Thập Niên 60: Nhật Ký Xuyên Thành Quả Phụ Tái Giá/ Tiểu Thiếp Cổ Đại Ở Thập Niên 60
Chương 243:
U Linh đột ngột nghe th tiếng, ngẩng đầu , th khuôn mặt bình thản của Phó Yến Yến. Chị kh nghĩ nhiều, chỉ cho rằng cô bé tốt bụng, quan tâm đến cô gái suýt bị hại.
Chị nói: "Cô kh . Là con gái ở một đội sản xuất gần đây, một cô gái xinh xắn. Cô đang học cấp ba trong huyện. Hôm đó nghỉ học về từ huyện, kh ngờ gặp chuyện như vậy, sợ hãi lắm. Sau đó, gia đình cô mang nhiều quà đến bệnh viện cảm ơn Ngô Tiểu Quân."
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Phó Yến Yến ừ một tiếng.
Trong lòng cô vô cùng chấn động. Những gì U Linh kể về trải nghiệm của Ngô Tiểu Quân, gần giống hệt trải nghiệm của Hạ Nham kiếp trước. Kiếp trước, Hạ Nham cũng gặp Đường Do bị bắt nạt kh lâu sau khi thi đại học, hùng cứu mỹ nhân bị trả thù, sau đó bị chặt đứt một chân. Trớ trêu thay, sau khi xuất viện, lại nhận được gi báo trúng tuyển trường quân đội.
Chỉ khác là lần này xảy ra sớm hơn một năm, và bị thương từ Hạ Nham biến thành Ngô Tiểu Quân.
Phó Yến Yến th lạnh cả . Cô chợt một suy đoán: dường như một số việc tất yếu xảy ra. Kh Hạ Nham, thì sẽ Ngô Tiểu Quân.
Nghĩ đến đây, cô lại muốn xác nhận: "Dì biết ai là kẻ đ.á.n.h kh ạ?"
U Linh thật sự cố nhớ lại: "Hình như tên là Chu Quốc Văn hay Chu Văn Cường gì đó. Là hai em. còn tiền án, trước đây vì đ.á.n.h nhau gây thương tích còn tù."
"Hôm đó em đến bệnh viện thăm Ngô Tiểu Quân, vừa lúc hai em đó bị C an huyện áp giải qua. Tr mặt mũi kh giống tốt, ánh mắt hung dữ, là sợ."
Phó Yến Yến tim đập thình thịch. Kiếp trước, đ.á.n.h Hạ Nham cũng là hai em Chu Quốc Cường.
Cô tưởng rằng Hạ Nham và Đường Do kh ở đây thì những chuyện này sẽ kh xảy ra. Kh ngờ lại tái diễn trên Ngô Tiểu Quân.
Thế còn bố Giang?
Liệu kết cục của bố Giang kiếp trước còn xảy ra nữa kh? Phó Yến Yến đột nhiên kh dám nghĩ tiếp.
U Linh nói đến đây hình như nhớ ra ều gì, quay sang nói với Yến Yến và Lục Lục đang nằm trên giường: "Hai cháu là con gái, lớn lên lại xinh đẹp, dễ gặp nguy hiểm lắm. Đừng tưởng thế giới toàn tốt. Dì nói này, đâu cũng cùng khác, quá sớm hoặc quá muộn đều đừng ra ngoài một . Nếu gặp loại như hai em kia, thật kh biết kêu ai. May mắn thì cứu, kh may thì khi mất mạng."
"Dạo trước dì nghe nói trong huyện một nữ c nhân nhà máy cơ khí về muộn, mất tích trên đường. C an tìm mãi kh th, cuối cùng tìm th t.h.i t.h.ể ở con s trong huyện, sáng sớm giặt đồ phát hiện ra. Khiếp quá."
Lục Lục nghe xong sợ há hốc mồm.
