Thập Niên 60: Mang Theo Không Gian Làm Thanh Niên Trí Thức
Chương 197: Tiểu Mạc Đi Ăn Cỗ
Vận may Tiểu Mạc lắm, ngày ăn cỗ lúc trời đổ tuyết, mười hai giờ mà vẫn dọn cỗ, buổi sáng ăn cơm, bụng đói meo từ lâu.
Buổi sáng Lục và Từ khuyên thế nào cũng chịu ăn, bảo tiết kiệm chút lương thực cho gia đình.
Từ bảo nhét cho cái bánh bột ngô túi, cũng lấy.
Mấy em cùng bàn với bụng cũng đang réo ầm ĩ, bọn họ bàn bạc , đều ăn sáng, chuẩn buổi trưa ăn cho thật nhiều.
Chùy T.ử xoa xoa bụng, hỏi: “Tiểu Vượng, hỏi ba xem khi nào thì dọn cỗ? em đều đói lả .”
Tiểu Vượng cũng đói chịu nổi, liền định chạy hỏi, Tiểu Mạc cản : “ em, chúng đến làm khách, khách tùy chủ tiện, giục như . Nếu thực sự đói quá thì thắt chặt lưng quần .”
Mấy đứa trẻ , đều cảm thấy lý.
lớn ở bàn bên cạnh cũng thấy cuộc đối thoại bọn trẻ, thấy chúng dậy thắt chặt lưng quần, đều nhịn phá lên.
Cuối cùng truyền tai , cả nhà đều bàn đám trẻ con mà .
Bạn thể thích: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi + Cố Hàn Tinh - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Ăn cỗ xong, Thất gia gia đó chuyện với ông bạn già một lúc, Tiểu Mạc cũng chơi với em thêm một lát.
Thấy tuyết rơi ngày càng dày, hai ông cháu liền chuẩn về chuồng bò sớm. đường , Tiểu Mạc hỏi Thất gia gia: “Thất gia gia, ông ăn no ạ?”
“Ăn no , Tiểu Mạc ăn no ?” Ông nội ha hả hỏi .
Từ Mạc vỗ vỗ cái bụng nhỏ đắc ý : “Cháu cũng ăn no , Thất gia gia, thức ăn ngon thật đấy, cháu ăn đến mức căng cả bụng . Bữa thể no cả ngày, hai ông cháu tốn năm hào ăn cho cả ngày, tính cũng hời.”
Ông nội thấy bộ dạng nhỏ bé , cố ý trêu: “Tiểu Mạc, một đồng đấy, Thất gia gia mừng thêm năm hào nữa.”
“Ây dô, Thất gia gia, hai ông cháu một nhà, mừng một phần lễ , ông mừng tiền bàn bạc với cháu một tiếng? Haizz, cháu mà ông mừng năm hào, thì cháu mừng hai hào thôi.”
cứ đó thở vắn than dài, đợi Thất gia gia lên tiếng, tiếp: “Haizz, mừng thì cũng mừng , vất vả lắm mới làm bữa cỗ, cũng để họ kiếm chút đỉnh chứ. Hơn nữa, hôm nay cháu ăn cũng ít, tính cũng lỗ lắm, cùng lắm thì đợi đến lúc cháu lấy vợ mời họ ăn bù.”
Thất gia gia , lắc đầu bật . Đến lúc hai về tới chuồng bò, vẫn còn đang thở vắn than dài.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-60-mang-theo-khong-gian-lam-thanh-nien-tri-thuc/chuong-197-tieu-mac-di-an-co.html.]
Ba Từ và Ba Lục đang dọn phân bò, thấy ăn cỗ về mà ỉu xìu, liền hỏi: “Tiểu Mạc, con thế ? ăn cỗ ăn no ?”
Từ Mạc hai một cái, xót xa than thở: “Ba, Lục bá bá, hôm nay con và Thất gia gia ăn cỗ, mừng tận hai phần lễ, một đồng bạc đấy ạ.”
Hai xong , đều cảm thấy giảng giải đạo lý đàng hoàng cho thằng nhóc mới , nếu nó thật sự biến thành kẻ keo kiệt mất.
Ba Từ và Ba Lục dọn xong phân bò, gọi trong nhà.
Ba Từ: “Tiểu Mạc, con cảm thấy hôm nay con và Thất gia gia ăn cỗ, mừng hai phần tiền lễ, lỗ ?”
“Ba, đương nhiên lỗ , con và Thất gia gia một nhà, thể mừng hai phần tiền lễ chứ?” Tiểu Mạc như chuyện đương nhiên.
Ba Từ hỏi: “Trong lòng chúng đều cảm thấy Thất gia gia và chúng một nhà, khác . Ông nội Tiểu Vượng bạn già Thất gia gia, mời ông uống rượu mừng, ông nên mừng tiền ?”
Bạn thể thích: Thịnh Thế Phượng Hoa: Đích Trưởng Nữ Phủ Quốc Công Nghịch Thiên Cải Mệnh - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Tiểu Mạc gật đầu : “ ạ, đương nhiên mừng tiền , thể ăn cơm .”
“ con và Tiểu Vượng em, Tiểu Vượng mời con đến nhà nó uống rượu mừng, bà nội Tiểu Vượng cũng gọi con, con với tư cách bạn Tiểu Vượng, đến nhà Tiểu Vượng uống rượu mừng, cũng nên mừng tiền ?”
“Đương nhiên mừng , con thể đến nhà em con ăn uống chùa , thế thì con thành loại gì chứ. Hơn nữa, bà nội Tiểu Vượng và Tiểu Vượng đối xử với con cũng .” Tiểu Mạc bày vẻ mặt con sẽ để em con chịu thiệt.
Ba Từ gật đầu : “Đạo lý con đều hiểu cả, con cảm thấy con và Thất gia gia mỗi mừng năm hào thì gì nào?”
Từ Mạc ngẩn , đó bắt đầu suy nghĩ.
Ba Lục : “Tiểu Mạc, con một đứa trẻ ngoan và thông minh, đôi khi, giữa với thể tính toán rạch ròi như . Tiểu Vượng và bà nội nó mời con ăn cỗ, đó sự chân thành, cho dù con mừng tiền hoặc mừng hai hào, bác nghĩ họ cũng sẽ để bụng. Ngược mà , con mừng bao nhiêu? Đó tấm lòng con. Nếu con mang tâm lý thể chịu thiệt thòi để , bác nghĩ con nên tự kiểm điểm bản . Còn nữa, buổi sáng con và Lục bá mẫu nấu xong cơm bảo con ăn hẵng , con cứ nằng nặc đòi để bụng trống ăn cho nhiều. một đấng nam nhi, chúng làm như nhỏ nhen quá ?”
Từ Mạc đó những lời hai , vô cùng hổ, cảm thấy với em Tiểu Vượng, cùng với bà nội và Tiểu Vượng.
“Ba, Lục bá bá, con hiểu , con sẽ như nữa.”
Ba Từ vỗ vỗ vai : “Tiểu Mạc, con nghĩ thông suốt . Mặc dù tiền quan trọng, một thứ thể dùng tiền để đong đếm , ví dụ như tình cảm con , và cả lương tâm nữa.”
Từ Mạc đỏ hoe hốc mắt, gật đầu thật mạnh: “Ba, Lục bá bá, con hiểu ạ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.