Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 60: Mang Theo Không Gian Làm Thanh Niên Trí Thức

Chương 518: Giữ Lại Ăn Cơm

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Tô Hồng dặn dò bên cạnh một tiếng, với hai em: “, chúng về nhà chuyện, hôm nay về đấy, ở nhà chị ăn cơm.”

Tiểu Mạc hì hì : “Chị Hồng , cho dù hôm nay chị giữ hai em em , bọn em cũng định về .”

“Thế mới chứ, đến nhà chị , thể ăn cơm mà .”

Tô Hồng mở cửa, để Tiểu An và Tiểu Mạc nhà, tiên rót cho họ ly nước đun sôi để nguội, tất bật rửa hoa quả, lấy bánh kẹo.

“Chị Hồng , chị đừng bận rộn nữa, lúc đến bọn em ăn sáng xong, bây giờ đói chút nào .”

Từ An , lấy một bức thư: “Chị Hồng , đây thư chị em cho chị, trong túi quần áo chị gửi cho chị và chị dâu Hồng Mai.”

“Ây dô, còn mang quần áo cho chị nữa?” Tô Hồng vội nhận lấy cái túi và bức thư Từ An đưa.

Tiểu An : “Chị Hồng , quần áo đều mẫu mới năm nay, chị em chọn mấy bộ , mang cho chị và chị dâu Hồng Mai mỗi hai bộ.”

Tô Hồng mở cái túi , bên trong bốn chiếc váy liền và bốn chiếc quần jeans, còn mấy chiếc áo sơ mi hoa vải dacron.

Cô cảm kích : “Quần áo thế , chắc đắt lắm nhỉ? mang cho bọn chị nhiều thế ? Thế tốn bao nhiêu tiền chứ?”

Tiểu Mạc vẻ mặt bận tâm : “Chị Hồng , chị thế khách sáo , nhà làm nghề buôn bán quần áo, nhà mặc vài bộ thì đáng gì? Chị và chị dâu Hồng Mai ở xa, nếu ở gần, mặc kiểu nào thì cứ cửa hàng mà lấy.”

“Thế ? Dù nhà thì tiền bạc cũng sòng phẳng chứ, chị em làm ăn cần vốn, con bé nhập quần áo cũng tốn tiền mà.”

Tô Hồng vui vẻ cầm mấy chiếc váy liền, càng càng thích. Kiểu dáng thật đấy, tây sang, hơn hẳn đồ bán ở Hợp tác xã cung tiêu họ.

“Tiểu An, Tiểu Mạc, chị em thư cho chị hai đứa đều đang bày sạp bán quần áo, việc buôn bán thế nào ?”

Tiểu Mạc khiêm tốn : “Cũng tàm tạm ạ, khá hơn làm ở xưởng một chút.”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-60-mang-theo-khong-gian-lam-thanh-nien-tri-thuc/chuong-518-giu-lai-an-com.html.]

“Ôi, thế thì quá , buổi tối các em bày sạp một lát mà kiếm nhiều hơn cả công nhân, thế giỏi lắm đấy.”

Từ An thẳng thắn : “Chị Hồng , khi bọn em đến, chị em bảo bọn em hỏi chị, chị đến Quảng tỉnh nhập quần áo về bán ?”

Tô Hồng kinh ngạc hỏi: “Đến Quảng tỉnh nhập quần áo á? chị vẫn đang làm mà. Hơn nữa, Quảng tỉnh cách chỗ chúng xa như , chị quen thuộc nơi đó, cũng mối lái gì.”

Tiểu An : “Chị Hồng , chuyện ? Nếu chị em bảo chị , chắc chắn tìm sẵn mối cho chị . Chị yên tâm , chị em hùn vốn mở một xưởng quần áo với ở Quảng tỉnh. Chị còn mở mấy cửa hàng bán buôn quần áo ở gần ga tàu Dương Thành nữa, chị đến đó, cứ trực tiếp cửa hàng chị lấy đồ .”

Tô Hồng xong thì sững sờ! Tiểu Ninh mở xưởng quần áo ở Quảng tỉnh, còn cửa hàng bán buôn quần áo nữa?

“Chị em vẫn đang học đại học ? con bé chạy đến Quảng tỉnh mở xưởng quần áo ?”

“Chị em vẫn đang học đại học, mở xưởng quần áo ở Dương Thành cũng cơ duyên xảo hợp thôi ạ.”

Từ An nhiều về chuyện , cũng rõ lắm chị gái quen Tả thế nào.

Tô Hồng ngẫm nghĩ một chút hỏi: “Bán quần áo thật sự kiếm nhiều tiền thế ?”

Tiểu Mạc mỉm , : “Chị Hồng , mỗi ngày tan học em bày sạp hai tiếng, một tháng thể kiếm chừng .” xong giơ hai ngón tay lên.

Tô Hồng kinh ngạc hỏi: “Hai trăm? Kiếm nhiều thế cơ ? Tiểu Mạc, mỗi ngày em bày sạp hai tiếng mà kiếm nhiều thế ?”

Tiểu Mạc bí hiểm, giọng điệu lớn : “Chị Hồng , hai trăm thì nhằm nhò gì? Thêm một ở đằng nữa.”

Tô Hồng xong hít một ngụm khí lạnh, ôi trời đất ơi, thêm một ở đằng , thế bao nhiêu tiền chứ? Hai ngàn tệ đấy, hai vợ chồng cô nhịn ăn nhịn tiêu, tiền lương hai năm mới hai ngàn tệ, thế ở huyện Thành Nam họ coi điều kiện cực . Tiểu Mạc mỗi ngày bày sạp hai tiếng, một tháng thể kiếm hai ngàn, ông trời ơi, làm ăn buôn bán kiếm nhiều tiền thế ?

dám tin sang Từ An, Từ An mỉm gật đầu với cô: “Chị Hồng , Tiểu Mạc thật đấy, bọn em đều lấy hàng từ chỗ chị em. Mặc dù lợi nhuận chị chia một phần, tiết kiệm thời gian . Chỗ chị cách Kinh thị xa quá, thể tự đến Dương Thành lấy hàng, như sẽ mất chút thời gian, lợi nhuận sẽ cao hơn, tính cũng xấp xỉ .”

Tô Hồng hai em , lập tức cảm thấy tràn trề động lực, kích động : “ , bây giờ bên ngoài bày sạp làm buôn bán nhỏ, Hợp tác xã cung tiêu chúng cũng bận. Chị xin nghỉ một tháng đến Quảng tỉnh , đến lúc đó sẽ mang nhiều hàng về một chút.”

Từ An vội khuyên: “Chị Hồng , lúc ngàn vạn cẩn thận, bây giờ khắp nơi đều loạn, một chị chắc chắn . Ít nhất mấy cùng, trong đó tối thiểu hai đồng chí nam, nếu lúc về mang theo nhiều hàng như , nguy hiểm lắm, đường cướp cũng chừng.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...