Thập Lục Nương
Chương 6
“Sự đau mỏi nơi bụng lập tức trở nên nóng rát, phần bụng giống như tảng đá trì xuống, mười ba năm nay, gì bất lực hơn thế .
chớp chớp mắt hai cái, hốc mắt từ từ thấm một vòng đỏ.”
c.ắ.n cắn môi, định bụng cáo lui, tiên xuống bộ quần áo, tìm chút vải vụn lót tạm.
mắt bỗng nhiên tối sầm, một luồng hương thông từ đỉnh đầu bao phủ xuống, vải vóc giũ , chiếc ngoại bào còn mang theo nhiệt độ cơ thể đại thiếu gia.
ngẩng đầu, đại thiếu gia ho khan một tiếng.
ngoảnh mặt chỗ khác:
「Nàng nàng mặc .」
Kiếm Như cầm m/áu trán xong, đẩy cửa bước , thấy chính một màn quang cảnh như thế
Đại thiếu gia chỉ mặc trung y, vành tai đỏ hồng.
khoác ngoại bào , đôi mắt đong đầy nước mắt.
Kiếm Như giơ tay dụi dụi mắt, tràn đầy vẻ khó mà tin nổi, sờ sờ trán , lẩm bẩm tự :
「 đây chấn thương đến não ?」
Gân xanh nơi thái dương đại thiếu gia nảy lên thình thình, ho hết đến khác, hầu như ho đến mức sắp thở nổi nữa .
xua tay bảo Kiếm Như lui xuống .
Gợi ý siêu phẩm: Lục Gia Lại Ghen Rồi Sao? Thịnh Vãn Đương & Lục Kỷ Nguyên đang nhiều độc giả săn đón.
bước chân Kiếm Như lúc ngoài đều chút bồng bềnh, như thể đang ở trong mơ.
đó đại thiếu gia xe lăn, bảo đẩy ngoài.
hỏi:
「 ạ?」
「Đến nhà bếp.」
「Nhà bếp chuyện gì, đại thiếu gia cứ việc phân phó nô tỳ ……
Đợi……
Đợi nô tỳ về bộ quần áo ……」
Đại thiếu gia khôi phục vẻ trấn định, giọng bình thản, giống như chỉ đang thảo luận về thời tiết , kéo theo khi xong, cũng hoảng hốt như nữa.
「Đến nhà bếp, tìm chút tro rơm rạ, đó đến chỗ ở Châu Nhi.」
「Châu Nhi tỷ tỷ đồ đạc gì sót quên mang theo ạ?」
「……
Nàng đến tìm xem trong phòng nàng ……
Chắc mang hết ……
Nàng theo dáng vẻ tự làm lấy một cái .」
Mặt đỏ bừng lên như quả gấc chín, tay đẩy đại thiếu gia siết chặt siết chặt, nửa ngày, lý nhí đáp :
「……
.」
5
Ngày Ngụy gia đỉnh thịnh, bộc tòng đông như mây, đèn đuốc sáng như đêm.
Nay suy bại , chỉ cảm thấy cổng thềm lạnh ngắt.
Ban đêm, ngủ .
Bình nhật bên trong, Châu Nhi tỷ tỷ liền ngủ ở nơi xa lắm.
Dãy sương phòng ở nơi xa hơn , quản gia và Thôi Cửu ngủ.
Thế nay phu nhân dẫn bọn họ một cái, dãy sương phòng dài hai hàng, liền chỉ một ngủ.
Kiếm Như luôn luôn nghỉ ngơi cùng một chỗ với chúng , đại thiếu gia thể thuận tiện, nghỉ ở chỗ đại thiếu gia, đề phòng thiếu gia dậy đêm.
Ngoài cửa sổ gió lớn lắm, giống như tiếng sói hoang nấc nghẹn, vô cớ nhớ đến Thôi Cửu ngày lúc trêu chọc , từng kể những chốn cao môn đại hộ , thực chuyện bẩn thỉu nhiều nhất, trong giếng xác ch/ết ngâm đến phát trắng, nửa đêm thường tiếng nữ quỷ than.
Viện trạch Ngụy gia sửa sang xa hoa, ngay cả phòng hầu cũng điêu lương họa đống, ban ngày còn đỡ, nay nến hoa đều tắt cả , cô linh linh một , hãi đến mức da đầu tê dại thình thịch.
đem bản quấn chặt thành một cục trong chăn, càng sợ hãi, càng ý tiểu, đè nén bụng , trằn trọc trăn trở khó ngủ.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-luc-nuong/chuong-6.html.]
Cuối cùng đều rốt cuộc ngủ như thế nào.
Đợi đến hừng đông rửa mặt chải đầu, soi bóng trong nước, dung hình cẩu thả, mặt mũi chút huyết sắc, sống động y như trong miệng Thôi Cửu, con nữ quỷ ngâm trong giếng nửa năm trời.
