Thập Niên 60: Mỹ Nhân Đến Từ Đông Bắc
Chương 302
“Hứa Hoành Quân vốn đang chuyện với Tề Nguy Sơn, thấy sang phía đối diện thì bản cũng ngẩng đầu theo.”
“ xong .”
Hứa Hoành Quân mỉm vẫy tay với Nghiêm Vân Hồng, “ đây .”
Nghiêm Vân Hồng Hứa Hoành Quân vẫn xử sự như bình thường, trong lòng một nỗi thất vọng to lớn bóp nghẹt.
Cô siết chặt nắm tay, mặt vẫn cố nặn một nụ , “.”
“Vân Hồng, buộc cái gì đầu thế, thật đấy!”
Nghiêm Vân Hồng La Bảo Cầm :
“ chiếc khăn lụa chị dâu tặng tớ.”
“Khăn lụa cũng thể dùng để buộc tóc ?”
La Bảo Cầm thực sự ngờ thứ tóc Nghiêm Vân Hồng khăn lụa, “ thật đấy.”
“Cảm ơn.”
Nghiêm Vân Hồng len lén liếc Hứa Hoành Quân một cái, thấy vẫn mảy may để ý thì cụp mắt xuống.
Lâm Nghi Tri thấy động tác nhỏ Nghiêm Vân Hồng cũng gì, kỳ vọng thì sẽ thất vọng thôi.
Ăn cơm xong, chúc mừng hai mới một phen, Trần Mỹ liền cùng La Bảo Cầm rời .
Lâm Nghi Tri và Tề Nguy Sơn cũng chỉ muộn hơn bọn họ nửa tiếng, họ , trong nhà lập tức yên tĩnh trở .
vì hôm nay một ngày khá đặc biệt, vì thời gian Nghiêm Vân Hồng và Hứa Hoành Quân ở riêng với vốn dĩ nhiều.
Lúc , Nghiêm Vân Hồng cảm thấy khí xung quanh như trở nên loãng .
Cô những chú gà con vẫn đang đặt trong chiếc giỏ tre ngoài sân, khẽ nuốt nước bọt :
“ xem mấy con gà con.”
xong câu , Nghiêm Vân Hồng gần như chạy trốn khỏi phòng khách.
Xem thêm: Quán Ăn Vặt Thông Với Thời Cổ Đại, Tôi Bán Đồ Ăn Chế Biến Sẵn Mà Phát Tài (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Hứa Hoành Quân Nghiêm Vân Hồng tâm sự gì đều hiện hết lên mặt, khóe miệng nhịn mà nhếch lên.
ở bên Nghiêm Vân Hồng, ngoài việc cô bối cảnh gia đình ba đời bần nông , thì còn vì khi ở bên Nghiêm Vân Hồng, Hứa Hoành Quân cần động não.
gần như thể thấu Nghiêm Vân Hồng đang nghĩ gì chỉ trong một cái liếc mắt, mặt , Nghiêm Vân Hồng giống như một tờ giấy trắng.
đây, hiếm khi gặp nào như .
Nếu Nghiêm Vân Hồng đối với Hứa Hoành Quân một tờ giấy trắng, thì Hứa Hoành Quân đối với Nghiêm Vân Hồng chính một cuốn sách thể hiểu.
Cô chỉ cảm thấy cuốn sách vẻ ngoài đẽ, phong thái, nên mang về nhà.
khi mang về nhà, cô thế nào, , cho nên chút trốn tránh, cũng chút đối mặt.
Khi Nghiêm Vân Hồng đang nhẹ nhàng vuốt ve những chú gà con trong giỏ tre, tiếng bước chân phía vang lên.
Cơ thể Nghiêm Vân Hồng dần trở nên cứng đờ, cho đến khi Hứa Hoành Quân xổm xuống bên cạnh cô.
“Để làm cho chúng một cái hàng rào nhé.”
Nghiêm Vân Hồng Hứa Hoành Quân ở bên cạnh, Hứa Hoành Quân mỉm với cô:
“ ?
Vợ ơi.”
Hai chữ “vợ ơi" thốt từ miệng Hứa Hoành Quân khiến mặt Nghiêm Vân Hồng ngay lập tức đỏ bừng, một đôi mắt hạnh cũng đầy vẻ thể tin nổi .
lẽ cô từng nghĩ tới hai chữ thể thốt từ miệng Hứa Hoành Quân.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-60-my-nhan-den-tu-dong-bac/chuong-302.html.]
Hứa Hoành Quân Nghiêm Vân Hồng má đỏ bừng, liền nắm lấy tay cô.
