Thập Niên 60: Mang Theo Không Gian Làm Thanh Niên Trí Thức
Chương 105: Vương Đại Cường
Hai chị em ăn cơm xong, giường sưởi chuyện. Từ An kể những chuyện hôm nay dò hỏi bên chỗ nam thanh niên trí thức.
đàn ông đó đến viện thanh niên trí thức mấy . Lưu Phương ở đó, Lưu Thiếu Kiệt liền bảo gã nhà một lát. Gã với Lưu Thiếu Kiệt gã tên Vương Đại Cường, ở Tiểu Vương Trang, chị gái gã lấy chồng thành phố, rể làm việc ở xưởng liên hiệp thịt.
Từ Ninh Tiểu Vương Trang, cách thành phố gần, ngay chỗ cổng chào. địa chỉ và tên tuổi thì dễ xử lý .
Từ An hỏi: “Chị, bây giờ làm đây?”
Từ Ninh suy nghĩ một chút, : “Chúng cứ án binh bất động , xem Lưu Phương làm gì. Dạo làm việc cẩn thận một chút.”
Cô ngoài xem xét một vòng. Tường viện cao, cửa cũng chắc chắn, cửa phòng cũng an . Cho dù xông , cô cũng cách đối phó.
Ngày hôm làm công thấy Lưu Phương . Ngụy Lan Lan cô xin nghỉ , sáng nay đàn ông đó đạp xe đến đón cô , hai lên thành phố .
Bạn thể thích: Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Từ Ninh làm xong phần việc liền về. Hai ngày nay nắng gắt, cô định tưới nước cho rau.
Sắp đến viện thanh niên trí thức, cô thấy Lưu Phương và một đàn ông đang chuyện ở cửa. Thấy cô tới, cả hai đều sang. Từ Ninh mắt thẳng lướt qua, khóe mắt liếc thấy đàn ông đó hai lăm hai sáu tuổi, ánh mắt chút hèn hạ.
Lưu Phương Từ Ninh hầu như đều tan làm giờ , hôm nay cố ý dẫn Vương Đại Cường đây đợi cô.
Lưu Phương thấy xa mà Vương Đại Cường vẫn còn chằm chằm, trong lòng thầm một tiếng, : “Cô cũng ở viện thanh niên trí thức chúng em đấy, điều kiện gia đình cô , bây giờ tự xây nhà . Mỗi tháng nhà gửi cho cô ba mươi đồng, còn đủ các loại phiếu. Cô kiếm nhiều công điểm, trong tay ít nhất cũng mấy trăm đồng, tiền nhất viện thanh niên trí thức chúng em đấy, cô còn một chiếc xe đạp nữa.”
Vương Đại Cường mà hai mắt sáng rực, tham lam theo bóng lưng Từ Ninh đang về nhà. Con ranh con trông cũng xinh xắn, quần áo rộng thùng thình cũng che giấu vóc dáng thon thả cô. Một tháng ba mươi đồng và các loại phiếu, còn mấy trăm đồng tiền tiết kiệm.
Gã đầu , Lưu Phương : “Bảo bối, quan tâm cô làm gì, trong lòng em mới nhất. , chúng phòng em chuyện.”
gã định kéo Lưu Phương nhà. Lưu Phương hàm răng vàng khè gã, nhịn buồn nôn : “ Đại Cường, viện thanh niên trí thức sắp tan làm , thấy , em đến nhà .”
Vương Đại Cường khó chịu cô . Con ranh c.h.ế.t tiệt , nào cũng , quen cô nửa năm mà vẫn xơ múi gì.
Lưu Phương thấy gã tức giận, tiếp tục chuyện Từ Ninh: “ Đại Cường, em đối xử với em, điều kiện nhà em , mua cho chút quà cũng tiền, giống như Từ Ninh, cái gì nhà cũng mua cho.” xong hốc mắt đều đỏ lên.
Vương Đại Cường thấy cô như , trong nháy mắt xót xa, bắt đầu dỗ dành gọi bảo bối bảo bối nọ. Gã về hướng Từ Ninh qua, hỏi: “Con nhỏ đó xây nhà , cô ở một ?”
Lưu Phương cụp mắt xuống, giấu ý trong mắt, : “Cô còn một đứa em trai ở cùng, đứa em trai đó mới mười mấy tuổi, làm việc còn bằng một đứa con gái.”
Lưu Phương dẫn Vương Đại Cường dạo một vòng quanh đó, vô tình qua về cấu trúc ngôi nhà Từ Ninh.
Cô thở dài : “Cô và trong viện thanh niên trí thức chúng em đều hợp , mở một cái cửa ở chỗ gần núi Đại Thanh. Lúc đó nhiều khuyên cô , chỗ đó hẻo lánh quá, lỡ xảy chuyện gì bên cũng . Cô , cứ nằng nặc đòi mở cửa ở đó.”
Vương Đại Cường cái cửa mấy nổi bật , cách viện thanh niên trí thức xa như , ở giữa cách một bức tường cao, cho dù chuyện gì cũng ai thấy.