Chỉ nấu cơm cho ba , ngay cả cộng thêm việc quét dọn, việc làm vẫn tính nhẹ nhàng.
làm xong sự, múc nước đem chiếc ngoại bào đại thiếu gia cho mượn từ xuống nhận nhận chân chân giặt giũ một lượt, đó nữa, tựa đống củi, nhẹ nhàng nhắm mắt .
Mới quý thủy, từ xuống đều đau mỏi.
Tính toán một chút, từ đêm phu nhân xem xong thư lão gia ngất lịm , liên tục ba ngày ngủ một giấc ngon lành.
Thực sự quá mệt mỏi quá buồn ngủ .
thề, vốn dĩ chính nghỉ ngơi chừng một nén nhang thời gian mà thôi.
Thế đợi lúc mở mắt , thình lình thấy tia hoàng hôn cuối cùng mặt trời lặn xuyên qua khe cửa sổ chiếu rọi , trong khí trôi nổi một lớp bụi phấn màu vàng kim.
tỉnh hồn , trực tiếp sợ đến mức từ mặt đất nhảy dựng lên.
Trời sắp tối , giờ khắc mới bắt đầu nhóm lửa thổi cơm, định nhiên sẽ làm chậm trễ đại thiếu gia dùng cơm.
Nếu như bởi vì sót khiến chủ t.ử chịu đói chịu khổ, …… ……
nhất thời mà nên thỉnh tội nên thổi cơm .
Cân nhắc lặp lặp , bay tốc độ nhóm lửa nấu nước, thừa dịp đợi nước sôi thời gian, xách váy vội vội vàng vàng chạy về phía viện t.ử đại thiếu gia để thỉnh tội.
rõ ý định đến, đại thiếu gia đỡ lấy từng tức giận.
Ngón tay dừng cuốn sách mở , chỉ nhạt giọng bảo:
Gợi ý siêu phẩm: Thần Nữ Pháo Hôi: Xuyên Nhanh Nghịch Tập đang nhiều độc giả săn đón.
「Nếu muộn , thì làm thức ăn nữa, nấu mấy bát mì .」
Chủ t.ử hết đến khác khoan dung, gây cái rắc rối như thế , lúc lui xuống, cúi đầu dám xem biểu cảm đại thiếu gia, cảm thấy bản cả đều sắp hổ đến ch/ết mất thôi.
Canh mì phiến, canh mì phiến, từ lúc nhớ chuyện, ở sạp giúp đỡ a nương làm trợ thủ, thuần thục đến mức hầu như nhắm mắt cũng thể làm , chỉ đến Ngụy gia, còn từng làm qua bao giờ.
Ba bát mì nhanh chóng bưng lên, Kiếm Như ăn nhanh, bưng bát, húp sùm sụp liền trôi xuống bụng.
Đại thiếu gia chỉ nếm thử một miếng liền dừng đũa, chân mày nhíu chặt, cũng đang nghĩ cái gì.
Một con tim lập tức treo lơ lửng lên tận cổ họng.
「 chăng hợp khẩu vị ngài ạ?」
「 nhớ nàng Bạch Vân thôn, Thanh Thạch trấn?」
「Thiếu gia nhắc đến chuyện , chăng…… gì ạ?」
Đại thiếu gia xuất thần, giống như đang nghĩ đến ký ức xa xăm nào đó, qua một lát, lộ một nụ ôn hòa.
「Hóa nàng năm đó theo cha tiến kinh, từng nghỉ chân sạp nương nàng.」
A?
cùng đại thiếu gia, mà còn một tầng duyên phận như thế .
hưng phấn bừng bừng đáp lời, ngay đó một luồng bi thương dâng lên cõi lòng, nương ……
qua đời từ sớm , lão gia ở xa tận Ba Lăng, cũng bệnh đỡ hơn .
Mì vẫn bát mì , đáng tiếc cảnh còn mất .
Đại thiếu gia trong lòng đại khái cũng dễ chịu gì, mở miệng, chuyển chủ đề.
「Nàng làm việc vốn thànhthực, ngày hôm nay vì cớ gì?
lỡ mất giờ khắc, chăng xảy chuyện gì ?」
Đại thiếu gia nhân vật như trích tiên, đối mặt với , khó dối.
:
「Nô tỳ đêm qua sợ hãi, ngủ ngon giấc, trưa ngày hôm nay chợp mắt một lát, ngờ ngủ quên mất ạ.」
「Sợ cái gì?」
「Nô tỳ từng ở cái viện t.ử lớn như thế bao giờ, sợ ngủ một …… cũng sợ tối nữa……」
Đại thiếu gia gật gật đầu:
「Tuổi tác nàng chung quy vẫn quá nhỏ .
7.
Chưa có bình luận nào cho chương này.