Ánh mắt Nghiêm Vân Hồng hai bàn tay đang nắm chặt hai , đen trắng thật rõ ràng.
Nghiêm Vân Hồng theo bản năng rút tay , Hứa Hoành Quân nắm thật chặt, “Chiều nay chúng lên thị trấn lấy bưu phẩm bố gửi cho chúng nhé.”
Nghiêm Vân Hồng Hứa Hoành Quân nhắc đến bố , bàn tay liền quên mất việc giãy giụa, “Hả?”
Hứa Hoành Quân dáng vẻ chút ngốc nghếch Nghiêm Vân Hồng, :
“Nếu em với nhà chuyện chúng kết hôn, thì đương nhiên cũng với bố .”
Nghiêm Vân Hồng căng thẳng nuốt nước bọt, cô hỏi vạn nhất bố Hứa Hoành Quân thích cô thì làm ?
, cô thốt nên lời.
lẽ thì sẽ đối mặt với cảnh tượng khó xử khi bề thích .
“ ?”
Nghiêm Vân Hồng gật đầu, cô .
Bất kể bố Hứa Hoành Quân thích cô , hiện tại kết hôn hai bọn họ, sống qua ngày cũng hai bọn họ, hai họ sống với .
Bên Hứa Hoành Quân chuẩn dẫn Nghiêm Vân Hồng lên thị trấn lấy bưu phẩm, thì bên Lâm Nghi Tri và Tề Nguy Sơn đường rời tình cờ gặp Dư lão đang sống ở chuồng bò.
gặp thì đương nhiên chào hỏi một tiếng.
Dư lão tay cầm một cây gậy chống, lưng chiếc gùi tre chất đầy cỏ khô.
Cụ vốn tránh lề đường để nhường đường cho vợ chồng Lâm Nghi Tri qua, ai ngờ Lâm Nghi Tri dứt khoát dừng hẳn xe .
“Đồng chí Dư lão.”
Dư Lập Khôn Lâm Nghi Tri đang nở nụ rạng rỡ với , khóe miệng khẽ nhếch lên.
Đối với vị bác sĩ nhỏ kéo từ tay t.ử thần về , Dư Lập Khôn ấn tượng , đặc biệt tuổi tác cô còn xấp xỉ với con gái út cụ.
Xem thêm: Sau Ly Hôn, Thân Phận Của Cô Khắp Mọi Nơi - Thẩm Tư Ninh & Mạnh Tư Thần (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
điều một cứu mạng cụ, còn một đoạn tuyệt quan hệ với cụ, chẳng gì để so sánh cả.
“Cổ cụ còn đau ?”
Dư Lập Khôn một tay chống gậy, tay theo bản năng sờ lên cổ khi Lâm Nghi Tri nhắc tới.
Thu/ốc mỡ Lâm Nghi Tri đưa cho cụ hiệu quả, lúc đó cụ còn chuyện mấy, mà chỉ qua vài ngày hầu họng kh/ỏi h/ẳn.
Chỉ , Dư Lập Khôn chuyện nữa.
Cụ gật đầu với Lâm Nghi Tri, hiệu bản .
Lâm Nghi Tri thấy Dư Lập Khôn từ đầu đến cuối đều lời nào thì chớp chớp mắt, chẳng lẽ vết thương lúc đó làm tổn thương đến thanh quản ?
thể nào chứ.
Lâm Nghi Tri ngược nghĩ tới việc Dư Lập Khôn chuyện.
“Hầu họng cụ...”
Dư Lập Khôn xua tay, tỏ ý .
Dư Lập Khôn , Lâm Nghi Tri cũng thêm gì nữa.
Cô chỉ dừng xe, mỉm với Dư Lập Khôn:
“Gặp chính duyên, để cháu bắt mạch cho cụ nhé.”
Dư Lập Khôn theo bản năng định xua tay từ chối, Lâm Nghi Tri tới mặt cụ.
Dư Lập Khôn liếc Tề Nguy Sơn vẫn luôn đợi ở một bên, tuy rằng Lâm Nghi Tri giới thiệu ai, cụ ở đại đội Lý Gia Đồn ít nhiều cũng ít chuyện về Lâm Nghi Tri, đoán chừng đồng chí nam mắt chính bạn đời Lâm Nghi Tri .
Sức khỏe Dư Lập Khôn vẫn còn khá dẻo dai, vấn đề gì lớn, khi Lâm Nghi Tri xong, Dư Lập Khôn một nữa gật đầu cảm ơn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.