Từ Ninh qua khe cửa , thấy hai đang đường lớn. Lưu Phương chỉ về bên gì đó với Vương Đại Cường, Vương Đại Cường quan sát xung quanh.
Từ Ninh cứ chằm chằm Vương Đại Cường, thấy gã một vòng quanh bức tường bên ngoài viện thanh niên trí thức, mới cùng Lưu Phương về.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-60-mang-theo-khong-gian-lam-thanh-nien-tri-thuc/chuong-105-vuong-dai-cuong.html.]
Lúc Từ An về thấy Từ Ninh đang gánh nước tưới rau. bỏ cặp sách xuống liền nấu cơm.
Lúc ăn cơm, Từ Ninh đem chuyện nãy gặp Vương Đại Cường và Lưu Phương kể cho .
“Chị, bây giờ chúng làm ?”
Từ Ninh : “Vở kịch hôm nay chắc chắn do Lưu Phương sắp đặt. Chị thấy Vương Đại Cường quan sát khắp nơi ở đây, trong hai đêm tới gã hẳn sẽ đến, tối ngủ tỉnh táo một chút.”
Từ An : “Chị, chúng cần cho ba ?”
Xem thêm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Vân Tô + Tần Nhị Gia (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Từ Ninh ăn nốt chỗ cơm trong bát, : “ cần, chuyện thể để ba xen . Gã nhiều nhất cũng chỉ dẫn theo hai ba , chúng thể giải quyết .”
Từ Ninh vẫn làm công như bình thường. Từ An hai ngày nay đồng kiếm công điểm nữa, học về ngủ, ban đêm thì thức dậy gác đêm.
nửa đêm ngày thứ ba, Từ An thấy bên ngoài tiếng động, lập tức gọi Từ Ninh dậy.
Hai chị em nhẹ nhàng rút chốt cửa , mỗi cầm một cây gậy nấp cánh cửa.
Cửa đẩy từ bên ngoài . Nhờ ánh trăng, Từ Ninh thấy bên ngoài hai bóng . Kẻ mở cửa khẽ hỏi: “Cường tử, cửa cài chốt?”
Vương Đại Cường ở phía cũng nhỏ giọng : “Nông thôn đều thế cả, đóng cổng lớn thì cửa bên trong cài chốt .”
Hai kẻ ngoài cửa rón rén trong. Hai chị em đợi cả hai bước , mỗi giáng một gậy xuống, hai kẻ đó lập tức ngã gục. Từ Ninh yên tâm, bồi thêm cho mỗi tên một gậy nữa. Từ An vội lấy dây thừng trói chặt hai kẻ đó .
“Chị, em ở đây canh chừng bọn chúng, chị gọi thôn trưởng thúc .”
Từ Ninh : “Đợi một lát , chị với bọn chúng vài câu. Em múc ít nước hắt cho bọn chúng tỉnh . Thôi bỏ , lấy cây kim đây, đ.â.m cho bọn chúng tỉnh , hắt nước làm ướt hết trong nhà.”
Suy nghĩ một chút cô : “Lát nữa lúc chị hỏi chuyện Vương Đại Cường, em phối hợp với chị một chút, cứ thế ...”
Từ An xong gật đầu, liền nhà lấy một cây kim khâu giày chị , đ.â.m loạn xạ cánh tay và đùi hai kẻ đó. Hai kẻ đó đ.â.m tỉnh, đau đớn kêu la vùng vẫy, thấy trói chặt cứng, cả đều ngơ ngác. nhà chỉ một con ranh con và một thằng nhóc ốm yếu ?
Từ Ninh thấy hai kẻ đó tỉnh liền : “ , hôm đó thấy ở cùng Lưu Phương, cô bảo đến ?”
Từ An ở bên cạnh : “Chị, Lưu Phương bảo gã đến ? cô vẫn còn hận chị năm ngoái đ.á.n.h cô ? Em cô mà, rõ ràng chị giúp cô , cô còn lấy oán báo ân. đối tượng cô đến, cô còn bảo đối tượng đừng để ý đến em.”
Vương Đại Cường vốn nhắc đến Lưu Phương, đến đây liền tức giận : “Mày hươu vượn cái gì đấy? Tao chính đối tượng Lưu Phương.”
Từ An khinh thường : “Lưu Phương mà thèm để mắt đến , lấy gì mà so với đối tượng cô ? trẻ hơn , cũng trai hơn , còn công nhân trong xưởng. Hai họ quen hai năm , cuối năm nay kết hôn đấy.”
Vương Đại Cường mặt đất phẫn nộ : “Ông đây chính đối tượng cô , cô kết hôn với ai? Tao xem cô dám.”
Từ Ninh : “Tiểu An, nhảm với gã làm gì? Em mau đạp xe tìm thôn trưởng, đưa bọn chúng đến cục công an .”
Vương Đại Cường vẫn còn ở đó phẫn nộ gã chính đối tượng Lưu Phương. Kẻ còn thì co rúm ở một bên, sợ hãi dám nhúc nhích.
Chưa có bình luận nào cho chương này.