Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 60: Nhật Ký Xuyên Thành Quả Phụ Tái Giá/ Tiểu Thiếp Cổ Đại Ở Thập Niên 60

Chương 122:

Chương trước Chương sau

Phó Yến Yến gật đầu, kh hề ngại, nhưng nói: "Vậy con chọn trước."

Kim Tú Châu giận dữ chọt vào đầu con: "Con bé tinh r."

Lưu Cảnh Chi cảm động hai mẹ con. Kh những kh giận, mà cô còn th ghen tị. Vì trước kia, Tống Tiểu Như chưa bao giờ hỏi ý cô, chỉ dùng ánh mắt áy náy khiến cô th ngại, khiến cô tự động nhường nhịn.

Phó Yến Yến nắm tay Lưu Cảnh Chi vào phòng, sợ cô ngại, chủ động giới thiệu đồ đạc. Cô bé như chú c non thích khoe, kể lể đây là mẹ làm cho, kia là bố làm, thậm chí cả món Hạ Nham tặng, dù mặt vẻ chê, nhưng cũng cất giữ cẩn thận.

Lưu Cảnh Chi căn phòng được bày biện ấm cúng, trong lòng trào dâng sự ghen tị và vui mừng. Cô ghen tị cháu gái cha mẹ yêu thương, kh trải qua tuổi thơ nhường nhịn, chiều lòng khác. Cô cũng vui mừng vì được hòa nhập vào gia đình tốt đẹp này. Ở trong căn phòng thế này, bản thân cô cũng trở nên tốt đẹp hơn.

Nghe th động, Phương Mẫn ở nhà bên cạnh bưng sang hai đĩa thức ăn: "Nghe nói mọi về , nghĩ là chưa ăn, nên mang sang hai đĩa. Chính ủy vừa làm xong."

"Mọi cần cơm kh? L thêm ít cơm nhé?"

Vốn định mời họ sang ăn, nhưng chính ủy tai thính, nói nhà họ khách, nên kh mời, chỉ mang thức ăn sang.

Kim Tú Châu kh khách sáo: "Cảm ơn cảm ơn. Bán em xa mua láng giềng gần, quả kh sai. Kh cần cơm đâu, Minh Xuyên đã ra nhà ăn l cơm . Kh đủ em sang l sau."

Phương Mẫn cười: "Vậy em bận , chị về ăn cơm trước."

"Ừ, mai em sang chơi, chị cũng dọn nhà một chút nhé."

Về đến nhà, nụ cười trên mặt Phương Mẫn vẫn chưa tắt.

Chính ủy th vậy, kh nhịn được hỏi: " chuyện gì vui thế? Cười tươi thế."

Phương Mẫn vô thức sờ mặt, kh biết giải thích . Chỉ là th Kim Tú Châu về, lòng cô cũng vui theo.

Giang Minh Xuyên chóng vánh từ nhà ăn trở về. Hạ Nham ôm một xoong cơm, Giang Minh Xuyên cầm hai bát thức ăn. Chắc nhân viên nhà ăn chiếu cố , hai bát thức ăn được xếp cao ngất.

Kim Tú Châu đỡ l xoong cơm từ con trai, nói với Giang Minh Xuyên: "Vừa Phương Mẫn mang sang hai đĩa thức ăn."

Giang Minh Xuyên đặt thức ăn xuống: "Lát trả khay, em l ít đồ gì đó cho họ."

Kim Tú Châu cười: "Em biết ."

Lưu Cảnh Chi kê ghế lại, đứng một bên. Kim Tú Châu kéo cô ngồi xuống ăn: "Sau này đây là nhà em, đừng khách sáo thế. Ngồi xuống ăn . Thịt kho tàu này là của đầu bếp Trương, mùi vị ngon."

Lưu Cảnh Chi ngồi xuống cạnh Kim Tú Châu. Cô cầm đũa, nhưng kh vội ăn, mà đợi hai đứa trẻ ngồi xuống, cầm đũa mới bắt đầu gắp thức ăn.

Kim Tú Châu kh muốn ép cô thích nghi ngay, nên nói với Giang Minh Xuyên: "Hay ngày mai đưa em đồn c an đổi tên . Trong nhà cũng hết bột mì , tiện thể mua ít về."

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Giang Minh Xuyên suy nghĩ gật đầu: "Sáng mai cùng."

