Thập Niên 60: Phòng Củi Của Tôi Thông Đến Hiện Đại
Chương 144: Chó con
Thanh niên trong nhà đều làm , chỉ bà cụ và cháu gái ở trong nhà.
Bà cụ cũng chịu yên, lúc đang dùng cành liễu đan sọt, bên cạnh còn để một cái đan xong.
Mặc dù bán , nhà tự đựng chút đồ cũng dùng đến, thứ chê nhiều.
“Tiểu Tiểu!”
A Hoa hưng phấn chạy ngoài, làm vẻ thần thần bí bí, “ , tớ dẫn xem một thứ đồ .”
Các tình yêu nhớ kết bạn với Vân Vũ Miên Miên ở fb để chúng lạc nhé
Tô Tiểu Tiểu tò mò cô bé lên tiếng hỏi, “ ? hưng phấn thế.”
“Hì hì, với tớ sẽ ! Đến lúc đó sẽ cho !” A Hoa hưng phấn kéo chạy chậm một mạch, thẳng lên núi.
Nơi căn cứ bí mật hai đứa trẻ, một hang động tính nhỏ, cửa hang khá nhỏ, lớn đến chỉ thể xổm , trẻ con cũng cúi đầu.
đỉnh hang động một cái lỗ nhỏ to bằng quả bóng rổ, ánh nắng chiếu xuống khiến hang động chút ánh sáng.
mặt đất trải một ít cỏ khô, một đống lửa quây bằng đá, lớp bụi dày lâu nhóm lửa.
A Hoa nhiệt tình vui vẻ, “Tiểu Tiểu, ngẩng đầu cái lỗ đó , lỗ một bông hoa siêu .”
Gợi ý siêu phẩm: Xuyên Về Cổ Đại Nuôi Dưỡng Bảo Bối đang nhiều độc giả săn đón.
Chuyện A Hoa phát hiện gần nửa tháng, lúc cô bé phát hiện, vẫn nở hoa, cô bé ngày nào cũng đến xem tình hình.
Hôm nay phát hiện nở hoa liền định gọi Tiểu Tiểu đến xem.
lúc Tiểu Tiểu tự đến tìm cô bé.
Tô Tiểu Tiểu ngẩng đầu kỹ, ánh nắng chiếu từ cửa hang lớn, một bông hoa màu xanh nhạt vặn rủ xuống ở cửa hang.
ánh mặt trời màu cam ngả về tây chiếu , giống như một tinh linh nhỏ đang nhảy múa tỏa ánh sáng rực rỡ.
Bất giác cảm thán lên tiếng, “ quá mất!”
“Tớ lên xem tình hình, A Hoa cùng ?” Cô bé định tự men theo vách ngoài hang động trèo lên, cẩn thận chiêm ngưỡng diện mạo thật bông hoa .
“ đừng nữa, nguy hiểm lắm.” A Hoa đưa tay kéo , “Nếu ngã thì làm ? tớ dưỡng thương mất bao lâu đấy.”
“Yên tâm , lên núi xuống biển tớ gì làm , huống hồ chỗ cũng cao, còn cao bằng cái cây bên cạnh , cứ yên đó nha, chân thương còn bao lâu .”
Tô Tiểu Tiểu giống như một con khỉ linh hoạt, ba hai cái bám cây, kéo cỏ, trèo thẳng lên .
Quả thực cao, nhanh lắm.
xổm mặt đất, cẩn thận đ.á.n.h giá bông hoa mắt, lá nhọn nhọn, bông hoa giống như một tinh linh nhỏ, thấy vô cùng.
“Tiểu Tiểu, thấy ? thể đào về nhà trồng chân tường nha!”
A Hoa nhảy nhót hỏi tình hình, tò mò hận thể bay lên, tình hình rốt cuộc thế nào nha! Cô bé thật sự sốt ruột.
“ thể, mấy cây lận, tớ dùng cành cây khều hai cây nhà mang về trồng chân tường.” Tô Tiểu Tiểu gân cổ lên hét, “ đừng vội nha, tớ đào cẩn thận, mang về dễ sống.”
Vất vả lắm mới lấy hai cây hoa, định thì thấy tiếng rên rỉ, tò mò qua xem tình hình.
Chỉ thấy một con ch.ó vàng lớn ngoạm hai con ch.ó con đặt ở cách đó xa, mang theo hai con ch.ó con khác chạy mất.
Cứ thế mà chạy, chạy ngoảnh đầu , một chút do dự nào.
Hai con ch.ó nhỏ bỏ cứ ủn ủn mặt đất, đuổi theo, chạy hai bước chạy nổi nữa.
Đáng thương sấp bãi cỏ, vẫn đang ủn ủn cọ về phía , đáng tiếc chúng thật sự quá nhỏ, còn giằng co một lúc thể động đậy nữa.
Cô bé cũng chẳng màng đến bông hoa đào nữa, chạy chậm đến xem tình hình hai con chó.
