Thập Niên 60: Mang Theo Không Gian Làm Thanh Niên Trí Thức
Chương 100: Thư Đến
Hai chị em về đến nhà lập tức bóc thư . Từ An giường đất bóc thư Từ Dương xem . Từ Ninh ở bên ngoài bóc thư Lục Tiếu Đường, bức thư cho cô thì nhét túi áo mới .
Trong thư, Từ Dương kể sơ qua về tình hình gần đây , báo bình an, cuối cùng hỏi thăm tình hình bên .
Bức thư Lục Tiếu Đường vẫn chỉ nửa tờ giấy, năm nay đến , làm nhiệm vụ, tranh thủ năm sẽ đến.
Hai xong thư, Từ An thở dài: “Năm nay gặp Lục . Em còn định đợi đến, cho nếm thử món tủ em mới học cơ.”
Từ Ninh bảo: “Sáng nay em cứ làm món tủ em , cho chị nếm thử mùi vị . Tối qua chị ngủ ngon, ngủ bù một lát đây, lát nữa ăn cơm gọi chị nhé.”
Từ An... Mới ngủ dậy bao lâu mà ngủ bù. Còn món tủ , hôm qua chẳng ăn ? Hôm nay ăn nữa ?
Từ Ninh về phòng giường đất mở thư . Khác với nửa tờ giấy , bức thư kín hai trang rưỡi.
Cô xong thư, giường đất thở dài. Cái kiểu yêu xa kéo dài đến bao giờ. Cứ suy nghĩ miên man cô ngủ giường đất lúc nào .
Lúc Từ An ngoài gọi cô ăn cơm, cô đang ngủ say. Bò dậy khỏi giường đất, cất bức thư gian, cô mới mở cửa bước .
đĩa thịt viên chiên bàn, cô hỏi: “Tiểu An, hôm nay em chiên thịt viên nữa? Chẳng hôm qua chúng mới ăn ? Đồ chiên rán ăn nhiều , nóng trong đấy.”
Từ An...
Buổi chiều lúc Ngụy Lan Lan sang nhà chơi, cô vẫn dỗ dành Từ An. Xem nhóc giận thật !
Bạn thể thích: Quả Phụ Bán Đậu Hũ Và Sáu Đứa Con Của Thế Tử - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Từ An thấy Ngụy Lan Lan đến, liền bảo: “Thanh niên trí thức Ngụy, cô chuyện với chị cháu nhé, cháu phía chơi một lát.” xong liền ngoài.
Ngụy Lan Lan cô hỏi: “Em trai cô thế? Trông vẻ vui.”
Từ Ninh ho khan một tiếng, đáp: “Trẻ con giận dỗi linh tinh mà, , một lát khỏi thôi.”
Từ Ninh mời Ngụy Lan Lan lên giường đất, cô lấy ít hạt thông , hai ăn chuyện.
Ngụy Lan Lan kể chuyện Vương Quyên Quyên dò hỏi về cô sáng nay: “Lúc đó nghĩ nhiều, cô hỏi ai gửi tiền cho cô, liền bảo trai và họ cô.”
Từ Ninh đáp: “ , chuyện gì mà thể . Tiền trai và họ kiếm đều quang minh chính đại. Nếu cô hỏi nữa, cô cứ thật .”
Ngụy Lan Lan kể chuyện xảy ở điểm thanh niên trí thức từ khi cô đến: “ Cố Văn Tĩnh , cô hai trai, chỉ cô con gái. Ở nhà từ nhỏ cưng chiều, xuống nông thôn chắc vì Cố Văn Bình.”
Từ Ninh hỏi: “Bọn họ ngày nào cũng ở cạnh , Lâm Diệu chút gì ?”
Ngụy Lan Lan bĩu môi: “Cô tưởng Lâm Diệu đơn thuần , chắc cô từ lâu . thấy cô cũng chẳng thích Cố Văn Bình đến thế . Chắc cô nhắm trúng điều kiện gia đình Cố Văn Bình thôi. Nếu bây giờ lòi một gia thế hơn Cố Văn Bình, cô chắc chắn sẽ ngoắt ngay. Cô thấy hai năm nay cô cứ lượn lờ giữa Cố Văn Bình và Dương Văn Lễ . Dương Văn Lễ bây giờ sáp gần mấy đó nữa, ngày nào ăn cơm xong cũng ở lỳ trong phòng ít khi ngoài.”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-60-mang-theo-khong-gian-lam-thanh-nien-tri-thuc/chuong-100-thu-den.html.]
Từ Ninh thừa hiểu, Lâm Diệu cũng giống như một cô gái ở đời , tâm cơ, sành sỏi sự đời. Tìm đối tượng thì điều kiện gia đình một, hy vọng tìm một ấm con quan con nhà giàu, để cần quá vất vả cũng thể một bước lên mây. Những thủ đoạn đó cũng chỉ xài với đàn ông thôi.
