Thập Niên 60: Tiểu Cảnh Sát Thích Hóng Hớt Lại Yêu Công Việc
Chương 1179:
Tiết Nghiên Nghiên làm việc trong bếp, làm chân chạy vặt, tuy kh tính là quá l lợi nhưng cô kh hề lười biếng. Tiết Nghiên Nghiên bận rộn luôn tay luôn chân, nhưng chủ yếu là phụ giúp cho Trần Hổ. Cực kỳ chủ động.
Thực ra thì, ai cũng ra cô muốn học nấu ăn từ Trần Hổ .
Nhưng đồng thời mọi cũng cảm th chuyện này kh dễ dàng gì, kh vì Trần Hổ là hạng cổ hủ, mà vì nó kh m phù hợp.
Th thường việc nhận đồ đệ truyền thừa y bát đều chọn con trai.
yếu tố trọng nam khinh nữ, nhưng cũng yếu tố là vì tiện lợi hơn.
Một đàn mà nhận một cô con gái làm đồ đệ, kiểu gì cũng sợ ta dị nghị.
Mặc dù ai cũng biết Trần Hổ kh hạng đó, hơn nữa sức khỏe cũng kh cho phép... nhưng để tránh những lời đàm tiếu, chắc c sẽ kh đồng ý. Nhưng bản thân Tiết Nghiên Nghiên vẫn tinh thần học hỏi.
Học được một cái nghề thì chẳng bao giờ thiệt thòi cả.
Dù ngày nào cô cũng sáp lại gần phụ giúp, làm việc hăng hái.
Nhắc mới nhớ Tiết Nghiên Nghiên cũng làm ở đây hơn nửa năm . Cô bắt đầu làm từ hồi mua cải thảo mùa đ năm ngoái, năm nay sắp đến lúc mua rau mùa đ , tính ra kh chỉ nửa năm mà sắp được một năm .
Cô cũng đã quen thuộc với mọi trong căng tin, vì nể mặt bố cô nên mọi cũng quan tâm đến cô.
Th Tiết Nghiên Nghiên hăng hái chạy thái rau cho Trần Hổ, thím Lương ở căng tin cũng th hết, đợi sau bữa trưa dọn dẹp xong, bà tiến lại gần nói: “Tiểu Tiết này.”
Tiết Nghiên Nghiên: “Thím Lương, thím việc gì ạ?”
Thím Lương: “Thím chẳng việc gì cả, dọn dẹp cùng cháu thôi.”
Dừng một chút, bà hỏi: “Cháu định học nấu ăn à?”
Tiết Nghiên Nghiên gật đầu, cô thật thà nói: “Cháu muốn học ạ.”
Cô vốn dĩ đã thích tự mày mò nấu nướng , nếu thể học được kỹ thuật nấu ăn chuyên nghiệp thì đương nhiên là tốt quá . Tuy cô kh thích học chữ, nhưng con ta ai chẳng sở thích riêng. Nếu sở thích đó lại còn hữu ích thì càng tốt.
Dù Tiết Nghiên Nghiên cũng cảm th cứ thể hiện tốt, kể cả kh được bái sư thì chú Trần chỉ bảo cho đôi chút cũng là cực kỳ tốt .
Mặc dù Trần Hổ kh nhận đồ đệ, nhưng hễ ai trong căng tin hỏi gì cũng kh hề giấu nghề, đều chỉ bảo tận tình cho mọi . Thế nên Tiết Nghiên Nghiên cảm th dù kh bái sư cũng làm việc thật tốt. Như vậy là được .
Cô nghiêm túc nói: “Cháu cũng biết bái sư kh chuyện dễ dàng. Cháu cũng kh muốn làm khó ta. Cháu chỉ nghĩ là, cháu học những thứ khác thì thật sự kh th hứng thú. Nhưng làm đồ ăn thì cháu thích, nếu được chỉ bảo đôi chút là cháu vui lắm .”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thím Lương sâu vào mắt Tiết Nghiên Nghiên một cái, nói: “Cháu là một đứa trẻ hiểu chuyện.”
