Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 60: Mang Theo Không Gian Làm Thanh Niên Trí Thức

Chương 15: Gà Rừng

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Từ Ninh gánh đầy chum nước, thấy trời sắp nắng, liền nghĩ trưa ăn cơm sớm một chút, chiều lên núi xem . Trưa nấu cơm, một món bắp cải hầm thịt heo với miến, ba ăn cơm xong, Từ An rửa bát.

Từ Ninh liền đeo gùi lên núi. lẽ vì chiều nắng, lên núi đông hơn.

Nơi mà Từ Ninh và Từ An tìm thấy vẫn còn nhiều quả thông. Từ Ninh định nhặt hết về, mấy hôm nữa đan xong áo len, Từ Ninh định gửi một ít cho Từ Dương, kể cho chuyện ba Từ ở đây, để cũng yên tâm. Dù cũng chỉ một đứa trẻ 17 tuổi, gia đình xảy biến cố như , trong lòng chịu áp lực lớn đến mức nào.

Từ Ninh đến nơi, thấy vẫn còn nhiều, ai nhặt . Cô quanh một vòng, ai, nghĩ rằng nhiều như gùi cũng chứa hết, liền cho gian.

Đợi nhặt xong hết, Từ Ninh đeo gùi định xuống núi. , thấy trong bụi cỏ tiếng “cục cục cục”, giống như tiếng gà gáy. Từ Ninh vội vàng đặt gùi xuống, rón rén qua, liền thấy một con gà rừng đang trong bụi cỏ. Cô vội vàng lao tới ôm lấy con gà rừng đang bay , giật mấy cọng cỏ bên cạnh buộc hai chân gà rừng , vui vẻ cầm con gà rừng nhỏ đặt trong gùi, bên giật ít cỏ che .

Thầm nghĩ, hôm nay vận may thật , nhặt nhiều quả thông như , bắt một con gà rừng. Đây đầu tiên cô nhặt gà rừng kể từ khi xuyên đến đây.

Từ Ninh ngân nga hát, xuống núi. Cô cúi đầu thấy tới từ phía đối diện, thấy đường chặn mới ngẩng đầu lên. một cái, ôi chao, đầu vóc dáng cao ráo, tướng mạo phong độ ngời ngời, tuấn tú lịch lãm, cũng khí chất bất phàm. Phía hai nữ chính nguyên tác, Lâm Diệu, và một mỹ nhân nhỏ nhắn đáng yêu, môi hồng răng trắng. Mỹ nhân cạnh nữ chính cũng hề kém cạnh.

Mỹ nhân nhỏ nhắn đáng yêu chuyện chẳng hề đáng yêu chút nào, với Từ Ninh: “ thấy , còn tránh , thật mắt .”

kiếp, tâm trạng Từ Ninh lập tức biến mất. Cô lườm cô một cái nguýt xí nhất (cô luyện gương vô , cảm thấy lườm như nhất).

: “Ôi, đây ch.ó nhà ai thế? dạy dỗ thả ngoài, mau dắt về dạy dỗ , để nó cái gì gọi ch.ó ngoan cản đường, đừng thấy sủa bậy.”

Cô gái nhỏ nhắn đáng yêu chỉ Từ Ninh tức giận : “Cô ai chó?”

Từ Ninh đáp: “Ai đáp đó chó.”

Cô gái nhỏ nhắn đáng yêu tức giận định xông lên cào cô, đàn ông bên cạnh ngăn : “Cố Văn Tĩnh, đừng quậy nữa.” xong liếc Từ Ninh một cái kéo cô gái tên Cố Văn Tĩnh lên núi. Lâm Diệu với Từ Ninh: “Thanh niên trí thức Từ, chúng nhé!” Một nam thanh niên trí thức khác cũng gật đầu với cô, hai một một đuổi theo hai phía .

Cố Văn Tĩnh, đó em họ nam chính Cố Văn Bình ? Trong sách đến thôn Du Thụ một năm khi nam chính xuống nông thôn ? bây giờ đến ?

Từ Ninh nghĩ xuống núi, đến chân núi cũng nghĩ trong sách tình tiết cô đến thôn Du Thụ thời điểm .

Thôi, nghĩ thông thì nghĩ nữa, vẫn nên tránh xa bọn họ một chút, nhất gặp mặt cũng cần chào hỏi.

Từ Ninh về đến nhà liền lấy gà rừng làm thịt, định tối nay hầm canh gà rừng uống. Gà rừng thịt khá dai, nấu lâu một chút, sớm cho nồi hầm.

Từ An nhóm lửa, Từ Mạc bên cạnh , hai ngửi mùi thơm trong nồi mà nuốt nước bọt. Từ Ninh cho hạt dẻ bóc vỏ , cho thêm hai nắm nấm, lửa nhỏ từ từ hầm. Bên cạnh nồi dán một vòng bánh, sắp vớt thì cắt mấy củ khoai tây cho , khiến hai đứa nhỏ thèm đến mức dậy trong nồi. Từ Ninh múc cho mỗi đứa một bát, để chúng ăn .

