Thập Niên 60: Phòng Củi Của Tôi Thông Đến Hiện Đại
Chương 12: Quần Áo Cũ
“ hỏng , mà chín quá . ông chủ gặp hàng thế sẽ để cửa bán rẻ, thì vứt luôn.
Nhặt về nhà ăn thì vẫn ăn , chỉ nấm cũng chẳng vị gì mấy, bằng nấm hương, ở đây nhặt nấm hương lắm, hai đứa cứ bới thêm xem, nấm hương ăn ngon hơn cái nhiều, vị thơm.”
Một bà bác bên cạnh bụng phổ cập bí quyết nhặt rau.
Tô Tiểu Tiểu vội vàng xin bà bác: “Cháu cảm ơn bác cho chúng cháu ạ.”
“ gì, gì.” Thấy cô bé nghiêm túc cảm ơn như , bà bác vội xua tay, đứa trẻ ngoan ngoãn lễ phép ghê.
Tô Tiểu Tiểu bới trong đống rau một cái túi nhỏ, lựa những cây nấm bên trong đen bỏ túi.
“ mang về nhà nếm thử xem mùi vị thế nào.”
Hôm nay đến muộn, cũng chẳng còn đồ gì ngon.
Hai em bới một lúc, định nhanh chóng nhặt vỏ chai để bán.
Các tình yêu nhớ kết bạn với Vân Vũ Miên Miên ở fb để chúng lạc nhé
“ ơi, mau đem nấm phỉ đến cho chú bán thịt , tiện thể gửi đồ ở cửa hàng chú luôn, nhặt chai lọ.”
“ nhanh thôi, gió thổi qua lạnh thấu xương .”
Tô Tiến cõng gùi tre, Tô Tiểu Tiểu ôm một túi củ cải.
“Chú ơi! Hai em cháu đến , hôm nay phiền chú cho chúng cháu gửi đồ ở đây một lát ạ.
Đây nấm khô chúng cháu tự làm, chú giữ ăn nhé, đồ gì quý giá ạ.”
Tô Tiểu Tiểu dáng một bà cụ non, kiễng chân đặt túi vải đựng nấm lên bàn thịt.
Trương Đức Nhân bật , cũng từ chối, đồ trẻ con mong ngóng mang đến cho, nếu từ chối, chắc chắn trong lòng sẽ buồn.
“ , hai đứa đến cứ xách thẳng đồ trong nhà , cần với chú .” Ông giúp hai đứa trẻ xách đồ nhà, “ nhặt chai lọ ?”
“ ạ, chiều nay chúng cháu nhặt ít chai lọ đem bán.” Tô Tiểu Tiểu gật đầu, giống như một lớn nhỏ tuổi chào hỏi ông.
Trương Đức Nhân gật đầu: “ , hôm qua chú dọn một túi quần áo cũ ở nhà mặc nữa, hai đứa lấy ?”
Vốn dĩ chỗ quần áo định vứt cái thùng thu gom quần áo cũ gì đó. mang khỏi cửa , nghĩ đến hai đứa trẻ , ông giữ .
hai đứa trẻ dùng , đều quần áo con trai, con gái ông mặc chật để .
Ông đều lựa những bộ mặc mấy , trông vẫn còn khá mới.
“Chú ơi, thế ạ? chúng cháu cứ lấy đồ chú mãi .” Tô Tiểu Tiểu vội vàng từ chối.
“Vốn dĩ cũng đồ cần nữa, nếu hai đứa ngại lấy, chú xách vứt ở chỗ thùng rác đằng , cháu nhặt nhé.” Trương Đức Nhân đùa một câu, “Yên tâm, cứ cầm lấy , đều quần áo tụi nhỏ ở nhà mặc chật .
mấy bộ còn khá mới, bộ mặc đến hai , chú nghĩ vứt luôn thì vẻ lãng phí. Nên xem ai cần .”
Trẻ con quanh năm suốt tháng mua ít quần áo, một mùa mua mấy bộ, mặc mặc cũng chỉ mặc một hai bộ đó, đa thời gian vẫn mặc đồng phục.
Bạn thể thích: Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
bộ nếu cắt mác, thì còn tưởng quần áo mới chứ.
“Chú ơi, thật sự cần nữa ạ, thì cháu khách sáo nhé.”
“Yên tâm , thật sự cần nữa. Đều quần áo tụi nhỏ nhà chú mặc hồi tiểu học, bây giờ chúng nó đều lên cấp hai, sắp lên cấp ba cả .”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-60-phong-cui-cua-toi-thong-den-hien-dai/chuong-12-quan-ao-cu.html.]