"Cũng được."

Nghe nói chuyện , Lưu Cảnh Chi ngẩng lên liếc họ.

Kim Tú Châu quay sang cười với cô: "Lần này về thủ đô ăn Tết với em, gặp m vị lớn tuổi. còn hỏi thăm em. Năm sau về thủ đô ăn Tết, em thể gặp họ. Họ là bạn của bố mẹ."

Lưu Cảnh Chi nghe vậy, trong lòng hơi xúc động. Dù chưa gặp cha mẹ ruột, nhưng qua lời kể của chị dâu, cô biết họ là tốt và giỏi giang.

Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!

Ăn xong, đợi Giang Minh Xuyên rửa bát, Kim Tú Châu cầm khay và ít đồ ăn vặt sang nhà bên, dẫn theo Lưu Cảnh Chi.

Trong suy nghĩ của Kim Tú Châu, chị dâu như mẹ. Cha mẹ chồng đều hy sinh vì nước, cô kính trọng những hùng như vậy. Hơn nữa, Giang Minh Xuyên đối xử tốt với cô, em chồng lại hiền lành. Yêu ai yêu cả đường , nên cô cũng yêu quý em hơn.

Nghĩ em chồng cũng kh nhỏ nữa, nếu ở triều Đại Cảnh, tuổi này đã thể lo việc hậu cung . Nhưng em chồng giờ đạo lý đối nhân xử thế đều kh rành, nên cô muốn nhân cơ hội dẫn em ra ngoài giao lưu nhiều hơn.

Lưu Cảnh Chi vốn kh muốn , vì kh quen. Kim Tú Châu khuyên: "Học kh chỉ là đọc sách, mà còn là giao tiếp. thứ em thể kh thích, nhưng kh thể kh biết. Biết nói gì, kết giao với ai, đều là năng lực quan trọng."

Lưu Cảnh Chi bị thuyết phục. Cô thực sự kh giỏi xử lý quan hệ. Ở ký túc, khác kh thích cô, cô cũng chẳng muốn thay đổi, chỉ biết tránh mặt.

Kim Tú Châu dẫn cô và con gái gõ cửa nhà bên. Phương Mẫn ra mở cửa, th Kim Tú Châu, mặt rạng rỡ nụ cười: "Ăn cơm xong ? Vào ngồi chút ."

Vào cửa, Phó Yến Yến ngoan ngoãn chào: "Dì Phương."

Phương Mẫn cười tươi hơn, dịu dàng đáp lại.

Kim Tú Châu giới thiệu: "Đây là em chồng em, Bạch Cảnh Chi, hiện học ở Giao Đại, sau này sống với chúng em. Cảnh Chi, đây là chị Phương Mẫn, nhà văn nổi tiếng, xuất bản nhiều sách lắm. Em gọi chị là chị Phương."

Lưu Cảnh Chi ngoan ngoãn chào: "Chị Phương."

Phương Mẫn bị Kim Tú Châu khen ngượng ngùng, lúng túng nói: "Chào em."

Kim Tú Châu ngồi xuống, kh khách sáo: "Đứa bé này nhút nhát quá, nên em muốn dẫn nó ra gặp nhiều hơn. Nó cũng thích đọc sách, hai hẳn nhiều chuyện để nói."

cô khen Phương Mẫn trước mặt Lưu Cảnh Chi: "Chị Phương này là ân nhân của chị. Hồi trước chị chọn viết báo, chịu ảnh hưởng từ chị . Sau này cũng nhờ chị khuyên, chị mới vẽ tr kiếm sống. Chị còn là giáo viên xóa mù chữ của chị, giỏi giang. Em gì kh hiểu, cứ hỏi chị , chị biết hết đ."

Phương Mẫn bị Kim Tú Châu khen mặt đỏ bừng, vỗ nhẹ tay cô: "Em đừng nói nữa, chị giỏi thế đâu."

Kim Tú Châu lắc đầu, em chồng than thở: "Điểm yếu duy nhất là da mỏng. Chúng ta một phần tài cũng muốn khen thành mười, còn chị , rõ ràng mười phần, thể hiện ra một phần cũng đã ngại ."

Phương Mẫn vội nói với Lưu Cảnh Chi: "Đừng nghe chị dâu em, cô nói nhảm đ."

Lưu Cảnh Chi bật cười, nhận ra họ thân.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...