Thập Niên 60: Gả Cho Quan Quân Độc Miệng, Ngày Ngày Được Cưng Chiều
Chương 633: Tiền riêng và đêm tân hôn giả say
“Mẹ à, ý của Tuý Ông kh ở rượu.” Mẹ muốn cô xem trong hôn lễ trai trẻ nào vừa mắt kh, nhưng cô cố tình kh phối hợp.
Cô ôm cánh tay mẹ:
“Con chỉ là trò chuyện với Du bác sĩ thôi, lại kh chạy loạn, mẹ đừng lo lắng nữa.”
Mẹ Quách tức giận liếc con gái một cái. Bà là lo lắng con gái chạy loạn ?
Chỉ là chút hận sắt kh thành thép.
“Được được , hiện tại vào trò chuyện với em gái con . Ngày mai chúng ta về Kinh Thị , lần sau gặp lại chắc chờ em gái cùng em rể con về Kinh Thị.”
Quách Hồng Bình cười gật đầu:
“Vâng, con tìm Hồng ngay đây.”
Em rể còn chưa về, ba Trữ cùng nhà và đám Lạc Sư trưởng đang tụ tập tán gẫu, cho nên trong nhà chỉ m phụ nữ các cô.
Cửa phòng Quách Hồng cũng kh đóng, cô cười vào:
“Đang xem cái gì thế?”
Quách Hồng về phía chị gái:
“M ngày trước em mua một ít đặc sản Nam Đảo để ngày mai mọi mang về.”
Quách Hồng Bình ngồi xổm xuống giúp đỡ, còn kh quên châm chọc một câu:
“Hôm nay là ngày đại hỉ của em, kh thể nghỉ ngơi cho tốt , m cái này để sáng mai làm cũng được mà.”
Cô ngay sau đó nghĩ đến m phụ nữ đã kết hôn trong đoàn văn c, đôi khi lén lút nói về chuyện đêm tân hôn, bọn họ đều nói ngày hôm sau dựa vào ý chí kiên cường mới chống đỡ dậy nổi.
Quách Hồng Bình lập tức hiểu sai, khuôn mặt đỏ bừng.
Cô giúp em gái thu dọn xong, lúc này mới l ra một cái phong bì nhét vào tay Hồng :
“Đây là quà mừng chị cho em.”
Quách Hồng một chút cũng kh khách sáo, trực tiếp mở ra xem, phát hiện bên trong là một xấp dày tiền "Đại đoàn kết" (tờ 10 đồng), qua cũng đến ba bốn trăm đồng. Cô vội vàng nhét trả lại cho chị gái:
“Nhiều quá, em kh l đâu.”
“Ái chà, cái con bé này, em chê tiền của chị à?”
Quách Hồng lắc đầu:
“Kh chê chị, mà là quá nhiều.”
Cô kéo chị gái ngồi xuống ghế bên cạnh, nhỏ giọng nói:
“Chị cũng 23 tuổi , kh chừng lúc nào đó gặp vừa mắt là kết hôn ngay, chị cũng cần sống chứ.”
trong nhà đều biết chị gái kh là thích tiêu xài hoang phí. Khi còn nhỏ, tiền lì xì hay tiền tiêu vặt ba mẹ và nội cho, trừ những khoản chi tiêu cần thiết, chị gái đều tích p lại.
Sau khi làm, ăn mặc đều ở trong quân đội, tiền tích p được càng nhiều hơn.
Cho nên trong nhà đều biết tiền riêng của chị gái khả quan, tuy là vậy cũng kh ai đ.á.n.h chủ ý lên số tiền đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-633-tien-rieng-va-dem-tan-hon-gia-say.html.]
Hiện tại chị gái đột nhiên l ra nhiều như vậy cho , chị kh xót tiền, nhưng được lợi là cô cũng thay chị xót ruột.
“Em và Trữ Minh đều tiền trợ cấp, chị kh cần lo lắng bọn em sau khi cưới kh sống nổi.” Cô ghé vào tai chị gái nhỏ giọng nói: “Trừ bỏ một ngàn đồng tiền sính lễ, mẹ chồng em còn cho riêng 500 đồng để em mua đồ ăn.”
Nói xong cô chớp chớp mắt, bật cười:
“Cho nên hiện tại em thật sự kh thiếu tiền.”
Cô cũng giống chị gái, quỹ đen của riêng .
Tuy rằng tốc độ tích p tiền của cô kh bằng chị gái, nhưng cũng kh thể khinh thường.
“Mọi cho thì em cứ cầm.” Quách Hồng Bình lại nhét tiền vào tay em gái: “Chị cho, em cũng cầm.”
“Em nhớ kỹ, thứ đồ chơi gọi là tiền này, chỉ nắm chắc trong tay mới là an toàn nhất.”
Nói xong cô dùng sức nhéo má Hồng :
“Ngàn vạn lần đừng giống như hồi nhỏ, ngốc nghếch đẩy tiền ra ngoài.”
Cô và cả đều kh ngốc, lại một đứa em gái ngốc như vậy chứ. Mặc kệ là ba mẹ hay nội, các cô dì đưa tiền cho Hồng , con bé đều nói kẹo , kh cần tiền.
Ngẫm lại cái dáng vẻ ngu ngơ của Hồng hồi nhỏ, Hồng Bình vẫn kh nhịn được cười ha hả.
Mãi cho đến hơn 9 giờ tối, Trữ Minh mới từ bên ngoài trở về. uống đến say khướt, được Trần Kiều và Thương Hạ Dương dìu vào.
Tới nhà họ Trữ, Trần Kiều hô một tiếng:
“Em dâu, bọn đưa Trữ Minh về đây.”
Mẹ Quách và mọi nghe tiếng vội vàng chạy ra, liền th Trữ Minh say bí tỉ đang khua tay múa chân, trong miệng lảm nhảm nói mớ.
Mẹ Trữ tiến lên muốn đỡ con trai, liền nghe được trong miệng nhắc mãi: “Hồng , Hồng .”
Bà kh nhịn được cười, gọi con dâu:
“Hồng , cái thằng nhãi r này ngay cả uống say cũng chỉ biết gọi tên con.”
Quách Hồng nghe vậy mặt đỏ bừng, cô đến bên cạnh Thương Hạ Dương đón l Trữ Minh:
“Thương đồng chí, Trần đại ca, cảm ơn các đã đưa Trữ Minh về.”
“Hôm nào mời các đến nhà ăn cơm.”
Trần Kiều vội vàng nói:
“Em dâu, em mau đưa về phòng , uống kh ít đâu, phỏng chừng sẽ quậy một chút đ.”
Thương Hạ Dương kéo Trần Kiều vẫy tay chào mọi :
“Dì, em dâu, bọn về trước đây.”
Trần Kiều ngốc, nhưng kh ngốc.
Trần Kiều kh ra Trữ Minh giả say, nhưng lại ra được. Thằng nhóc kia phỏng chừng đang nghĩ đến đêm động phòng hoa chúc nên mới giả say để trốn về.
Chiến hữu một hồi, tự nhiên kh thể vạch trần Trữ Minh, còn giúp đ.á.n.h yểm trợ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.