Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 60: Mỹ Nhân Đến Từ Đông Bắc

Chương 414

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Tề Ngụy Sơn im lặng một lúc, ngay đó liền chuyển chủ đề:

“Khóa đều xong , đồ đạc cũng mua hòm hòm , chúng về nhà chứ?”

ạ.”

Nhà mới dọn ở vẫn đỏ lửa nấu cơm nào, tiện thể bây giờ đang thời gian, Tề Ngụy Sơn liền đưa cả nhà mua thịt rau, đó mua thêm những thứ cần thiết cho việc nấu ăn như dầu muối gia vị nọ.

Bữa cơm đỏ lửa đầu tiên, Tề Ngụy Sơn dẫn các con gói sủi cảo, Lâm Nghi Tri thì xào năm món ăn.

Đợi đến khi món ăn Lâm Nghi Tri xào xong xuôi, bên Tề Ngụy Sơn cũng dẫn các con gói xong ba mẹt sủi cảo lớn.

Sủi cảo thả nồi, các món ăn lượt bưng đến phòng ăn tạm thời.

Đến lúc bọn họ ăn bữa trưa thì hai giờ chiều .

“Chiều nay qua nhà Thừa Vân giúp đỡ em?”

Tề Ngụy Sơn vì hôm qua Lâm Thừa Vân bàn ăn hôm nay bọn họ chuyển nhà.

.”

Nhà bọn họ dọn dẹp hòm hòm , hôm qua vợ chồng Lâm Thừa Vân đến nhà bọn họ giúp đỡ, bọn họ về tình về lý cũng nên giúp đỡ gia đình Lâm Thừa Vân một tay.

điều bọn họ đến vẫn muộn một chút, lúc bọn họ tới nơi thì vợ chồng Lâm Thừa Vân sự giúp đỡ Trình Kiến Nam chuyển bộ đồ đạc ở mấy căn phòng trong khu đại tạp viện sang nhà mới .

căn nhà chỉ còn một đồ nội thất cơ bản, Lâm Thừa Vân với Lâm Nghi Tri ở bên cạnh:

“Chị, chị lòng em bỗng nhiên trở nên trống rỗng thế .”

Lâm Nghi Tri căn nhà trống trải, gật đầu :

“Chị hiểu mà.”

cũng ngôi nhà gắn bó bao nhiêu năm nay, lúc thực sự rời chắc chắn sẽ sự luyến tiếc.

“Ông sắp về , em nên sắm sửa chỗ một chút khi ông về .”

Thật những đồ đạc Lâm Thừa Vân dọn đều đồ do tự mua trong những năm qua, đồ nội thất còn bên trong do bố sắm sửa từ ngày xưa.

những thứ đó trông quá cũ kỹ .

Lâm Thừa Vân chậm rãi thở một dài :

“Hôm nay em thu dọn nhà mới xong xuôi, ngày mai chợ đồ cũ lùng sục ít đồ nội thất với bát đĩa nọ, thể để lúc ông thì nhà cửa đàng hoàng, lúc về chẳng cái gì .”

Lâm Nghi Tri gật đầu, cô thích Lâm Ngọc Thư, thể phủ nhận một điều Lâm Ngọc Thư đối xử với Lâm Thừa Vân và Lâm Thừa Chí .

Lâm Thừa Chí ít nhiều còn chịu đựng một chút sự giày vò Lâm Ngọc Thư ở nông trường vùng đại tây bắc, Lâm Thừa Vân thì .

Lâm Thừa Vân thậm chí còn chẳng mấy khi Lâm Ngọc Thư gây ảnh hưởng, hồi đó lúc thực sự sắp liên lụy, cũng kịp thời đăng báo cắt đứt quan hệ với Lâm Ngọc Thư.

đó.”

Lâm Nghi Tri thật cũng khá hứng thú với chợ đồ cũ ở thủ đô hiện tại.

“Lúc nào thì gọi chị nhé.”

ạ.”

Lâm Thừa Vân đồng ý nhanh chóng, “ chị, tối nay qua nhà em ăn cơm nha, Miêu Miêu dọn dẹp cũng hòm hòm , buổi tối…”

Giọng Lâm Thừa Vân đột ngột dừng khi thấy một đàn ông tóc trắng xóa, vẻ mặt đầy sầu khổ, tay xách nách mang vô hành lý ở ngay cổng khu đại tạp viện.

đàn ông xa lạ quen thuộc mắt, giọng cứng đờ mang theo một chút chắc chắn mà gọi lớn:

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-60-my-nhan-den-tu-dong-bac/chuong-414.html.]

