Thập Niên 60: Gả Cho Quan Quân Độc Miệng, Ngày Ngày Được Cưng Chiều
Chương 1041:
Chung Dư Lương nghe đến đó, hít sâu một hơi: "Chắc là vợ đã giấu thư , cũng là cô dặn trực ện thoại, nếu ai gọi tìm thì cứ nói là kh rảnh."
Nói tới đây, cười khổ một tiếng: " còn tưởng rằng, các em đều kh muốn giữ liên lạc với nữa."
"Tháng ba còn định về lại đại đội Ngũ Tinh một chuyến, nhưng mẹ lại bị ngã bị thương, nên đành ở lại chăm sóc bà."
"M ngày trước, cùng lãnh đạo trong xưởng đến Đường Thành mua một ít linh kiện, kh ngờ lại gặp động đất, càng kh ngờ lại gặp được mọi ."
Nếu kh ở đây gặp được Hồng , lẽ cả đời này cũng kh biết các em đã viết cho mười m lá thư.
thở dài một tiếng: " cứ nghĩ chỉ cần đối xử tốt với cô , cô sẽ cảm nhận được, bây giờ xem ra, là đã nghĩ nhiều ."
Quách Hồng nghe vậy về phía Chung Dư Lương: "Tình cảm giữa và vợ kh tốt ?"
Chỉ qua m câu nói đó là thể nhận ra đồng chí Dư Lương sống cũng kh tốt.
Tất cả những chuyện này, lẽ đều quan hệ lớn với vợ của .
" tệ, cô đã đồng ý kết hôn với , nhưng lại kh muốn sống t.ử tế với , thường xuyên kiếm cớ cãi nhau, sau đó về nhà mẹ đẻ ở, đến ngày phát lương thì lại xuất hiện."
M năm nay, Chung Dư Lương đều sống kh vui vẻ, cũng kh biết nên nói những lời trong lòng cho ai nghe.
Những chị em th niên trí thức cùng nhau xuống n thôn, lẽ là những duy nhất mà bây giờ thể tin tưởng.
th Quách Hồng , cứ như th thân thật sự, một sự thôi thúc muốn trút hết nỗi lòng.
" bây giờ thành ra thế này, sau khi về, e là còn ầm ĩ một trận nữa, nhưng dù nữa, kh hối hận với lựa chọn của ."
Quách Hồng nói: " nên chủ động gọi ện thoại cho chúng ."
Nói đến đây, sắc mặt Chung Dư Lương vô cùng khó coi: "Hơn một năm nay, đều là cô lãnh lương giúp , trên kh một xu nào, hễ trên tiền là cô lại bắt đầu khóc lóc om sòm, nói đem tiền cho khác tiêu."
"Còn nói trong lòng kh cô và con trai."
Nếu kh vì con, cũng kh muốn nhẫn nhịn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Quách Hồng nghe vậy, đã kh biết nên hình dung tâm trạng của lúc này như thế nào.
"Khoảng thời gian này cứ nghỉ ngơi cho khỏe đã, cần nhờ liên lạc với lãnh đạo của kh?" Quách Hồng kh thể đ.á.n.h giá vợ của Dư Lương, chỉ thể cố gắng hết sức giúp đỡ .
Chỉ là, cô cảm th vợ này của Dư Lương chút kh ổn, cho dù là một phụ nữ đ đá thật sự thích quản chồng, cũng kh đến mức tàn nhẫn như vậy, đem hết tiền trong túi chồng bỏ vào túi .
Chung Dư Lương nghe vậy gật gật đầu, nói tên lãnh đạo trong xưởng của cho Quách Hồng : "Tìm được thì tìm, kh tìm được thì thôi, đến lúc đó về Tây Bắc sẽ giải thích rõ ràng mọi chuyện với lãnh đạo sau."
"Kh đâu, chắc là tìm được thôi." Cô vỗ nhẹ lên bả vai kh bị thương của Chung Dư Lương: "Nghỉ ngơi cho khỏe nhé, tối mai lại đến thăm ."
Chung Dư Lương gật đầu: "Cô chú ý an toàn, bây giờ vẫn còn dư chấn, cảm th kh ổn là chạy ngay."
Quách Hồng nghe xong liền cười đồng ý, cô ít khi ra ngoài, chủ yếu là phụ trách tiếp nhận bệnh nhân được đưa tới.
Sau khi rời khỏi phòng bệnh của Chung Dư Lương, Quách Hồng thở dài một hơi, đột nhiên nhớ Uyển Kh, cũng kh biết bây giờ họ thế nào .
Cũng kh biết khi nào mới thể trở về, vẫn là nên sớm hoàn thành c việc ở Đường Thành, trở về thăm con , thăm ba tiểu bảo bối nhà Uyển Kh.
Quách Hồng vừa ra khỏi cửa, đột nhiên th Hoắc Kiến dẫn rời , cô vội vàng tiến lên gọi một tiếng: "Thủ trưởng."
Hoắc Kiến qua, phát hiện là Quách Hồng , nói với bên cạnh một tiếng đến trước mặt Hồng : "Hóa ra là đồng chí Quách Hồng , kh ngờ cô cũng tới đây, kh bị thương chứ?"
Quách Hồng là học trò của con dâu út nhà , cũng thường xuyên ra vào nhà họ Hoắc, cho nên Hoắc Kiến quen thuộc với Quách Hồng .
Gặp nhau ở đây, kh khỏi quan tâm vài câu.
Quách Hồng lắc đầu: "Cháu khỏe, kh bị thương ạ, còn ngài thì ? Ngài khỏe kh?"
"Trước khi đến đây cháu qua thăm ba đứa nhỏ, bác gái nói ngài đã đến Đường Thành, kh ngờ hôm nay lại thật sự gặp được."
"Ta cũng kh bị thương." Hoắc Kiến nói xong, lại dặn dò vài câu chuẩn bị rời .
Quách Hồng vội vàng đem chuyện của Chung Dư Lương nói cho Hoắc Kiến : "Thủ trưởng, muốn th báo cho lãnh đạo của họ, cháu kh biết đâu để tìm lãnh đạo của , bây giờ gặp được ngài, thể phiền ngài giúp tìm được kh ạ?"
Hoắc Kiến tưởng chuyện gì quan trọng, kh ngờ chỉ là giúp tìm , kh chút do dự liền đồng ý.
Chiều hôm sau, lãnh đạo của Chung Dư Lương liền đến thăm , biết được chân của cắt bỏ, vị lãnh đạo trầm mặc hồi lâu, mới thở dài một tiếng: "Cứ về trước nói sau, đây là làm việc tốt, kh thể để chịu thiệt thòi được."
Chưa có bình luận nào cho chương này.