Thập Niên 60: Gả Cho Quan Quân Độc Miệng, Ngày Ngày Được Cưng Chiều
Chương 958:
Cao Nhược Vân về phía chồng, chịu đựng cơn đau, nhẹ giọng hỏi: “ con đã xảy ra chuyện kh?”
Úc Hoàn lắc đầu: “Kh con xảy ra chuyện, bây giờ lo lắng em sẽ sinh non.”
một số việc kh dám nói cho Nhược Vân, chỉ sợ nàng sẽ nghĩ nhiều, dẫn đến tình huống càng thêm kh tốt.
Nhược Vân nắm l tay Úc Hoàn, nhẹ giọng hỏi: “Con thật sự kh vấn đề gì ?”
Nàng cái gì cũng kh sợ, chỉ cần con thể thuận lợi chào đời, cho dù dùng cái mạng này của để đổi, nàng cũng kh tiếc.
Úc Hoàn nắm c.h.ặ.t t.a.y Cao Nhược Vân: “ bảo đảm con kh chuyện gì.”
“Thật sự, bảo đảm.”
Cao Nhược Vân dáng vẻ như vậy, mới tin tưởng con kh vấn đề.
“Nếu chỉ là những cơn đau này, em thể nhịn được một chút.” Cao Nhược Vân vỗ vỗ tay Úc Hoàn: “ kh cần lo lắng cho em, nên làm thì cứ làm.”
“Lát nữa mẹ sẽ qua đây ở cùng em, em sẽ kh đâu.”
Úc Hoàn nghĩ nghĩ, gật gật đầu: “Chờ mẹ đến, sẽ làm.”
về sắp xếp c việc cho tốt, khoảng thời gian này đều ở bên cạnh Nhược Vân.
Bây giờ chỉ hy vọng d.ư.ợ.c liệu cần thể tìm được sớm một chút, chỉ cần tìm được loại d.ư.ợ.c liệu đó, Nhược Vân và con nhất định sẽ kh bất kỳ vấn đề gì.
nhà họ Chung đã về Kinh Thị ổn định xong, hai ngày nay đều là mẹ Chung đến đây ở cùng Nhược Vân. Hai mẹ con trước nay chưa từng gặp mặt, bây giờ bắt đầu ở chung lại, th họ đối xử với nhau kh tệ.
Úc Hoàn rõ ràng mẹ vợ vì chuyện trước kia, lòng tràn đầy áy náy với vợ , bà hận kh thể bù đắp lại toàn bộ thời gian hơn 20 năm mà hai mẹ con đã mất .
tấm lòng áy náy này, bà sẽ chăm sóc Nhược Vân tốt.
“Nhược Vân, hay là để mẹ chuyển đến nhà chúng ta ở một thời gian, để bà ở cùng em, chăm sóc em.” Úc Hoàn lo lắng đôi khi kh ở nhà, Nhược Vân xảy ra chuyện cũng kh ai biết.
Cảm giác đau đớn sau khi biến mất, Nhược Vân khẽ vuốt bụng nhỏ, nhỏ giọng nói: “Cần hỏi xem bà nguyện ý hay kh.”
Giữa các nàng mới gặp mặt vài lần, cứ như vậy ở cùng một chỗ, Nhược Vân một loại cảm giác kỳ lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-958.html.]
“Hôm qua bà nói với em, chờ thời cuộc tốt hơn một chút, hy vọng em thể đổi lại họ Chung.” Nhược Vân về phía Úc Hoàn: “Em ra được trong lòng bà hổ thẹn, cũng biết bà tốt với em, nhưng những thời gian đã sai lầm đó kh ngày một ngày hai là thể bù đắp lại được.”
“Giữa với ở chung, cần thời gian và quá trình, mà những ều đó đều là những gì mẹ con chúng em hiện tại còn thiếu sót.”
Nhược Vân chỉ muốn từ từ thôi.
Úc Hoàn cười gật gật đầu, tôn trọng bất kỳ quyết định nào của vợ: “Vậy em muốn đổi họ kh?”
“Đổi, tình cảm thể từ từ bồi dưỡng, họ này vẫn đổi lại.” Mỗi ngày mang họ của khác mà sống, cảm giác này chút hư ảo.
Vẫn là muốn đổi lại họ Chung.
Nàng bây giờ lo lắng chính là cảm giác áy náy của mẹ ruột, thời gian dài, sợ bà sẽ bị loại áy náy này đè sụp đổ.
“Em sẽ tìm thời gian nói chuyện với mẹ, tin tưởng em, chuyện này nhất định cách giải quyết triệt để.”
Trong mắt Úc Hoàn, mẹ vợ là một tương đối hiểu lý lẽ, chỉ cần nói chuyện t.ử tế với bà , bà sẽ hiểu.
7 giờ sáng, đồng chí Tạ Nguyệt Liên liền xuất hiện ngoài cửa nhà họ Úc.
Úc Hoàn nh chóng đón bà vào nhà, vội hỏi: “Mẹ, ngài ăn sáng chưa?”
“Lạnh như vậy, mẹ kh cần đến sớm thế.”
Tạ Nguyệt Liên cười nói: “Biết con muốn làm, cho nên mẹ đến sớm một chút, con muốn bận gì cứ việc bận, mẹ ở đây cùng Nhược Vân.”
Úc Hoàn rót một ly nước ấm cho Tạ Nguyệt Liên, th bà lạnh đến run bần bật, lập tức hiểu vì Nhược Vân hy vọng cùng mẹ vợ từ từ bồi dưỡng tình cảm.
“Mẹ, hay là ngài dọn về nhà ở một đoạn thời gian, như vậy sẽ kh cần chạy chạy lại hai nơi.” Úc Hoàn biết như vậy chút kh đáng tin cậy, dù nhà họ Chung còn m đứa trẻ nữa, nếu là đưa mẹ vợ đến nhà để chăm sóc và bầu bạn với Nhược Vân, tất cả mọi việc của nhà họ Chung sẽ đổ dồn lên cha vợ.
Tạ Nguyệt Liên nghe vậy kh chút nghĩ ngợi liền đồng ý: “Được thôi, như vậy mẹ còn thể giúp chuẩn bị bữa sáng.”
“Bên nhà họ Chung, ba thể chăm sóc được kh?” Lương tâm còn sót lại kh nhiều lắm của Úc Hoàn đang tác quái, kh nhịn được hỏi một câu: “Con chỉ lo lắng ngài đến chỗ con, ba ở nhà sẽ luống cuống tay chân.”
“Kh đâu, bốn lớn chăm sóc m đứa trẻ con, nếu như vậy mà còn chăm sóc kh tốt, vậy thì đừng ăn nữa.” Tạ Nguyệt Liên nói xong liền về phía phòng con gái và con rể, bà đứng ngoài cửa gõ gõ: “Nhược Vân, mẹ thể vào kh?”
Nhược Vân nh chóng mở cửa, lớn tuổi đang đứng ngoài cửa, nàng cười chào một tiếng, sau đó lo lắng hỏi: “Bên ngoài lạnh kh? Ngài về sau mặc thêm hai cái áo nữa.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.