Tiết Nghiên Nghiên cười hì hì.
nói là mọi trong căng tin đều quan tâm đến Tiết Nghiên Nghiên, nhưng quan tâm nhất chính là thím Lương. Con trai thím Lương hồi mới làm là theo bố Tiết Nghiên Nghiên, nhận được nhiều sự giúp đỡ từ .
Thế nên bây giờ bố Tiết Nghiên Nghiên tuy đã mất, nhưng thím Lương tự th cũng nên quan tâm đến Tiết Nghiên Nghiên nhiều hơn.
ta đã giúp mười phần, kh nói là giúp lại mười hai phần, nhưng ít nhất cũng mười phần, mới kh phụ lòng ta đã đối xử tốt với con cái nhà như thế.
Hơn nữa nói cũng nói lại, thím Lương cũng cảm th mẹ con Tiết Nghiên Nghiên kh dễ dàng gì, vốn dĩ là một gia đình êm ấm. Kết quả là hai mẹ con chỉ thể ở lại trong thôn. đàn bà ly hôn dù chống lưng bên cạnh cũng chẳng dễ dàng gì đâu.
Nhưng nếu bảo bố Tiết Nghiên Nghiên sai thì cũng kh hoàn toàn đúng. Ông kh thể trơ mắt ân nhân cứu mạng như thế, cũng kh muốn kéo vợ con cùng chăm sóc một tàn tật, ly hôn xong họ tiền sinh hoạt hàng tháng. Bố mẹ cũng vẫn che chở cho hai mẹ con, như vậy cũng chẳng gì sai.
Nhưng nhiều chuyện đâu rạch ròi đúng sai được.
Thế nên chuyện này đúng là khó mà đ.á.n.h giá.
Tuy nhiên bất kể thế nào, thím Lương là biết ều, bà đối xử với Tiết Nghiên Nghiên tốt.
Vì vậy chuyện Tiết Nghiên Nghiên muốn bái sư, bà đã bắt đầu suy tính từ sớm . Định bụng sẽ hiến kế cho cô.
Bà nghiêm túc nói: “Thằng Hổ thì tốt đ, nhưng tính nó bướng bỉnh lại chẳng muốn rước rắc rối vào , cháu mà cứ đòi bái sư thì thím th khó lắm. Nhưng thím lại một kế này.”
Tiết Nghiên Nghiên kinh ngạc thím Lương.
Thím Lương cười nói: “Cháu đừng sốc thế, thím kh lừa cháu đâu, nể mặt bố cháu thím cũng quan tâm cháu nhiều hơn, kh hại cháu đâu.”
Tiết Nghiên Nghiên: “Thế… thế thế…”
Cô nuốt nước bọt một cái, chút căng thẳng.
Thím Lương: “Cháu đã nghe qua cái tên Khương Kỳ Sinh bao giờ chưa?”
Tiết Nghiên Nghiên thắc mắc: “Chưa ạ, đó là ai thế thím?”
“Khương Kỳ Sinh là đồ đệ của nội Trần Hổ, kh biết là sư hay sư đệ của bố nó nữa, tóm lại Khương Kỳ Sinh là theo học nấu ăn từ cụ Trần. Hồi đó mới học được m năm, gặp lúc nội Trần Hổ lâm bệnh, Khương Kỳ Sinh đã trộm mất cuốn bí kíp nấu ăn gia truyền của nhà họ, nghe nói còn trộm cả ít tiền bỏ trốn mất. Vì chuyện đó mà bệnh tình của nội Trần Hổ càng thêm trầm trọng, nhà họ đã tốn bao nhiêu tiền, bán sạch đồ đạc trong nhà để chạy chữa cho cụ mà cũng kh cứu được!”
Tiết Nghiên Nghiên tức giận đùng đùng: “ lại hạng vô liêm sỉ thế chứ, hèn gì chú Trần kh muốn nhận đồ đệ, hóa ra nhà chú từng gặp chuyện như vậy, đúng là đồ hèn hạ vô sỉ mà! Đúng là cái hạng thất đức. kh tia sét nào đ.á.n.h c.h.ế.t cái hạng khốn nạn đó cho .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.