Từ Ninh đến gần chuồng bò dạo một vòng , thấy ba xây giường sưởi , gần đó cũng ai.

Từ Ninh về nhà lấy một cái hũ sành , múc hơn nửa hũ, đủ cho năm họ ăn, định mang đến chuồng bò. Cô đặt hũ sành trong gùi nhỏ Từ An, đeo lên lưng về phía chuồng bò. Đến cửa liền gọi Thất gia gia, đợi Thất gia gia , cô : “Thất gia gia, hôm nay cháu lên núi nhặt sản vật núi rừng bắt một con gà rừng, cháu hầm nó , cái cho nếm thử.” xong liền đưa hũ sành cho Thất gia gia. Thất gia gia nhận lấy hũ : “, về sớm , lát nữa bảo ba cháu mang hũ về.”

bữa tối, Từ Ninh tiếp tục đan áo len, Từ An dẫn Từ Mạc sắp xếp những quả thông cô nhặt núi hôm nay. Từ An : “Chị, khi nào chúng gửi cho cả?”

Từ Ninh : “Mấy hôm nữa ! Chị định đan xong cái áo len , nhà còn nhiều thịt heo như , nướng thêm ít thịt khô, cùng gửi cho cả. Mấy hôm nay chị lên núi nữa, ở nhà đan áo len.”

Từ An : “Chị, ngày mai em lên núi, chị ở nhà trông Tiểu Mạc. Bây giờ vẫn còn nhặt ít sản vật núi rừng, em thêm mấy nữa. Chị, chị yên tâm, em sâu, em chỉ nhặt ở bên ngoài thôi.”

Từ Ninh nghĩ một lát, bây giờ trong thôn mỗi ngày đều ít lên núi đốn củi, cũng nguy hiểm gì, liền đồng ý, bàn với chuyện học.

Từ An : “Chị, em sang năm hãy học. Em ôn xong lớp ba , bắt đầu xem sách lớp bốn, em sang năm học thẳng lớp bốn.”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-60-mang-theo-khong-gian-lam-thanh-nien-tri-thuc/chuong-15-ga-rung.html.]

Từ Ninh : “ tối nay hỏi ba xem .”

Ba Từ tối về, mấy giường sưởi chuyện, Từ Ninh liền chuyện Từ An học.

Ba Từ Tiểu An còn thể học, lập tức ngạc nhiên hỏi: “Tiểu An học, trong thôn đồng ý ?” Từ Ninh : “Con hỏi thôn trưởng, Tiểu An làm cắt cỏ cho lợn, mỗi ngày cắt bốn sọt, hai công điểm. Sáng cắt hai sọt học, chiều tan học cắt hai sọt, làm lỡ việc .”

Ba Từ vui vẻ : “ thì hỏi xem, nếu thể tiếp tục học, thì quá .” hỏi Từ Ninh lên núi làm bắt gà rừng: “Con , cái hũ con mang qua, năm chúng ăn hết sạch. Bác Lục và bác gái Lục con đây ăn ngon nhất kể từ khi xuống nông thôn, Tết cũng ăn thứ ngon như , Thất gia gia con cũng khen con nấu ăn ngon nữa.”

Từ cũng ở bên cạnh khen: “Ngay cả khi chúng ở thành phố cũng hiếm khi ăn thứ ngon như .”

Từ Ninh đan áo len : “Ba , những thứ đều nhặt núi, hạt dẻ và nấm núi nhiều lắm, con và Tiểu An nhặt đủ cho chúng ăn cả mùa đông. Hôm nay con còn nhặt nhiều hạt thông núi, con gà rừng đó lúc con nhặt hạt thông bắt . Đợi con đan xong áo len quần len, con sẽ gửi cho cả, lúc đó gửi cho ít hạt thông và hạt phỉ, để xem chúng ở đây sống , khắp núi đồi đều quả dại ăn hết.”

Từ : “Cũng trong thư nhắc một câu, ba và Tiểu Mạc cũng định ở đây , để nó lo lắng cho gia đình.” gọi Tiểu Mạc: “Tiểu Mạc, đây thử đôi giày xem chân .”

Từ Ninh thấy làm xong giày cho Tiểu Mạc, hỏi: “, làm xong một đôi giày nhanh ?”

Từ đáp: “Ban ngày bác gái Lục con giúp làm, vải vụn và bông con mang qua còn thừa ít, bảo bác gái Lục con cũng làm hai đôi, giày bác và bác Lục con cũng dày, đều mấy năm .”