Hai con ch.ó nhỏ đều màu vàng đất, một con màu trắng tai trái, con còn đều màu vàng đất.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-60-phong-cui-cua-toi-thong-den-hien-dai/chuong-144-cho-con.html.]
Nếu ch.ó nãy phát động tĩnh, cô bé khó chú ý tới.
“Tiểu Tiểu, ? tớ đột nhiên thấy nữa, xảy chuyện chứ!”
Đột nhiên thấy , A Hoa giật nảy , ? lăn xuống chứ?!
“ ! Tớ phát hiện hai con ch.ó nhỏ, tớ đang nghĩ làm đưa chúng xuống.”
nãy cô bé tay chân cùng dùng trèo lên, ôm hai con chó, cầm hai cây hoa mới đào, căn bản thể xuống như .
Xem thêm: Ngày Bị Ruồng Bỏ, Thân Phận Thiên Kim Giả Khiến Cả Thành Choáng Váng - Tống Khanh Nguyệt - Cận Lâm Phong (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
A Hoa cũng giúp tìm chỗ xuống, hai quanh chỗ đó một vòng một vòng.
“Tớ tìm thấy , Tiểu Tiểu! thể từ đây xuống, chỗ bậc thang khác đào.”
chỗ thể xuống, Tô Tiểu Tiểu cũng thở phào nhẹ nhõm, về nhà nữa chắc kịp thời gian ăn tối mất.
Hai con ch.ó nhỏ ôm trong ngực, thời tiết vẫn lạnh lẽo, cũng hai đứa chúng nó thể sống sót .
Hai chạy chậm xuống núi về nhà.
“Ô, các cháu lấy ch.ó con ở thế? gầy thế , ước chừng nuôi sống , chọn con khỏe hơn chút?”
Bà nội A Hoa bưng ghế đẩu ở cửa nhặt đậu nành, tiện thể đợi cháu gái về nhà.
Thấy hai thần thần bí bí ôm ch.ó con về nhà, cẩn thận đ.á.n.h giá hai con chó, “Con ch.ó mọc cũng lắm, bà giống như lai với giống sói thế?”
“Chó sẽ con ch.ó vàng lớn đó chứ?”
“ , chính một con ch.ó cái màu vàng, cũng khá khỏe mạnh. Bà nội A Hoa bà ạ? Bà con ch.ó đó ?”
Tô Tiểu Tiểu dùng sức gật đầu, quả thực một con ch.ó cái màu vàng, khá khỏe mạnh.
“Thế thì lạ , ch.ó nhà chú thợ săn cháu, con ch.ó vàng đó do sói và ch.ó săn sinh đấy.
bây giờ lớn tuổi , nhà chú thợ săn cháu chắc cho nó phối giống, sinh thêm hai con ch.ó nữa.”
Tô Tiểu Tiểu ôm chó, “A Hoa, lấy ? Nếu lấy, tớ sẽ mang hết về nhà.”
“Tớ lấy , tớ sợ chó, nên nuôi nữa, nếu xem ch.ó thể đến nhà ?”
A Hoa chớp chớp mắt, vẻ mặt đáng thương.
“Thế thì đương nhiên chắc chắn , tớ, tớ . Nếu xem thì đến nhà tớ!”
Tô Tiểu Tiểu vẫy vẫy tay, ôm hai con ch.ó nhỏ, trong khuỷu tay còn đeo một chiếc túi, nách còn kẹp một cây hoa.
Cứ với tư thế kỳ quái chạy chậm về đến nhà, mắt thấy sắp nhà, mới thở phào nhẹ nhõm một .
Vốn dĩ bảo đứa nhỏ gọi đứa lớn về ăn cơm, kết quả gọi gọi một hồi biến mất tiêu.
Tô Kiến Thiết đang định dẫn con trai ngoài tìm , thì thấy con gái với tư thế kỳ quặc thế chạy về.
“Con làm gì thế? treo đầy đồ, trong tay cầm cái gì thế?”
Tô Tiểu Tiểu ngốc nghếch, hưng phấn đưa đồ ôm trong tay phía , “Hì hì hì, đồ , đồ to bự! Ba, đây ba chẳng cứ lải nhải nuôi hai con ch.ó trông nhà giữ cửa ?
Con nhặt hai con ch.ó con ở bên ngoài, nuôi lớn thể trông nhà giữ cửa.”
Tô Kiến Thiết nhận lấy hai con ch.ó con, “Đừng chuyện bên ngoài, ch.ó con chịu gió, nhà mau nhà.”
…
Xin phép một chút: Tối nay chút việc, kịp sửa chính tả, ngày mai ngày mốt sẽ sửa.
Ngoài , cuối tháng hình như lọt top 1000 bảng xếp hạng quà tặng , đại khái hai ba ngày nữa, làm xong việc sẽ thêm một chương cảm ơn .
Chưa có bình luận nào cho chương này.