Trương Đức Nhân nhà xách một cái túi to: “Đều ở trong cả, hai đứa còn nhặt chai lọ , đợi lát nữa hẵng cầm luôn thể.”
ông đặt cái túi to bên cạnh gùi tre và túi củ cải hai đứa nhỏ.
“Cháu cảm ơn chú, cháu khách sáo nữa ạ, chúng cháu nhặt chai lọ đây.”
Bạn thể thích: Cạnh Tranh Công Khai Và Sự Dụ Dỗ Ngầm - Đàm Tư Dật + Mịnh Kinh Du - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Loại túi lưới màu xanh lá cây đựng rau căn bản cần nhặt, cũng , tiện tay nhặt hai cái đủ dùng.
Tô Tiến tuy trông như cây sào gầy nhom, cao tay dài, phụ trách bới những thùng rác màu xanh lá cây cao, Tô Tiểu Tiểu phụ trách bới đống rác bên cạnh thùng rác.
Hai phân công rõ ràng, một buổi chiều bới sạch sành sanh thùng rác cả con phố và bộ khu chợ đầu mối.
“Hai đứa đến ?” Bà chủ trạm thu mua phế liệu quen mặt hai em, thành thạo nhận lấy đồ bắt đầu cân.
Thu hoạch chiều nay khá , hơn 30 tệ.
“Bà chủ ơi, chỗ cô thu mua phế liệu, bán phế liệu ạ? Chúng cháu mua một cái bàn thấp, nhất thể đặt giường lò.”
Bà chủ gãi đầu: “Chỗ chúng cũng dùng giường lò, các cháu cần bàn giường lò làm gì?”
“Hì hì, đặt giường ăn cơm cho tiện ạ.” Tô Tiểu Tiểu vội vàng bịa một lý do, thật cũng hẳn dối, vốn dĩ cô bé nghĩ như , chỉ đổi từ giường lò thành giường bình thường thôi.
“ , trong nhà già tiện ? Để cô tìm cho, cô nhớ hình như .”
Bà chủ bới trong đống bàn ghế gãy chân gãy tay một cái bàn nhỏ coi như còn nguyên vẹn.
“Nó vốn một cái bàn nhỏ hình chữ nhật, một cái chân bàn gãy, đó cưa ngắn bớt chân bàn , để cho con gái cô đặt giường xem máy tính, bây giờ cũng dùng nữa, các cháu cần thì cứ lấy , lấy tiền .”
Tô Tiểu Tiểu đ.á.n.h giá cái bàn nhỏ bằng gỗ thịt , mang về nhà ăn cơm chắc chắn tiện, thấy lời bà chủ, cô bé vội vàng từ chối: “Bà chủ, thế ạ, thể lấy tiền chứ?”
“Khách sáo cái gì? Cầm về mà dùng, hai đứa trẻ ranh các cháu cũng chẳng dễ dàng gì.” Bà chủ vung tay lên, trực tiếp nhét đồ tay Tô Tiến.
“ , , cô cũng đóng cửa .”
đường đến chỗ quầy thịt, Tô Tiểu Tiểu cảm thán một câu, thế giới nhiều thật đấy.
“ cơ hội chúng báo đáp đàng hoàng.” Tô Tiến xoa đầu em gái, “Chúng nhanh một chút , đừng làm lỡ giờ đóng cửa chú .”
“ ạ, chúng chạy một đoạn .”
Đồ hôm nay quả thực nhiều, Tô Tiểu Tiểu cõng gùi tre, còn ôm củ cải.
Tô Tiến lật ngược cái bàn , nhét một túi quần áo trong, ôm về phía .
Việc đầu tiên khi về đến nhà lục quần áo.
“ ơi, mấy bộ quần áo quá , xanh xanh đỏ đỏ, chúng thể mặc ở bên trong.”
Tô Tiểu Tiểu vui vẻ lục lọi đống quần áo , đều những bộ quần áo mà cô bé từng thấy.
“Em gái, cái áo bông hoa to xem, em mặc chắc chắn , ngờ bên chỗ chú cũng mặc loại áo bông hoa to nhỉ.”
Tô Tiến cầm tay một chiếc áo bông to hoa nhí màu xanh đỏ, cực kỳ dày dặn, còn mới tinh.
Trương Đức Nhân mà cuộc chuyện hai em, chắc chắn sẽ cho họ , đây đồ mua lúc trường tổ chức hội diễn văn nghệ gì đó.
Con gái ông chê quá quê mùa, chỉ mặc một lúc hội diễn văn nghệ.
Tô Tiểu Tiểu chờ nữa liền tròng áo lên , quá mất, thật sự .
Chưa có bình luận nào cho chương này.