Từ Ninh xong lập tức xuống giường sưởi phòng cô lấy hai bộ quần áo bông : “, đây con mua ở hợp tác xã cung tiêu hàng , tổng cộng mua bốn bộ, hai bộ mua cho và ba, hai bộ mua cho bác Lục và bác gái Lục. mang cho bác , bên trong còn bốn đôi tất len, trời lạnh thể mặc .”

lấy hai chiếc áo khoác ngoài giống hệt chiếc ba Từ đang mặc, : “Hai chiếc áo khoác mặc bên ngoài, khác sẽ thấy bên trong mặc gì. , ngày mai hỏi bác Lục và bác gái Lục giày cỡ bao nhiêu? Chị Hồng với con, mấy hôm nữa một lô hàng , lúc đó con sẽ mua thêm mấy đôi.”

Từ hài lòng Từ Ninh : “Ngày mai sẽ mang những thứ cho bác gái Lục con. Bác Lục con cứu mạng con và Tiểu An, đối xử với bác Lục và bác gái Lục như đối với ba , ?”

Hai chị em Từ An và Từ Ninh đều , .

Ba Từ với Từ Ninh: “Tiểu Ninh, giường sưởi bên xây xong , tối nay bác Lục con đốt lên , bác Lục con một đêm khô, ngày mai ba và sẽ qua đây ở nữa, lỡ ý đồ thấy thì . Tiểu Mạc một đứa trẻ, ai để ý nó, nó ở đây thì cứ ở chỗ con .”

Từ Ninh gật đầu đồng ý, quả thật tiện, dù hai bên cũng gần , chuyện gì cũng thể trông nom .

Từ làm xong giày cho Tiểu Mạc thì đan quần len, hai một đan áo len một đan quần len sẽ nhanh hơn nhiều, như thể sớm gửi cho Từ Dương.

Ngày hôm ăn sáng xong, Từ An đeo gùi lên núi, Từ Mạc cũng , quá nhỏ, trời lạnh, Từ Ninh liền để em ở nhà.

Lúc Từ An về, trong gùi chỉ nửa gùi hạt dẻ, bên củi. Từ Ninh vội vàng pha một bát sữa cho uống. Từ An : “Chị, bây giờ những sản vật núi rừng càng ngày càng ít, em chạy mấy nơi , chỉ tìm nửa gùi.”

Từ Ninh an ủi : “Tiểu An, nửa gùi cũng đủ chúng ăn lâu , chiều nữa, em xem chúng tích trữ mấy trăm cân , bây giờ còn chỗ để nữa, những thứ đủ ăn , chiều ở nhà chơi với Tiểu Mạc.”

Tối đó ba Từ ở bên chuồng bò. bữa tối, Từ Ninh lấy chăn định mang qua cho họ, khỏi cửa thì ba Từ . Từ Ninh vội vàng mời hai nhà lên giường sưởi.

xuống, Từ đặt một xấp tiền lên bàn : “Hôm nay đưa đồ cho bác gái Lục con, bác gái Lục họ chịu nhận. sự thuyết phục ba và , họ nhận, đưa một trăm đồng. Ba con với họ con quen ở hợp tác xã cung tiêu, những thứ đều hàng , cần phiếu, cũng rẻ. Ban đầu họ còn tin, vẫn chỉ cho họ xem chỗ , họ đó mới tin, một trăm đồng gì cũng chịu nhận .”

Từ Ninh liếc ba cô, hỏi: “Ba, tiền làm bây giờ?”

Ba Từ : “Tiểu Ninh, tiền cứ để ở chỗ con . Bác Lục và bác gái Lục con thiếu ít đồ, cơ hội con cứ giúp họ sắm sửa thêm. Đồ ăn thức uống, nếu mua cũng mua về một ít. Còn loại áo bông như ba đang mặc, con xem thể mua thêm một bộ ? Thất gia gia con , áo bông ông bao nhiêu năm , giường cũng chỉ hai cái chăn cũ bao nhiêu năm.”

Từ Ninh : “Ba, áo bông và chăn chắc vẫn còn, mấy hôm nữa con huyện sẽ mang về, những thứ khác con cũng sẽ xem xét sắm sửa thêm.”

Áo len đan cho Từ Dương xong, Từ Ninh bây giờ đang nướng thịt heo lát. Cô cắt thịt heo thành những lát lớn, ướp với gia vị, nướng khô trong chảo.

Năm cân thịt heo nướng hơn ba cân thịt khô, để một ít cho Từ An và Từ Mạc, Từ Ninh dùng giấy dầu gói hết , định ngày mai huyện gửi cho Từ Dương. Hạt thông, hạt phỉ nhặt núi, ba cân thịt khô, hai cân kẹo sữa Thỏ Trắng, ba cân bánh quy, bánh quy lấy từ gian bóc vỏ, bốn đôi tất bông, hai đôi giày bông, hai đôi găng tay bông, một cái mũ dày. Từ Ninh từ gian lấy một chiếc áo bông dày, và một bộ áo len quần len đan xong. Từ Ninh tìm một tấm vải dày may một cái túi lớn mới đựng hết những thứ .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...