Thập Niên 60: Phòng Củi Của Tôi Thông Đến Hiện Đại
Chương 255: Có Muốn Ăn Hạt Phỉ Không?
Buổi chiều công an bên đó liền đến đưa tất cả trong nhà ăn , bao gồm cả chị Ngô nhóm lửa.
Chuyện lớn thể lớn, nhỏ cũng thể nhỏ.
rõ ràng, thầy hiệu trưởng già để chuyện cứ thế trôi qua.
Ngày hôm kết quả , hai vẫn luôn cứng miệng đến Cục Công an, còn hỏi gì, tự khai sạch sành sanh.
Hai đều đuổi việc, và trong buổi họp trường thứ hai hàng tuần, bản kiểm điểm 2000 chữ lên bục , đồng thời xin thể học sinh.
Về những hành vi hai , cũng thành báo chữ to dán bảng thông báo trường, chỉ cần học sinh chữ, đều thể hai kẻ vô liêm sỉ rốt cuộc làm gì.
“, các ? Ông Trương ăn trộm thức ăn chúng đây xảy chuyện , đầu đ.á.n.h vỡ .”
Giờ chơi Cẩu Đản lén lút đến lớp một, thẳng đến chỗ đại ca.
“ ? Tin tức đáng tin ?” Tô Tiểu Tiểu lập tức bé.
“He he, lớp tớ một bạn học sống cùng khu với nhà ông , bạn học đó tớ sáng nay lúc khỏi nhà học tận mắt thấy. ông Trương vẫn luôn thông gia ông lãnh đạo lớn cục giáo dục, thực đều ông bịa đặt. Thực con trai ông chỉ từng xem mắt với con gái lãnh đạo lớn. Gặp mặt hai , chuyện còn , mượn danh nghĩa ngoài gây chuyện thị phi. nhà gái trực tiếp đ.á.n.h tới cửa, vết thương đầu ông Trương hình như chính do đánh.”
Cẩu Đản nhắc đến những tin đồn vỉa hè , thì thao thao bất tuyệt.
“ , tớ còn ông thể tù nữa cơ?”
xong trong lòng đều cảm thấy thoải mái, đáng đời.
Nhân viên nhà ăn đều mất việc , nhà ăn thể , chờ ăn cơm, chờ hâm nóng cơm, đó một ngày cũng đợi , đang cần đến làm việc.
Đừng bỏ lỡ: Tuyển Chồng Một Đêm: Chồng Mới Cưới Là Tỷ Phú - Lệ Bạc Thần & Lạc Ninh Khê, truyện cực cập nhật chương mới.
Trong xưởng cũng vội vã như lửa sém lông mày, tuyển thêm hai , ngờ tuyển Tô Tiểu Tiểu khá quen thuộc, đây chẳng Cẩu Đản ?
“Cẩu Đản , chuyện lớn như cũng với tớ, quá trượng nghĩa ?”
Tô Tiểu Tiểu túm lấy đầu đàn em, cánh tay kẹp chặt cổ bé, ánh mắt nheo , bày vẻ mặt tàn bạo kiểu lời giải thích hợp lý, tớ sẽ đ.á.n.h .
“Đại ca đại ca! Tớ cũng mà, nếu tớ tớ thể cho ? cho ai, tớ cũng thể cho đại ca nhất thiên hạ tớ .”
Cẩu Đản vội vàng giải thích, kêu la t.h.ả.m thiết, thực đau chút nào, kêu t.h.ả.m thiết một chút, đại ca thể xót bé chứ?
He he ˙ᗜ˙
“ , thôi, học .”
Thời tiết ngày càng lạnh, Tô Tiểu Tiểu mặc áo kép, tay cũng bình phục.
“An Hỉ, em mặc ít thế, lạnh ?” Với tư cách một đại ca chu đáo, cô bé vội vàng tiến lên quan tâm đàn em.
Tô An Hỉ lắc đầu: “ lạnh ạ, bây giờ mặc áo bông vẫn còn sớm, mặc thế cũng , lạnh lắm.”
Cuộc sống gia đình khó khăn, mặc dù nửa năm nay cô bé thường xuyên mang rau dại đến nhà họ Tô, trong tay tích cóp chút đồ, cũng nỡ may cho bộ quần áo mới.
Dù bây giờ thời tiết vẫn lạnh lắm, đợi thời tiết lạnh hơn chút nữa, cô bé sẽ mặc chiếc áo bông nhà Tiểu Tiểu cho năm ngoái, sẽ để lạnh .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-60-phong-cui-cua-toi-thong-den-hien-dai/chuong-255-co-muon-an-hat-phi-khong.html.]
