Thập Niên 60: Gả Cho Quan Quân Độc Miệng, Ngày Ngày Được Cưng Chiều
Chương 328: Của hồi môn bí mật
“Hài tử, chúng ta hiểu cháu muốn nói cái gì. Tình huống hiện giờ của chúng ta chưa rõ ràng, m thứ kia tất cả đều cứ để ở chỗ cháu .” Bọn họ đã sớm thương lượng, nếu một ngày thật sự thể một lần nữa trở về làm nghiên cứu, cũng kh nên dễ dàng l những thứ gửi ở chỗ Uyển Kh.
chờ tới khi trời thật sự sáng, bọn họ đủ an toàn, mới thể đem đồ vật l về để tiếp tục nghiên cứu.
Bằng kh, bọn họ lo lắng cái gọi là an toàn hôm nay, chỉ là dùng để mê hoặc bọn họ, thậm chí ngay cả Hoắc lão cũng bị qua mặt, mục đích chính là nhắm vào đống tài liệu kia.
Du Uyển Kh gật gật đầu: “Vâng, cô yên tâm, ở chỗ cháu sẽ kh bất luận vấn đề gì.”
Đổng Liên Ý mỉm cười gật đầu: “Đương nhiên, chúng ta đều tin tưởng cháu.”
Mắt th sắp chia xa, Du Uyển Kh mỗi buổi tối đều sẽ Bắc Sơn trò chuyện cùng bọn họ.
Ba ngày thời gian đảo mắt liền đến, hai chiếc xe jeep xuất hiện ở bờ bên kia cầu Đại đội Ngũ Tinh.
Việc này khiến cho kh ít xã viên chú ý, thậm chí lặng lẽ chạy tới trụ sở đại đội báo cho Bí thư Chu.
Bí thư Chu vội vàng ra ngoài xem xét, liền chạm mặt bốn quân nhân đang tới.
Bọn họ chào hỏi lẫn nhau, giới thiệu sơ qua, quân nhân cầm đầu mới nói rõ ý định.
Bí thư Chu văn kiện trong tay, bên tai còn văng vẳng lời nói của đồng chí quân nhân, muốn mang bốn ở nhà tr Bắc Sơn .
Ông vội vàng xem kỹ văn kiện, trong lòng chút ngạc nhiên, đây là để lại già nhất kia ?
Bí thư Chu dẫn vài vị đồng chí quân nhân đến Bắc Sơn tìm nhóm Phó Hạc Niên.
Dọc theo đường , còn đang suy nghĩ: May mắn là hai năm nay bọn họ ở Bắc Sơn, kh cố tình làm khó dễ ta, sau này ngay cả đại hội phê bình đấu tố cũng chỉ làm cho lệ.
Khi Bí thư Chu và mọi đến Bắc Sơn, vợ chồng Phó Hạc Niên đang cho heo ăn ở chuồng heo, Sầm Húc Ninh cùng Lư Tĩnh An thì đang cho bò ăn.
Khang lão thì ở một bên sửa sang lại cỏ cho bò.
M quân nhân đều rõ ràng thân phận của năm này, cho nên khi th cảnh tượng như vậy, trong lòng bọn họ đều khó chịu.
Bọn họ trước kia là những nhân vật tầm cỡ nào, hiện tại cư nhiên nuôi heo chăn bò.
Trong lòng ai cũng kh dễ chịu, vội vàng tiến lên thuyết minh ý định. Phó Hạc Niên bọn họ tuy rằng đã sớm biết thể rời khỏi Đại đội Ngũ Tinh, nhưng khi ngày này thực sự đến, bọn họ vẫn kh nhịn được đỏ hốc mắt.
Tuy rằng hai năm nay cuộc sống ở Đại đội Ngũ Tinh thật sự bình yên, nhưng cũng kh thể làm cho bọn họ quên hết thảy những gì đã trải qua khi vừa mới bị bắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-328-cua-hoi-mon-bi-mat.html.]
Trứng thối, cục đá, lá cải thối ném vào .
Đủ loại lời nói vũ nhục qu quẩn trong lòng.
Đêm khuya tỉnh mộng, Phó Hạc Niên còn thể nghe được tiếng khóc của đầu ấp tay gối.
Nhóm quân nhân trình bày rõ nhiệm vụ, hơn nữa đưa văn kiện do cấp trên ban xuống cho m xem. Quân nhân phụ trách việc này nói: “Chúng ở chỗ này chờ các vị một giờ, một giờ sau chúng ta sẽ rời .”
Phó Hạc Niên gật gật đầu: “Làm phiền các đồng chí.”
“Kh phiền, đây đều là việc chúng nên làm.”
Phó Hạc Niên cùng Đổng Liên Ý về phòng thu dọn đồ đạc, Đổng Liên Ý nhỏ giọng hỏi: “Chúng ta muốn chào từ biệt Tiểu Ngũ bọn họ kh?”
“Tốt nhất là kh nên .” Phó Hạc Niên về phía vợ: “ biết bà luyến tiếc Tiểu Ngũ còn A Từ, cũng giống vậy. Chỉ là tình huống của chúng ta kh giống thường, sau lưng kh biết bao nhiêu đôi mắt đang chằm chằm.”
“Chúng ta kh thể ở bên ngoài bất luận liên hệ gì với A Từ và Tiểu Ngũ, bằng kh cho dù rời , cũng khả năng sẽ mang đến phiền toái cho hai đứa nó.”
Đổng Liên Ý trầm mặc một lát, biết chồng nói lý: “ hiểu .”
Bà thở dài một tiếng, trong th âm mang theo sự bất đắc dĩ cùng nỗi kh nỡ tràn đầy: “Ông trước đem chuyện này nói cho hai đứa nó, chúng ta thu dọn đồ đạc xong liền nói với Khang lão cùng Tiết Côn một tiếng, sau đó rời .”
Nói xong, bà về phía căn phòng thể nói là rách nát trước mắt. Cố tình chính là một nơi như thế này, đã che chở cho bọn họ kh chịu cảnh màn trời chiếu đất, cho bọn họ sự bình yên duy nhất giữa cơn bão táp.
Đương nhiên, phần bình yên này là do ở sau lưng bảo hộ.
Phó Hạc Niên gật gật đầu, nhẹ nhàng ôm vợ một cái: “Hai đứa nhỏ sẽ hiểu cho cách làm của chúng ta.”
Đổng Liên Ý ừ một tiếng, vỗ vỗ lưng chồng: “Đi thôi, bảo hai đứa nó cũng chuẩn bị sẵn sàng tâm lý.”
đôi khi, ngay cả một ánh mắt cũng kh thể để lộ ra.
Bởi vì, chỉ một chút sơ sẩy, liền khả năng mang đến phiền toái lớn cho hai đứa nhỏ.
Đổng Liên Ý nghĩ đến số vàng bạc châu báu đã giấu , lại nghĩ đến lần rời này, kh biết là thật sự an toàn, hay cái gọi là an toàn chỉ là bề nổi, kỳ thực nguy cơ trùng trùng.
Bà suy nghĩ một chút, thu dọn xong tất cả đồ đạc, viết một lá thư giao cho Khang lão, nhờ Khang lão chuyển giao cho Tiểu Ngũ.
Trong thư viết hai địa chỉ, đều là nơi bà giấu châu báu trang sức.
Nếu bà cùng chồng thật sự từ đây bặt vô âm tín, những của hồi môn đó coi như là bà thêm trang cho Tiểu Ngũ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.