Thập Niên 60: Gả Cho Quan Quân Độc Miệng, Ngày Ngày Được Cưng Chiều
Chương 405: Mẹ Mìn Hoắc Lan Từ
Du Uyển Kh chút ngạc nhiên: “Ba mẹ em vậy mà đã nhả ra ?”
Cô rửa sạch tay, đứng dậy, vẻ mặt đầy vẻ kh thể tin nổi: “Tới đây, nói xem đã dỗ ngọt ba mẹ em thế nào?”
Hoắc Lan Từ cười, nắm l cổ tay cô kéo về phía nhà chính: “ đây là hiểu chi l tình, động chi l lý (dùng tình cảm để lay động, dùng lý lẽ để thuyết phục), sau đó chú dì đã bị làm cho cảm động, sảng khoái đồng ý gả con gái Du Uyển Kh cho .”
Du Uyển Kh cười khẩy hai tiếng, mới kh tin lời đàn này. chắc c đã nói gì đó đ.á.n.h trúng tâm lý nhị lão nên họ mới đồng ý hôn sự.
“ bây giờ kh nói cho em, em trở về hỏi ba mẹ cũng thế thôi.”
Hoắc Lan Từ bóng lưng cô vào phòng khách, khẽ cười một tiếng. Cho dù hỏi cũng vô dụng, thật sự đã nghiêm túc nói chuyện với chú dì một hồi, sau đó mới đổi l được đáp án mong muốn.
Thật sự kh nhiều mưu mẹo như Uyển Kh nghĩ đâu, cô lại kh tin nhỉ?
Bữa cơm này, Khang Lão chỉ mời Hoắc Lan Từ và Uyển Kh. Ông đích thân xuống bếp làm một món mặn, hai món rau và một món c.
Khang Lão cười Du Uyển Kh: “Tiểu Ngũ, mau nếm thử tay nghề của ta xem.”
Du Uyển Kh gắp một miếng thịt kho tàu, sau đó hai mắt sáng rực lên, cô giơ ngón tay cái: “Cháu chịu thua, kh thể kho ra món thịt ngon thế này được.”
Du Uyển Kh nói thật lòng, thịt kho tàu do Khang Lão làm là món ngon nhất cô từng ăn. Cô cảm th thật lộc ăn.
Khang Lão cười ha ha: “Năm đó ta chính là dùng món thịt kho tàu này dỗ dành bà nhà ta đồng ý gả cho ta đ.”
“Hồi đó à, vì theo đuổi bà , ta đã tốn kh ít c sức cân nhắc xem làm thế nào để kho thịt ngon nhất.”
Nhắc đến chuyện cũ, trên mặt Khang Lão hiện lên nụ cười nhàn nhạt: “Cả đời này của ta, duy chỉ món này là kh bao giờ làm dở.”
Trước hay sau khi cưới, đã làm món này cho vợ suốt m chục năm. Cách làm đã khắc sâu vào xương tủy, dù thế nào cũng kh quên, càng sẽ kh làm ra vị khó ăn.
Du Uyển Kh kh ngờ đằng sau món thịt kho tàu còn một câu chuyện tình yêu.
Biết được Khang Lão vì vợ mà nấu ăn suốt m chục năm, Du Uyển Kh cảm th Khang Lão thật hạnh phúc. Ở cái thời đại chiến hỏa bay tán loạn , thể vì thê t.ử làm món ăn yêu thích suốt bao năm, chứng minh mọi đều đã sống tốt.
tín ngưỡng, thương bầu bạn, trong khổ ngọt.
Khang Lão Hoắc Lan Từ và Du Uyển Kh: “Hai đứa định khi nào kết hôn?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-405-me-min-hoac-lan-tu.html.]
Hoắc Lan Từ vội vàng đáp: “Qua năm bọn cháu sẽ đăng ký.”
Khang Lão lúc này mới hài lòng gật đầu, chỉ sợ thằng nhóc Hoắc Lan Từ này lại rối rắm, làm ra chuyện phụ lòng Tiểu Ngũ.
Bọn họ hai đứa cùng nhau, vẫn luôn hy vọng chúng thể kết hôn, sinh con, sống hạnh phúc.
Hoắc Lan Từ nói: “Cháu vất vả lắm mới làm cho chú dì Du nhả ra đồng ý cho cháu cưới Tiểu Ngũ, lúc thật sự kích động cả đêm kh ngủ.”
Khang Lão ghét bỏ liếc Hoắc Lan Từ một cái: “Cái này kh là đương nhiên ? tưởng con gái nhà ta dễ cưới lắm à?”
“Sau này làm cha sẽ hiểu, con rể trong mắt bố vợ chính là một tên mẹ mìn.”
Khang Lão hừ nhẹ một tiếng. Nếu đổi lại là con gái , thằng nhóc này đừng hòng dễ dàng bắt c con như thế.
Du Chí An và đồng chí Tú Lan cũng quá dễ nói chuyện , dễ dàng như vậy đã để thằng nhóc này lừa mất con gái.
Hoắc Lan Từ còn chưa cưới Uyển Kh, nhưng trong đầu đã hiện lên một hình ảnh: một cô bé xinh xắn giống hệt Uyển Kh bị một thằng nhóc lấm la lấm lét nắm tay dắt , thằng nhóc đó còn quay đầu lại cười khoe khoang với .
Trong nháy mắt, Hoắc Lan Từ cảm th khó chịu vô cùng.
Khang Lão và Du Uyển Kh đều chằm chằm Hoắc Lan Từ, th bộ dạng này của liền biết đang tưởng tượng ra cảnh tượng mà Khang Lão vừa nói.
Du Uyển Kh kh nhịn được bật cười. Những bố con gái đều sợ hãi sự xuất hiện của m thằng nhóc "tóc vàng".
Con còn nhỏ thì phòng ngừa m thằng nhóc hàng xóm, con lớn lên thì ngăn cấm yêu sớm. Làm cha già, vĩnh viễn đều nỗi lo kh dứt.
chút mong chờ cảnh tượng Hoắc Lan Từ đấu trí đấu dũng với con rể tương lai.
Hoắc Lan Từ hít sâu một hơi, kh nhịn được về phía Du Uyển Kh: “Chua xót quá.”
Khang Lão cười ha ha: “ nên th cảm cho nhạc phụ tương lai của một chút, biết ơn, kh nhà họ Du thì l đâu ra cô vợ tốt thế này?”
“Ngài cứ yên tâm, nếu cháu đối xử kh tốt với Tiểu Ngũ, ba mẹ cháu thể đ.á.n.h gãy chân cháu.” Hoắc Lan Từ thầm nghĩ trong lòng: Bọn họ chắc c sẽ nói là đ.á.n.h gãy chân chó.
Khang Lão nghe vậy vui vẻ: “Chẳng những ba mẹ sẽ đ.á.n.h gãy chân , mà ta cũng sẽ làm thế.”
“Tiểu cô nương chính là ân nhân cứu mạng của ta, giống như cháu gái ruột của ta vậy. Nhà mẹ đẻ của con bé kh chỉ nhà họ Du, mà còn ta và đám Phó Hạc Niên nữa.”
Cô bé này chính là một tia sáng trong những năm tháng tăm tối của bọn họ, vẫn luôn sưởi ấm, chiếu sáng thế giới đầy rẫy yêu ma quỷ quái của bọn họ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.