Thập Niên 60: Nhật Ký Xuyên Thành Quả Phụ Tái Giá/ Tiểu Thiếp Cổ Đại Ở Thập Niên 60
Chương 34:
Hạ Nham chưa kịp nói, Ngô Tiểu Quân bên cạnh đã tr lời: "Mẹ thằng Chu Quốc Văn cứ khăng khăng đòi bệnh viện. Thầy giáo cùng. Thầy bảo phụ Tiểu Nham đến thì cứ đợi ở đây."
Kim Tú Châu gật đầu: "Rốt cuộc chuyện là thế nào? Kể cho dì nghe ."
Ngô Tiểu Quân lập tức nôn nóng kể như đậu nấu cháo: "Dì ơi, dì kh th đ. Thằng Chu Quốc Văn kia đáng ghét lắm. Trước đã hay bắt nạt Tiểu Nham. Sau khi chú Giang dẫn Tiểu Nham đến nhà nó, nó đã ngoan một thời gian. Gần đây kh biết nghe ai nói, bảo Tiểu Nham kh con đẻ của chú dì..."
Hạ Nham bên cạnh đột nhiên ngắt lời: "Đủ !"
Ngô Tiểu Quân vội ngậm miệng. ta Hạ Nham, lại Kim Tú Châu, do dự kh biết nên nói tiếp.
Hạ Nham cúi đầu, hai tay nắm chặt bu thõng bên .
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Phó Yến Yến đứng cạnh Kim Tú Châu, tò mò nghiêng đầu trộm, liền th mắt đỏ hoe.
Bất ngờ gặp ánh mắt em gái, Hạ Nham cuống quýt, mũi khụt khịt phát ra một tiếng xì mũi to.
méo miệng, giơ tay lên vội lau nước mắt và nước mũi.
Phó Yến Yến: "……"
Ồ, thằng nhóc này cũng biết khóc à.
Kim Tú Châu cũng th vậy, xoa đầu , nhưng nói với Ngô Tiểu Quân: "Cháu nói tiếp , dì muốn nghe."
Ngô Tiểu Quân liền Hạ Nham, th lần này kh phản đối, liền nói tiếp: "Nó bảo Tiểu Nham kh con đẻ, bảo mẹ ruột kh thương nó, bỏ nó theo khác . Nó là con hoang. Nó còn nói chú dì sẽ con đẻ, sau này kh thương nó nữa..."
Nói đến cuối, giọng Ngô Tiểu Quân hạ thấp xuống. ta kh nhịn được ngẩng đầu hỏi: "Dì ơi, sau này chú dì con đẻ thật à?"
Tiền Ngọc Phượng bên cạnh nghe vậy, giơ tay tát ta một cái nữa: "Trẻ con biết gì? Chú với dì còn trẻ, con là chuyện bình thường."
Kim Tú Châu nhíu mày, sang Hạ Nham bên cạnh. nhiều lời khó nói trước mặt ngoài. Nàng vỗ đầu con trai, chỉ thể an ủi: "Đừng sợ, thím sẽ kh kh thương cháu."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hạ Nham khẽ gật đầu, kh biết tin kh.
Mãi đến gần tan học, thầy giáo mới dẫn mẹ con Chu Quốc Văn quay lại. Thầy giáo kh quen Kim Tú Châu, nhận ra nàng là phụ của Hạ Nham còn hơi ngạc nhiên, kh ngờ lại trẻ trung và xinh đẹp thế.
Thầy giáo lịch sự mở miệng: "Xin hỏi chị là?"
Kim Tú Châu đáp: " là mẹ Hạ Nham. chuyện gì cứ nói với ."
Th thái độ Kim Tú Châu tốt, thầy giáo cũng dịu giọng: "Vậy mời vào trong nói chuyện."
Nào ngờ mẹ Chu Quốc Văn nghe vậy, tỏ vẻ kh vui, đẩy thầy giáo ra: " gì mà vào trong nói? Cứ nói ở ngoài này!"
bà ta chỉ thẳng vào mũi Kim Tú Châu: "Nhà chị xem con chị đ.á.n.h con . Cục đá to thế kia nó cũng dám ném. Vỡ một miệng lớn, m.á.u chảy kh cầm được. kh nói chuyện trên trời dưới đất với chị. Chị nói xem bồi thường thế nào? Vừa bệnh viện tốn năm đồng, tiền lại một đồng. Tiền này chị chịu."
Kim Tú Châu chưa kịp mở miệng, Tiền Ngọc Phượng bên cạnh đã hít một hơi: "Năm đồng? chị kh cướp luôn ?"
"Đừng tưởng kh biết. Đi thuyền một lượt từ đây về cũng chỉ bốn hào. Há mồm là nói láo à?"
"Thế nghỉ làm cả buổi trưa kh tiền à?"
Trước đó còn dặn xin lỗi cho t.ử tế, giờ nghe vậy, Tiền Ngọc Phượng còn kích động hơn cả Kim Tú Châu: "Ái chà, chỉ chị biết làm việc đ à? Chúng cũng việc làm. Rõ ràng là chị kh dạy dỗ con chị tốt. Nếu con chị kh c.h.ử.i bới, làm con nhà nóng m.á.u được? Con nhà vốn ngoan ngoãn tiếng. kh đ.á.n.h đứa khác, lại đ.á.n.h con chị? Chẳng tại con chị thiếu giáo d.ụ.c hay ?"
"Chửi bới là đ.á.n.h nhau à? Nhiều đứa c.h.ử.i bới lắm, thế đứa nào cũng bị đ.á.n.h à? Hơn nữa con nói sai đâu? Đứa nhỏ này đúng là kh con đẻ mà..."
Vốn Kim Tú Châu kh để bụng, định đợi hai kia cãi xong mới lên tiếng. Kh ngờ lại nghe câu này, sắc mặt nàng lập tức tái , ánh mắt sắc lạnh đối phương, quát lớn: "Câm miệng!"
phụ nữ kia gặp ánh mắt lạnh lùng của Kim Tú Châu, tim đập thình thịch, nhưng cảm th mất mặt, kh phục nói: "... nói sai đâu. nghe con nói, đứa nhỏ này là các chú nhận nuôi..."
Kh biết lúc nào đã tan học, bên ngoài văn phòng vây nhiều học sinh và giáo viên xem nhiệt.
Kim Tú Châu cười lạnh: "Thế con chị nói cho chị biết, cha ruột nó là quân nhân, đã hy sinh trong khi làm nhiệm vụ kh? Kiến quốc được bao nhiêu năm, mà chị đã quên những ngày tháng khổ cực trước kia ? Nếu kh quân nhân, chị được cuộc sống hòa bình ổn định như bây giờ kh? Nếu kh quân nhân, con chị bây giờ được vui vẻ đến trường kh? Cha nó hy sinh để bảo vệ đất nước và nhân dân. Còn chị? Chị dạy con thế nào? Dạy nó bắt nạt con cháu quân nhân, chế nhạo nó là đứa trẻ kh cha ?"
", nó kh cha mẹ ruột. Nhưng và chồng chính là cha mẹ của nó. Vốn còn nghĩ, dù con cũng đ.á.n.h , định bồi thường cho các chị. Nhưng với thái độ này của các chị, chúng th kh cần thiết. Hơn nữa, quyền báo cáo lên đội sản xuất của các chị. toàn bộ đội sản xuất đều tư tưởng và nhận thức như vậy kh?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.