“Bố?”

“Chớ bố cháu về đấy thây, Thừa Vân, mau qua đây xách hộ hành lý cho bố cháu kìa!”

hàng xóm cũ trong đại tạp viện gọi lớn với Lâm Thừa Vân đang đờ tại chỗ.

xong, đó sang với Lâm Ngọc Thư trông già nua như thể sáu bảy mươi tuổi:

“Về , bây giờ con trai con gái đều ở bên cạnh, mà tha hồ hưởng phúc nhé!”

Khuôn mặt đầy sầu khổ, âm trầm Lâm Ngọc Thư khi thấy lời nọ thì khóe miệng co giật hiện lên một nụ khó coi.

, sắp tha hồ hưởng phúc .”

Lâm Thừa Vân nụ chút hãi hùng Lâm Ngọc Thư dọa cho cả lạnh toát, càng đến chuyện chủ động bước lên xách hành lý giúp ông .

Lâm Thừa Vân nhúc nhích, Lâm Ngọc Thư xách hành lý loạng choạng bước lên phía hai bước, ông nhếch khóe miệng:

“Con trai, qua đây, để bố con xem nào.”

Lâm Thừa Vân khó khăn nuốt nước bọt một cái, cố gắng nở một nụ vui mừng chuyến rước gặp bao ngày xa cách mặt, khó quá.

“Để con xách hành lý giúp bố.”

, Lâm Thừa Vân ép bản bước về phía Lâm Ngọc Thư.

Mà lúc Lâm Thừa Vân ép bản bước về phía Lâm Ngọc Thư thì Lâm Nghi Tri vẫn nguyên tại chỗ.

Sự đổi Lâm Ngọc Thư thực sự quá lớn, cái đầu tiên cô thực sự dám nhận .

Lâm Ngọc Thư đây một trí thức cao cấp, ôn hòa và học thức, hiện tại trông ông còn chẳng bằng một kẻ ăn mày.

Lúc Lâm Thừa Vân về phía Lâm Ngọc Thư vô ý thức Lâm Nghi Tri một cái, nụ lúc khi Lâm Nghi Tri chuyện với , khi thấy Lâm Ngọc Thư thì biến mất tăm mất tích.

Lâm Thừa Vân cũng hận bố hồi đó tại tố cáo , điểm khác biệt giữa và Lâm Nghi Tri Lâm Ngọc Thư bố ruột Lâm Nghi Tri, cô thể hận một cách lẽ dĩ nhiên.

Lâm Ngọc Thư bố ruột , thể bỏ mặc ông lo .

Lúc đến gần Lâm Ngọc Thư, Lâm Thừa Vân suýt chút nữa thì nôn .

Mùi hôi Lâm Ngọc Thư vô cùng khó ngửi, mùi khai, còn một thứ mùi thiu mùi th/ối r/ữa, tóm đủ các loại mùi hỗn tạp với , Lâm Thừa Vân suýt chút nữa nôn khan thành tiếng.

Lâm Ngọc Thư biểu cảm Lâm Thừa Vân, nhếch khóe miệng :

“Quả nhiên con trai ngoan bố, xót xa cho bố.”

, Lâm Ngọc Thư dùng bàn tay đầy vết cáu bẩn và các khớp xương chút vặn vẹo sờ Lâm Thừa Vân.

Lâm Thừa Vân mu bàn tay Lâm Ngọc Thư chạm , cố nhịn sự buồn nôn mà lùi phía hai bước :

“Bố, bố ngày mai hoặc ngày mới tới nơi ạ?”

Nếu hôm nay ông về thì Lâm Thừa Vân tuyệt đối sẽ dọn sạch sang nhà mới ngay trong đêm hôm qua, chứ giống như bây giờ Lâm Ngọc Thư về chặn ngay cửa phòng như thế .

“Bố nhớ con quá, nhớ nhà quá .”

Mỗi một đêm khi rời khỏi thủ đô ông đều mong mỏi trở về, ông thể sống sót đến bây giờ cũng nhờ niềm tin về nhà chống đỡ cho ông .

Ông từ bỏ nhiều thứ như , cuối cùng khi ch/ết cũng trở về .

Nghĩ đến đây, mặt Lâm Ngọc Thư hiện lên một nụ cứng đờ một nữa.

“Con .”

Trong lòng Lâm Thừa Vân thực sự sợ hãi Lâm Ngọc Thư, cho nên trực tiếp xách hành lý ông trong nhà.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...