Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 60: Mang Bụng Bầu Theo Chồng Nhập Ngũ

Chương 392

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Cô bé hẳn sợ Đường Thiên Hữu sẽ c.h.ế.t cóng, đang dùng tay sưởi ấm cho .

Trần Miên Miên vội vàng cởi áo bông lớn , ôm Nữu Nữu qua ủ ấm: “Con mặc áo bông, sẽ cảm lạnh đó.”

Nữu Nữu chỉ Đường Thiên Hữu: “ chú , chú , đông cứng .”

: “ ơi, đưa chú về nhà .”

Đường Thiên Hữu dùng ngôn ngữ ác độc như nguyền rủa khuất để cho ngàn vạn di sản.

Theo Trần Miên Miên thấy, loại lừa đt như , thì đáng c.h.ế.t cóng trong băng thiên tuyết địa mới gọi báo ứng.

Sự vả mặt đến muộn vài tháng cũng khiến gượng dậy nổi.

Sợ lỡ như nghĩ quẩn tìm đến cái c.h.ế.t, Trần Miên Miên để xốc tinh thần.

đương nhiên, cô sẽ an ủi , chỉ sẽ vô tình mỉa mai và trào phúng .

: “Nếu tự làm c.h.ế.t cóng, nhất cởi hết áo bông giày bông , sẽ c.h.ế.t nhanh hơn.”

Đường Thiên Hữu coi như cử động , hít mũi, đầu : “Cô Trần, thực bố yêu phụ nữ đó.”

bố yêu Lâm Uẩn, Trần Miên Miên cảm thấy giống như đang kể chuyện .

Đường Thiên Hữu : “Hơn nữa ông cũng cho bà ma túy, ma túy thể khiến bà vui vẻ, ông chỉ hy vọng bà vui vẻ.”

Cho nên tự làm c.h.ế.t cóng hơn nửa ngày, đang nghĩ lý do để bào chữa cho bố ?

Trần Miên Miên tiên cãi bướng với , chỉ hỏi: “ vẫn đưa tất cả các cô gái Tây Bắc chúng đến Đảo Loan ?”

Đường Thiên Hữu quả thực nghĩ như , : “Điều kiện ở đây quá khắc nghiệt, thích hợp với con gái.”

Trần Miên Miên hỏi: “Bọn họ đến Đảo Loan làm gì chứ, làm phụ nữ mua vui cho quân đội, nhiễm bệnh t.ì.n.h d.ụ.c nghiện ma túy, thối rữa?”

: “Giống như đối với các cô gái, bố tự tay g.i.ế.c, thủ phạm hại c.h.ế.t .”

Giọng điệu cô bình tĩnh, cũng một châm thấy máu, một lời trúng đích.

Đường Thiên Hữu đ.â.m đau, trong nháy mắt trong hai mắt nổi lên ngấn lệ.

yêu một cô gái nào đó, mà cảm thấy các cô gái Tây Bắc quá vất vả quá đáng thương, liền đưa bọn họ đến Đảo Loan.

bọn họ thể làm gì, đến quân đội làm phụ nữ mua vui hoặc hộp đêm làm kỹ nữ ?

kết cục cuối cùng bọn họ chẳng chính nhiễm chứng nghiện ma túy hoặc bệnh t.ì.n.h d.ụ.c ?

Giống như Lâm Uẩn cũng hút ma túy , cô gái nào nguyện ý làm phụ nữ mua vui hoặc kỹ nữ chứ?

tưởng rằng bản đang đối xử với những cô gái đó, thực hại bọn họ.

Bố cũng , tưởng rằng đối xử với Lâm Uẩn, hại c.h.ế.t bà.

Đường Thiên Hữu đông cứng , khập khiễng xuống xe, đuổi theo hành lang, đầu tì lên Nữu Nữu đang Trần Miên Miên bế.

Nữu Nữu thấy vui, bởi vì chú tì đầu lên m.ô.n.g cô bé.

Trần Miên Miên đương nhiên thấy phiền, : “ bệnh , mau tránh .”