Loại như Lâm Diệu, cô chỉ cần mạnh hơn cô , cô sẽ dám hành động thiếu suy nghĩ, cần bận tâm đến cô .
Vương Quyên Quyên chắc kiểu tiểu thư kiêu kỳ từ nhỏ nhà nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa. Trông vẻ giáo dục, nếu cô sa cơ lỡ vận, cô sẽ ban phát lòng thương hại từ cao để khoe khoang sự ưu việt . nếu cô sống hơn cô , trong lòng cô sẽ thoải mái, sẽ tìm cách dìm xuống.
Cho nên loại mới nguy hiểm nhất. Cô giống như một con rắn độc, trông vẻ vô hại, lúc nào sẽ c.ắ.n cô một miếng. Nếu thật sự đối đầu với loại , thể dùng thủ đoạn đối phó với Cố Văn Tĩnh nữa.
Từ Ninh hỏi: “Dương Văn Lễ bây giờ còn ăn cơm chung với Cố Văn Bình và Lâm Diệu ?”
“Mấy họ vẫn ăn chung. Vương Quyên Quyên cũng góp gạo thổi cơm chung ở đó, Lâm Diệu bảo chỗ chật quá , đồng ý. Bây giờ cô ăn chung với Xuân Hoa, Lưu Phương và mấy . cô nấu cơm, thỉnh thoảng mua chút thịt, lấy chút lương thực tinh cho cùng ăn. Bây giờ Xuân Hoa và Lưu Phương nấu giúp cô , quan hệ cô với Xuân Hoa, Lưu Phương dạo khá .”
Hai chuyện cả buổi chiều, đến lúc nấu bữa tối Ngụy Lan Lan mới về.
Trưa nay Từ Ninh ăn thịt viên ngấy, liền lấy một quả cà chua trong gian ăn. Mấy quả cà chua cất gian từ mùa hè. Cô trốn trong phòng lén lút ăn. cô ăn mảnh, mà những thứ thật sự cách nào giải thích .
Nghĩ đến Từ An vẫn đang giận dỗi, cô thấy đau đầu. Thằng nhóc bao giờ giận lâu thế , hôm nay làm món gì nó thích ăn để dỗ dành !
Lúc Từ An về, Từ Ninh bày biện cơm nước lên bàn. Thấy , cô bảo: “Tiểu An về , hôm nay chị làm món giá đỗ em thích ăn , mau xuống nếm thử xem.”
Từ An chơi ở ngoài cả buổi chiều, sớm quên mất chuyện giận dỗi chị gái . Thấy chị cẩn thận dỗ dành , làm cao thêm chút nữa.
xị mặt xuống nếm thử một miếng, chê bai: “ nhạt thế? Nhà hết muối ?”
Từ Ninh còn tưởng cho muối thật, dùng đũa gắp một ít giá đỗ nếm thử. vặn mà!
thằng nhóc tuy xị mặt, nụ khóe miệng sắp giấu nổi nữa .
Bạn thể thích: Thịnh Thế Phượng Hoa: Đích Trưởng Nữ Phủ Quốc Công Nghịch Thiên Cải Mệnh - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Cô cầm đũa lên định quất cho một trận.
Từ An vội vàng hì hì nắm lấy tay cô: “Chị, chị, miệng lắm, ngon lắm, mau xuống ăn cơm chị.”
Từ Ninh lườm một cái, lấy cho một cái bánh bột ngô, kể chuyện Vương Quyên Quyên dò hỏi về họ.
Từ An gật đầu: “Chị, em . Hôm nọ em sang tìm Đại Lâm, chuyện với chú thôn trưởng, bảo chúng xây một bức tường rào, chú đồng ý . Chỗ chú Hồng Quân em cũng xong , đợi sang xuân chú sẽ giúp chúng xây tường.”
Từ Ninh hài lòng . Thằng nhóc thật sự lớn , việc trong nhà ngoài ngõ đều lo liệu đấy, cô chẳng bận tâm chuyện gì.
Ăn tối xong, Từ Ninh vẫn đang rửa bát, Từ An cầm thư sang chuồng bò. Lục Tiếu Đường lâu gửi thư, ba cũng lo lắng, báo tin cho họ sớm một chút.
Lúc Từ An về, bên ngoài gió thổi vù vù. lưng còn cõng theo Từ Mạc. Thằng nhóc nhà trèo lên giường đất quấn quýt với Từ Ninh một hồi, kể cho hai những câu chuyện từ chỗ Thất gia gia dạo gần đây.
Ba chị em giường đất thiết trò chuyện. Bên ngoài gió rét căm căm, trong nhà ấm áp dễ chịu. Lúc Từ Ninh về phòng ngủ, cô mở cửa ngoài, những bông tuyết lớn bắt đầu rơi lả tả. Trận tuyết rơi xuống, việc ngoài càng khó khăn hơn. khi mùa xuân đến, chỉ thể ngoan ngoãn ở nhà tránh rét thôi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.