Thập Niên 60: Gả Cho Quan Quân Độc Miệng, Ngày Ngày Được Cưng Chiều
Chương 639: Sinh tử trong gang tấc
Cô xuống giường đến bên cửa sổ đáp lại một câu:
“Chúng nghe th , lập tức về quân khu ngay.”
Tiếng gọi bên ngoài lúc này mới dừng lại.
Hoắc Lan Từ tỉnh lại, biết được lệnh tập hợp, nháy mắt liền liên tưởng đến trận mưa to này, lẽ thật sự đã xảy ra chuyện lớn.
Hai bọn họ nh chóng thay quần áo, đội mưa ra cửa.
Khi đến dưới tòa nhà khu gia đình, bọn họ th nhiều cũng đã chạy ra. Bước chân ai n đều vội vã, đều muốn dùng tốc độ nh nhất chạy về do trại.
Khi đuổi tới do trại, phỏng đoán của Hoắc Lan Từ và Du Uyển Kh đã được chứng thực. Mưa to liên miên m ngày liền, khu vực lân cận xuất hiện sạt lở đất nghiêm trọng. những nhà dân xây ngay dưới chân núi, hiện tại đã bị đất đá vùi lấp.
Còn một số nơi cũng bị nước lũ nhấn chìm.
Bọn họ hiện tại tham gia cứu viện.
Khang lão về phía Du Uyển Kh:
“Du bác sĩ, nhân lực bên bệnh viện kh đủ, cô hiện tại lập tức tìm Cao Viện trưởng, kế tiếp cô cần tham gia c tác cứu trị.”
Du Uyển Kh gật đầu:
“ tìm Cao Viện trưởng ngay đây.”
Nói xong, cô thoáng qua Hoắc Lan Từ:
“Chú ý an toàn.”
Dứt lời, cô xoay chạy về phía ngoài do trại.
Khi đến trạm xá, Cao Viện trưởng cũng đang sắp xếp c việc cho nhân viên y tế.
Du Uyển Kh phát hiện ngay cả Lâm Nhiên và Lư Tư Mặc cũng tới hỗ trợ, bọn họ phụ trách c tác hậu cần cho nhân viên y tế.
Sắp xếp xong c việc, Cao Viện trưởng lúc này mới về phía Du Uyển Kh:
“Du bác sĩ, Hồng là cộng sự của cô, c tác cứu viện kế tiếp sẽ nặng nề, làm phiền cô .”
Du Uyển Kh nói:
“Cao Viện trưởng, cũng là một quân nhân, bảo vệ bá tánh Hoa Quốc là trách nhiệm của .”
Cho nên, kh cần nói hai chữ làm phiền.
Du Uyển Kh phụ trách c tác y tế cho Đại đội Bách Phong. Khi cô cùng Quách Hồng theo đội ngũ của Thương Hạ Dương – phụ trách cứu viện Đại đội Bách Phong – đến nơi, liền th một ngọn núi ở đó đã sạt lở mất non nửa.
Thương Hạ Dương cảnh tượng này, trái tim nháy mắt trầm xuống:
“Dưới chân ngọn núi kia nhiều hộ dân sinh sống.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nói xong, lội xuống dòng nước ngập đến cẳng chân, sải bước về phía trước.
Những phía sau th thế cũng sôi nổi theo. Thương Hạ Dương vừa vừa dặn dò mọi :
“Nhất định chú ý an toàn.”
Trời tối đen, dòng nước chảy xiết, chỉ sợ dưới chân dẫm hố sâu.
Dòng nước khá mạnh nên tốc độ di chuyển bị hạn chế lớn.
Du Uyển Kh dùng dị năng quan sát dưới mặt nước, phát hiện con đường đến chân núi này khá gập ghềnh. Cô thử dùng dị năng san phẳng những chỗ lồi lõm xung qu, phát hiện thật sự thể làm được.
Cho nên đội ngũ của Thương Hạ Dương một đường về phía trước đều thuận lợi.
Quách Hồng bên cạnh Du Uyển Kh, nhỏ giọng nói:
“Cũng kh biết bao nhiêu thôn xóm bị giống như Đại đội Bách Phong nữa.”
Du Uyển Kh lắc đầu:
“Kh biết.”
Ở Nam Bình núi non tương đối nhiều, nhiều bá tánh đều sống dưới chân núi. Nếu núi lở, khẳng định sẽ liên lụy đến nhiều .
Cô cũng kh dám tưởng tượng hậu quả này nghiêm trọng đến mức nào.
Bọn họ đến khu vực trung tâm thôn, nơi cư dân sinh sống tương đối dày đặc, khắp nơi đều thể nghe th tiếng kêu khóc hoảng sợ của mọi .
Những âm th này giống như từng lưỡi d.a.o sắc bén hung hăng đ.â.m vào tim các lính.
Tốc độ di chuyển của bọn họ càng nh hơn. Mặc kệ mưa to thế nào, nước dưới chân sâu bao nhiêu, phía trước nguy hiểm ra , đều kh ngăn được quyết tâm cứu dân của bọn họ.
Đội ngũ của Thương Hạ Dương bắt đầu cứu . Mỗi khi cứu được một bị thương, Du Uyển Kh cùng Quách Hồng đều sẽ lập tức sơ cứu.
Mà Du Uyển Kh trước khi cứu , đã âm thầm dùng dị năng bảo vệ tính mạng cho những bị chôn vùi. Chỉ là thời gian dị năng thể duy trì là hữu hạn, nếu qua thời gian này mà chưa cứu được ra, thì hết thảy chỉ thể nghe theo mệnh trời.
Kh ít thôn dân nhận được tin tức cũng chạy tới tương trợ.
Ở Nam Bình, nhiều thôn xóm đều xảy ra sự cố ở các mức độ khác nhau.
những nơi địa thế thấp, lo lắng sẽ xuất hiện lũ lụt, cho nên các lính liền giúp đỡ sơ tán đám , đưa bọn họ đến những nơi cao ráo, trống trải.
Đội ngũ của Hoắc Lan Từ thì phụ trách giải cứu những bị mắc kẹt.
Mãi cho đến khi trời sáng, mưa to vẫn chưa dứt. Du Uyển Kh đã quên mất suốt đêm qua cứu bao nhiêu . những khi được đưa tới đã sắp c.h.ế.t, nếu cô kh năng lực chữa trị và mộc hệ dị năng tỏa ra sinh cơ, những này thật sự là kh cứu nổi.
Mãi cho đến giữa trưa, mưa to bắt đầu ngớt dần, nhưng mọi đều kh dám lơ là. Mưa nhỏ kh nghĩa là nguy hiểm đã biến mất.
Hơn một giờ chiều, Du Uyển Kh cùng Quách Hồng mới gặm xong một cái màn thầu khô khốc. Cô ngước về phía ngọn núi lớn đã sạt lở phía trước, một cảm giác bất an dâng lên trong lòng. Cô ý thức được nguy hiểm sắp xảy ra, dùng dị năng dò xét, phát hiện vách núi phía trước bắt đầu lung lay sắp đổ.
Cô kh chút suy nghĩ, lớn tiếng hét lên:
“Thương Hạ Dương, các lập tức rút ra ngay, núi lại bắt đầu sạt lở !”
Chưa có bình luận nào cho chương này.