chí tôn, bèn lập tức xuống chiếu sắc phong cho Ngụy Chiêu làm một chức quan nhị phẩm đại thần.

mới ngóng chuyện, cái bận lão gia điều động chức quan trở về kinh thành dạo , thảy đều do một tay Ngụy Chiêu ở phía lưng âm thầm dùng lực giúp đỡ cả đấy.

Cái thiệp mời tham dự tiệc rượu các vị phu nhân nữ quyến quyền quý ngoài gửi tới phủ nhiều đến mức đếm xuể luôn.

Chẳng còn một ai dám hé môi nửa lời nhắc cái chuyện ngày vốn chỉ một đứa nha đầu chuyên lo việc nhóm lửa nấu cơm hầu hạ nữa cả, bọn họ ai ai cũng một mực tôn sùng kính trọng hết mực.

chỉ cần khẽ nhíu mày một cái thôi mấy vị tiểu thư khuê các lá ngọc cành vàng nhỏ giọng ân cần hỏi han xem liệu thể chỗ nào khỏe Thế cái điệu bộ càng làm cho thấy bứt rứt khó chịu hơn nữa cơ, gượng gạo hết sức.

dân bách tính chốn Thượng Kinh ngoài ai ai cũng một mực hâm mộ cái mệnh phú quý gặp may Phu quân tuổi đời còn trẻ như thế leo lên chễm chệ cái vị trí quyền cao chức trọng bực , thiên hạ phỏng tìm cái chuyện mười mươi bực cơ chứ.

Mấy cái buổi tiệc rượu họp mặt các vị nữ quyến quyền quý bực , thật lòng lòng thì quả thực tịnh thích tham dự chút nào cả.

Mấy vị đó ai ai cũng đều bậc tiểu thư khuê các cành vàng lá ngọc thảy, bọn họ mở miệng thốt lời trò chuyện về mấy cái chén lưu ly quý hiếm vùng Tây Vực, chuyện trò về đường thêu tinh xảo vùng Tô Châu, chuyện trò về mấy khúc từ khúc mới tinh các vị đại gia đương thời, thế cái chủ đề bọn họ bàn tán xôn xao nhiều nhất, chung quy vẫn xoay quanh Ngụy Chiêu mà thôi.

Bọn họ dò hỏi xem thích kiểu nữ nhi như thế nào.

Cứ suốt ngày lân la tiếp cận để dò la tin tức về sở thích thói quen thôi.

nghĩ bụng chắc biến thành một nữ nhi tính khí vô cùng ghen tuông đố kỵ mất , bởi vì trong lòng càng ngày càng thấy vui vẻ chút nào cả, thế cái thế đạo chốn Thượng Kinh , phỏng hỏi gã đàn ông nào chút chức quan nửa chức tước trong chịu cái cảnh ba thê bốn cơ chứ.

dẫu cũng chỉ một đứa nha đầu chuyên lo việc nhóm lửa nấu cơm hầu hạ thôi mà, nhờ công ơn dạy dỗ chỉ bảo thiếu gia mới chữ nghĩa, gảy bàn tính lo liệu sổ sách phúc đức lớn lao lắm , dám trèo cao mơ tưởng tới cái chuyện hồng tụ thiêm hương (gái châm hương), cầm kỳ thi họa cùng cho xứng đôi lứa cơ chứ.

thầm tính toán định bụng sẽ lo liệu nạp thêm hai phòng quý thất hầu hạ cho Ngụy Chiêu, như đối với con đường hoạn lộ thăng tiến phỏng chừng cũng vài phần trợ giúp đắc lực lắm.

Một mặt thì trong lòng đau như cắt, mặt cứ bấm bụng buộc lo liệu quán xuyến cái chuyện cho bằng .

Cuối cùng tranh thủ lúc lặn lội Dương Châu công tác lo công chuyện, bèn hẹn sẵn địa điểm tại một quán lầu lớn, chủ động mời bà mai nổi tiếng bậc nhất chốn Thượng Kinh đến gặp mặt bàn bạc chuyện đại sự.

Ngộ nhỡ dẫu cũng nạp thất hầu hạ thật, thì thà rằng cứ chủ động lo liệu , tự lựa chọn lấy một vài trông mắt thuận tình thì hơn.

Ngờ cái bận công chuyện còn lo liệu xong xuôi, Ngụy Chiêu vốn dĩ hiện tại đang ở tận Dương Châu xa xôi đùng một cái xuất hiện chặn ngay cổng lớn phủ .

thốt nhiên hiện như một bóng ma , ngợm bụi bặm dặm trường phong trần mệt mỏi, tức giận đến mức cả cứ run bần bật lên ngớt.

“Hôm nay ngươi thử dám bước chân khỏi cái cổng lớn một bước xem nào?"

giật nảy hoảng hồn hoảng vía, theo bản năng lật đật cất tiếng hỏi:

“Ngài...

ngài trở về nhà ?"


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...