Đường Thiên Hữu những tránh, còn tì đầu suốt dọc đường, nghẹn ngào : “Cô Trần, thế giới thối nát hết .”

và bố hại c.h.ế.t , cuối cùng cũng chấp nhận hiện thực , cũng sụp đổ .

theo Trần Miên Miên phòng khách, quỳ xuống đất: “ với bà .”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-60-mang-bung-bau-theo-chong-nhap-ngu/chuong-392.html.]

Bây giờ mới bản với đến nhường nào, cái đồ xá xíu nhà , cho dù cũng nước mắt cá sấu.

, Trần Miên Miên còn hẹn một , Ngụy Tồi Vân.

Hẹn giờ ăn tối, Ngụy Tồi Vân đến , đến cửa phòng khách liền hỏi: “Dê ở ?”

Thực Đường Thiên Hữu, khoác áo da cừu, xổm mặt đất .

Ngụy Tồi Vân kỹ mới nhận , hỏi: “Họ Đường , bố làm Đảo chử , thương tâm như .”

Nữu Nữu đang an ủi Đường Thiên Hữu, thấy một từ mới liền hỏi : “Đảo chử, cái gì?”

Trần Miên Miên vốn dĩ cũng thích c.h.ử.i thề, nhắc nhở Ngụy Tồi Vân: “Ngụy khoa trưởng, mặt trẻ con bậy.”

bố ai một Đảo chử, đó sự sỉ nhục to lớn.

Trần Miên Miên chuyển một cái ghế cho Ngụy Tồi Vân , còn rót cho chén nóng.

đó mới với Đường Thiên Hữu: “Trung tá Đường, ngoài , bớt ở đây phiền .”

Ngụy Tồi Vân cũng : “, cút ngoài!”

Đường Thiên Hữu một kẻ bướng bỉnh, cô đuổi , dậy, lên giường.

Nữu Nữu ngoan lắm, vội vàng đắp chăn cho chú.

Đường Thiên Hữu hai tay xích sắt tiện nâng đứa trẻ, liền dùng chân dài kẹp một cái, kẹp Nữu Nữu lên đ.á.n.h đu.

Trần Miên Miên bế con , Nữu Nữu thích cảm giác .

Đứa trẻ khanh khách: “Chú ơi, vui quá .”

Trần Miên Miên thấy con vui, cũng đành mặc kệ, và trò chuyện phiếm với Ngụy Tồi Vân.

Cô hỏi : “Ngụy khoa trưởng, ngựa sắp thuộc về Tằng Phong ?”

Ngụy Tồi Vân , kéo ghế xuống bên cạnh Trần Miên Miên, thấp giọng hỏi: “ tặng ?”

Đường Thiên Hữu nghiêm túc ủ phân suốt bốn tháng, hơn nữa nhà quê đối với và Tằng Phong đều khen ngợi ngớt miệng.

Theo vụ cá cược, Ngụy Tồi Vân đem ngựa tặng cho Tằng Phong.

đương nhiên tặng, tình thế cấp bách, tay đặt lên đầu gối Trần Miên Miên: “Coi như cầu xin cô, tặng nữa ?”

lúc Triệu Lăng Thành lấy cơm về , dừng bước ở cửa, chằm chằm .

Đôi mắt đó Triệu tổng công nếu lúc dịu dàng, bởi vì nên trông đặc biệt thâm tình, Trần Miên Miên luôn thích hôn một cái.

nếu tức giận, trong đôi mắt sẽ sát khí đằng đằng, trông rợn .

Ngụy Tồi Vân hổ, thế nhích ghế.

nhích ngoài xa , Triệu Lăng Thành vẫn nhúc nhích, chằm chằm chớp mắt.

Ngụy Tồi Vân đành bê ghế đến góc tường.

Triệu Lăng Thành cũng mới dời ánh mắt, phòng khách và chào hỏi: “Ngụy khoa trưởng, lâu gặp.”

Ngụy Tồi Vân gượng: “ lâu gặp.”

Triệu Lăng Thành đầu , Đường Thiên Hữu đang giường, tức giận .

Đường Thiên Hữu hai chân kẹp Nữu Nữu đang đ.á.n.h đu, Triệu Lăng Thành tiến lên, dứt khoát bế con .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...