Thập Niên 60: Gả Cho Quan Quân Độc Miệng, Ngày Ngày Được Cưng Chiều
Chương 674:
Bà kh thèm quan tâm, trực tiếp đẩy bà Du ngã xuống đất.
“A.” Bà Du lập tức ngã ngồi xuống đất, những mặt dường như nghe th tiếng xương gãy.
Du Chí Điền tiến lên giữ chặt chị dâu cả đang định động thủ tiếp: “Chị dâu, chị bình tĩnh một chút, bây giờ quan trọng nhất là cứu Gia Minh.”
Du Chí Th lên đỡ mẹ già dậy, bà ta lại la hét đau đớn, bác sĩ vội vàng nói: “Đừng cử động vội, bà thể bị ngã bị thương .”
Nói xong liền gọi hai bác sĩ và hộ lý đến, đưa bà Du kiểm tra.
Chị dâu cả chuyển cơn tức giận sang Du Chí Lâm: “Du Chí Lâm, nói cho biết, nếu con trai mệnh hệ gì, kh ai được sống yên đâu.”
Bà bốn mươi tuổi mới sinh được Gia Minh, đây là đứa con muộn của bà, càng là mạng sống của bà.
Đứa con trai ngoan ngoãn của bà, lại bị chính bà nội của nó hại, nghĩ đến là th uất ức và đau khổ.
Bà thật sự hận c.h.ế.t hai bà già nhà họ Du.
Bác sĩ nói: “ hai thể cứu đồng chí Du Gia Minh, đáng tiếc cách nhau quá xa, cho dù họ đồng ý ra tay, cũng kh thay đổi được gì.”
“Là ai, cầu xin nói cho biết, đó là ai.” Du Chí Lâm chỉ thiếu nước quỳ xuống trước mặt vị bác sĩ này.
Bây giờ chỉ muốn cứu đứa con trai út của .
Bác sĩ như vậy, cũng kh nỡ phá vỡ giấc mộng của họ, đáng tiếc thật sự cách nhau quá xa: “Một vị là bác sĩ Úc Hoàn của bệnh viện thành phố Thương Dương, một vị là viện trưởng bệnh viện quân khu Kinh Thị, họ đều là bác sĩ kết hợp Đ Tây y, nếu họ ra tay, con của các còn thể cứu được.”
Du Chí Lâm bu thõng cánh tay đang nắm l bác sĩ, một ở Thương Dương, một ở Kinh Thị, cách nhau ngàn s vạn núi, cho dù họ đồng ý, cũng kh thể đến ngay lập tức.
Du Chí An kh ngờ vị bác sĩ này lại nhắc đến Úc Hoàn, xem ra cũng là quen, chắc hẳn kh đơn giản.
Ông nói: “Trước tiên gọi ện hỏi bác sĩ Úc Hoàn xem cách nào kh.”
Bác sĩ bất đắc dĩ: “ kh cách nào liên lạc được với bác sĩ Úc.”
“Để .”
Du Chí An nhớ số ện thoại của bệnh viện nhân dân thành phố Thương Dương.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Sau khi gọi được, Du Chí An báo tên , bên Thương Dương nh đã tìm được Úc Hoàn.
Du Chí An kh biết gì về y học, vội vàng đưa ện thoại cho bác sĩ.
Úc Hoàn biết được tình hình của Du Gia Minh, vội vàng nói một đơn t.h.u.ố.c Đ y: “Các sắc t.h.u.ố.c cho bệnh nhân uống trước, như vậy ít nhất thể giữ được mạng của .”
“Chỉ cần trong vòng hai ngày tìm được biết châm cứu, bệnh nhân này vẫn thể cứu được.”
Bác sĩ viết lại đơn thuốc, giao cho y tá phụ trách t.h.u.ố.c Đ y, bảo cô nh chóng bốc thuốc, sắc thuốc.
Sau khi cúp ện thoại, về phía đám Du Chí Lâm: “Đơn t.h.u.ố.c này thể giữ mạng cho Du Gia Minh hai ngày, hai ngày sau nếu kh tìm được châm cứu giỏi, cũng vô dụng thôi.”
“Bác sĩ Úc châm cứu giỏi, chỉ là từ Thương Dương đến đây cần quá nhiều thời gian, đợi đến thì đã muộn .”
Ông Du chưa bao giờ nghĩ sẽ xảy ra chuyện như vậy, ta chỉ bỏ một chút t.h.u.ố.c mê vào bát mì đó, kh ngờ Gia Minh lại bị dị ứng vì t.h.u.ố.c mê.
Ông ta há miệng, nhỏ giọng nói: “Sẽ kh, sẽ kh, chỉ là một chút t.h.u.ố.c mê thôi, lại thể l mạng nó được.”
“Chí Lâm, ba thật sự kh cố ý, ba chỉ muốn cho Gia Minh ngủ một giấc, ba kh ngờ sẽ như vậy.”
Du Chí Lâm nghe vậy, chằm chằm cha một lúc lâu, lúc này mới cười khổ: “Ba, ba muốn nghe lại những lời vừa nói kh? Hơn một năm trước, ba cũng nói như vậy với em út và em dâu, ba nói kh cố ý, chỉ là kh ngờ đứa bé sẽ bị mất.”
“Ba đã từng này tuổi , trước khi làm việc thật sự kh thể suy nghĩ kỹ càng ?”
Du Chí An nghĩ đến y thuật của con gái, đáng tiếc cô bé đang ở Nam Đảo xa xôi, nếu kh đã thể cứu Gia Minh.
Đứa bé đó, thật sự tốt, thật thà chất phác, cần cù chịu khó.
Du Chí An thấp giọng nói: “Con gái út nhà cũng dị ứng với t.h.u.ố.c mê, lúc nhỏ nó bị ta bắt c, suýt nữa vì dị ứng t.h.u.ố.c mê mà mất mạng.”
Nói xong, về phía Du: “Lần thứ hai xảy ra chuyện vì t.h.u.ố.c mê, là vì kẻ giả mạo kia muốn dùng trong sạch của con gái để đổi l lợi ích, nên đã hạ t.h.u.ố.c mê cho Tiểu Ngũ, may mắn con gái vận khí tốt, kh c.h.ế.t.”
Du Chí An chằm chằm Du, hận kh thể x.é to.ạc bộ mặt giả nhân giả nghĩa của ta: “Nếu kh đoán sai, cha mẹ ruột của một chắc c dị ứng với t.h.u.ố.c mê, cho nên Gia Minh và Tiểu Ngũ mới di truyền như vậy.”
Du Gia Lễ liếc ba vị bác trai, cảm th lửa cháy chưa đủ lớn, bèn thêm dầu vào lửa: “Ông chắc c biết những ều này, cũng biết dị ứng t.h.u.ố.c thể sẽ di truyền cho con cháu đời sau, nặng thì sẽ mất mạng, nhưng vẫn vì lợi ích mà lựa chọn ra tay.”
“Ai bảo m đứa cháu của đều xui xẻo như vậy.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.