Chút đồ trong tay cô bé đổi hết thành lương thực, mùa đông năm nay dễ sống hơn một chút.
Đói đến mức dày đau từng cơn, đau đến cuối cùng còn cảm giác tồn tại dày nữa, cảm giác cô bé trải qua mấy năm , năm nay như nữa.
“ ~ Hôm nay chị còn mang dư một cái áo, nếu em lạnh thì cho em mượn mặc.”
Các tình yêu nhớ kết bạn với Vân Vũ Miên Miên ở fb để chúng lạc nhé
Tô Tiểu Tiểu rút từ trong ngăn bàn một chiếc áo dày hơn một chút, đó vá vài miếng vá.
Bên trong cô bé mặc một chiếc áo dài tay, bên ngoài mặc một chiếc áo bông nhỏ tay áo, dùng áo bông cô bé mặc sửa , ấm áp vô cùng, hề lạnh chút nào.
cha già luôn sợ con gái lạnh, khi khỏi nhà nhất quyết bắt mang thêm một chiếc áo.
Lúc sáng đạp xe đến quả thực se se lạnh, mặc thêm một chiếc áo cũng , đến lớp học thì mặc nổi nữa, sớm cởi nhét ngăn bàn .
Tô An Hỉ thật sự cảm thấy vẫn , chỉ cảm thấy lưng se se lạnh.
thể đây mùa đông chịu rét quen , bây giờ đối với cô bé cũng chỉ se se lạnh, thể lạnh.
Cũng từ chối ý đại ca, nhận lấy chiếc áo khoác lên .
“He he, cảm ơn đại ca, áo chị, em ấm hơn nhiều .”
“ gì gì.” Thấy đàn em ngoan ngoãn như , Tô Tiểu Tiểu cảm giác thành tựu, khóe miệng sắp vểnh lên tận trời .
“Khụ khụ, học , mời các em học sinh về chỗ .” Vu Phấn Tiến ho khan vài tiếng, “Tiết học tiếp theo vốn dĩ tiết Âm nhạc, do giáo viên Âm nhạc chút việc, nên tiết do thầy quản lý, các em tự học .”
chút việc, thực căn bản giáo viên .
Những tiết tự học như thế giáo viên và học sinh đều ngầm hiểu với , thể chơi đùa, chỉ cần phát tiếng động quá lớn .
Mấy đứa trẻ Đại đội Tô Gia Thôn tụm một chỗ chuyện, giọng đè xuống thấp.
“Đại ca, nhà chị còn cần rau dại ? Qua một thời gian nữa tìm thấy rau dại nữa .” Bây giờ núi thực còn rau dại gì ăn nữa, nếu thời gian, chăm lên núi thì vẫn thể tìm một ít.
Đừng bỏ lỡ: Đệ Nhất Đồng Thuật Sư, truyện cực cập nhật chương mới.
Tô An Hỉ dự định nếu còn cần thì khi tuyết rơi sẽ tích trữ thêm một ít, cần thì cô bé lên núi tìm phơi khô, mùa đông cũng thêm miếng ăn.
“He he, tạm thời thì cần nữa, bây giờ trong nhà bận quá, ai thời gian làm việc . nếu em tìm rau dại hoặc đồ rừng khác núi, thể mang đến nhà chị, lượng nhiều thì , lượng nhiều quá thì , thời gian đổi. Nhà chị thu mua một ít để tự ăn.”
Tô Tiểu Tiểu cũng hạ thấp giọng.
“Hạt phỉ lấy ? Hai ngày em lên núi kiếm , ăn thơm lắm.”
Mắt Tô An Hỉ sáng rực lên: “Còn kiếm chút hạt thông nữa, thứ khó làm, đợi rang chín mang cho chị nhé?”
“ chứ, chứ, đều món chị thích ăn, nếu em làm xong , cứ mang đến.”
Tô Tiểu Tiểu gật đầu mạnh, ghé sát tai cô bé: “Đến lúc đó thể đổi lương thực cho em, chỗ chị thể đổi ít lương thực tinh, em mang đến chỗ khác đổi thành lương thực thô, mùa đông một ngày ít nhất thể ăn một bữa no đấy.”
He he, những bạn vất vả làm việc cho cô bé hơn nửa năm, chắc chắn cho chút phúc lợi chứ. Hơn nữa những phúc lợi đối với cô bé mà , quả thực chẳng tốn kém gì.
Năm còn trông cậy tiếp tục nỗ lực làm việc nữa~
Chưa có bình luận nào cho chương này.