Thập Niên 60: Gả Cho Quan Quân Độc Miệng, Ngày Ngày Được Cưng Chiều
Chương 451:
Th vậy, ba Vương vội vàng cùng vợ chồng Vương Vũ Phong đuổi theo.
Chỉ là, Vương Ngọc Bình đã trải qua huấn luyện một thời gian dài, nếu thật sự muốn chạy, ba họ hoàn toàn kh thể nào đuổi kịp.
Vương Ngọc Bình trong bóng đêm, đột nhiên tủi thân đến rơi nước mắt, rõ ràng Uyển Kh đã sớm nhắc nhở , rời nhà quá lâu, đừng ôm hy vọng một trăm phần trăm, đôi khi hy vọng cũng chỉ là hy vọng xa vời.
Rõ ràng đã nghe lọt tai, cũng đã chuẩn bị tâm lý, nhưng trong lòng vẫn khó chịu.
Ba của , vì một đứa bé còn chưa chào đời, đã chọn cách để chịu thiệt thòi, vứt bỏ đứa con gái này.
Nói ra, chuyện này giống hệt như giả thiết ban ngày của cô.
Vương Ngọc Bình chỉ muốn mắng cho cái miệng quạ đen của một trận.
Cô biết họ nhất định sẽ đến nhà khách gần đó tìm , nên Vương Ngọc Bình kh đến nhà khách mà tìm một nơi tương đối kín đáo để ở lại một đêm.
Sáng hôm sau, cô đến gọi ện thoại cho xưởng dược, định tìm Uyển Kh để tâm sự.
Cô th minh như vậy, chắc c sẽ cách.
Kh ngờ rằng, bắt máy lại là đội trưởng Lữ, Lữ Đào.
Lữ Đào nghe ra giọng của Vương Ngọc Bình chút kh ổn, trầm giọng hỏi: “Cô đã xảy ra chuyện gì kh?”
Vương Ngọc Bình nói: “Hôm nay Uyển Kh đã về Thương Dương , vậy cúp máy đây.”
“Th niên trí thức Vương, nếu ở nhà kh vui thì về , bí thư Chu đã nói , những th niên trí thức ra từ đây đều là con em của đại đội Ngũ Tinh chúng ta.” Lữ Đào thở dài một tiếng: “Làm gì đứa trẻ nào chịu ấm ức mà kh muốn về nhà chứ.”
Vương Ngọc Bình nghe vậy, hốc mắt lập tức đỏ hoe, cô cố nén nước mắt, kh cho khóc: “ biết , đội trưởng Lữ, cúp máy đây.”
Vương Ngọc Bình trả tiền xong, kéo hành lý ra khỏi bưu ện, cô mờ mịt xung qu, trong đầu kh ngừng vang lên lời của Lữ Đào: Làm gì đứa trẻ nào chịu ấm ức mà kh muốn về nhà chứ?
Đúng vậy, cô còn thể trở về đại đội Ngũ Tinh.
Trở về ngôi nhà nhiều th niên trí thức, nhiều sự ấm áp đó.
Khi đến ga tàu hỏa, cô lại th chị dâu cả đang đứng trong gió lạnh ngó xung qu.
Cô im lặng một lát, bước tới gọi một tiếng: “Chị dâu cả.”
Chị dâu cả của Vương Ngọc Bình quay lại, th là em chồng , chị liền giáng một cái tát lên vai Vương Ngọc Bình: “Em chạy đâu thế, hại chị với cả của em tìm cả đêm.”
Nói xong, chị móc ra m quả trứng gà trong túi: “Chị đoán là em muốn về Nam Phù, chị cũng kh cản em, đây là trứng gà chị luộc sáng nay.”
“ cả của em vào trong tìm em , chúng ta vào trước .”
Vương Ngọc Bình cầm quả trứng gà, trong lòng ấm áp: “Chị dâu cả, cảm ơn chị.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-451.html.]
“Cảm ơn cái gì, dù m quả trứng này cũng là cả em mua về, tiêu cũng là tiền của nó.”
Vương Ngọc Bình cười nhẹ: “Tiền của cả cũng là tiền của chị mà.”
Chị dâu cả của Vương Ngọc Bình mím môi cười nhẹ: “Chị để lại cho nó một đồng dằn túi.”
“Chị dâu cả thật hào phóng.”
Chị dâu cả lườm cô một cái: “Ý em là chị keo kiệt chứ gì.”
Cái con bé này, tưởng chị kh hiểu ý tứ trong lời nói của nó chắc.
Vào nhà ga, Vương Vũ Phong đã mua vé tàu xong, đến trước mặt Vương Ngọc Bình: “ trai kh nhà riêng, kh cách nào khuyên em ở lại ăn Tết hẵng .”
Giờ khắc này, ý niệm mua nhà đã bén rễ nảy mầm trong lòng Vương Vũ Phong.
Nếu nhà riêng, em gái chịu ấm ức sẽ nơi để về.
“ phụ nữ kia t.h.a.i , sau này cái nhà đó, e rằng cũng kh là nhà của nữa, lần sau nếu em muốn về, thì đợi cả được phân nhà đã.” Tuy thường xuyên cãi nhau với cô em gái này, khi vì một quả trứng gà cũng thể gây lộn một trận, nhưng đây là em gái ruột của , thân duy nhất mà mẹ để lại cho .
vươn tay xoa đầu Vương Ngọc Bình: “Những ấm ức của em, trai sẽ giúp em đòi lại.”
Vương Ngọc Bình gạt tay Vương Vũ Phong ra: “Em mà tin mới là lạ.”
Tuy nhiên, trong lòng cô vẫn cảm động.
Ít nhất trong lòng cả vẫn quan tâm đến , cô thầm nghĩ, đây chắc c là tình cảm em được vun đắp qua những trận cãi vã.
Chị dâu cả móc từ trong túi ra một túi tiền nhỏ, nh chóng nhét vào túi của Vương Ngọc Bình: “Được , tàu sắp chạy , em .”
“Chuyện đòi lại c bằng cho em, cứ giao cho chị và cả của em, cả em kh được việc, thì còn chị đây.”
Vương Ngọc Bình gật đầu, quay rời .
Cô mang theo nỗi đau lòng, vác hành lý, rời khỏi thành phố mà đã từng vô cùng mong nhớ.
lẽ, lần trở về tiếp theo, sẽ là lâu lâu về sau.
Bao lâu ư?
Vương Ngọc Bình cười khổ, chính cô cũng kh biết.
Ngày 29 tháng Chạp, Du Chí An chuẩn bị ra ngoài mua thức ăn, vừa đạp xe về đến ngoài khu nhà tập thể thì bị ta chặn lại.
đến trạc ba mươi tuổi, dáng cao thẳng, vừa đã biết là xuất ngũ.
ta th Du Chí An, chậm rãi nói: “Chủ nhiệm Du, muốn gặp ngài.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.