U Linh vỗ nhẹ lên miệng , ngượng ngùng cười với Kim Tú Châu: "Xem cái miệng chị này, nh quá. Mọi đừng sợ, chuyện cũ . Ý chị là con gái kh nên một , đặc biệt là buổi tối, quá nguy hiểm. Ai biết trên đường ai là xấu?"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Phó Yến Yến biết U Linh tốt cho , ngoan ngoãn đáp: "Cháu nhớ ạ."
U Linh quay sang nói với Kim Tú Châu: "Cô gái đó cũng nhờ Ngô Tiểu Quân, kh thì hậu quả thật khó lường. Hai em kia quen thói bắt nạt , tưởng chạy là xong. Kh ngờ Ngô Tiểu Quân nhận ra bọn chúng, hồi học gặp qua. Ngô Nhị Trụ làm trong đồn c an, biết chuyện liền bắt hai em. Dù bọn chúng cũng chẳng kết cục tốt."
Phó Yến Yến nghe vậy, nhắc Kim Tú Châu: "Trước đây bọn chúng cũng từng bắt nạt hai. Mẹ còn nhớ kh, mẹ đã nhờ bố tìm đến tận nhà chúng đ."
Kim Tú Châu bừng tỉnh: "Thì ra là bọn chúng, kh trách nghe quen."
Cô trầm ngâm một lúc, góp ý: "Thằng bé Tiểu Quân, trước đây em cũng xem thường nó, luôn th nó kh hiểu chuyện bằng Đại Nha. Giờ lại, bản chất vẫn tốt. Nếu chị định giữ nó trong nhà máy, chỉ cho nó làm c nhân chính thức thôi thì chưa đủ. Bản thân nó tự ti, sẽ nghĩ chị thương hại nó."
Nụ cười trên mặt U Linh tắt lịm, chị nghiêm túc hỏi: "Thế làm ?"
Kim Tú Châu: "Nếu thể, hãy đưa nó theo bên chị mà dạy. Những việc nhỏ cứ giao cho nó làm, dẫn dắt nó mở mang kiến thức, học hỏi. Kh sợ một ngày nhà máy đóng cửa, dựa vào những gì học được từ chị, nó cũng thể tự kiếm sống. Nếu học giỏi, khi còn trở thành trợ thủ đắc lực cho chị."
U Linh chưa từng nghĩ tới những ều này. Chị luôn cho rằng chỉ cần chuyển Ngô Tiểu Quân thành c nhân chính thức là được, chỉ lo nhà máy đóng cửa thì Ngô Tiểu Quân kh còn chỗ . Tuy chị và Kim Tú Châu đã những tính toán khác, nhưng đó mới chỉ là ý tưởng, cuối cùng thành hiện thực hay kh còn chưa biết.
Suy nghĩ một lúc, chị th Kim Tú Châu nói đúng: "Vậy để chị đưa Ngô Tiểu Quân đến làm việc bên cạnh chị. khác nói gì thì mặc kệ. Chuyện này đúng là chị lỗi với Tiểu Quân."
"Nếu nó kh vượt qua được những lời đàm tiếu, thì nó thực sự kh còn cơ hội nào nữa."
U Linh gật đầu.
Hôm sau, Kim Tú Châu dẫn ba đứa trẻ lên đơn vị cũ. U Linh nói là làm, sáng hôm đó tìm Ngô Tiểu Quân, bảo đưa Kim Tú Châu và mọi .
Ngô Tiểu Quân dù khó hiểu tại U Linh lại tìm , nhưng vẫn đồng ý, giúp xách đồ cho Kim Tú Châu.
Trước khi , U Linh dặn Ngô Tiểu Quân: "Về sau đến văn phòng dì một chuyến. Chiều nay dì lên thành phố họp, cháu sắp xếp xe, l tài liệu màu đỏ trong văn phòng dì đến xưởng may đón dì."
Ngô Tiểu Quân ngơ ngác đáp lời.
U Linh chào tạm biệt Kim Tú Châu và mọi vội vã rời .
Chưa có bình luận nào cho chương này.