Thập Niên 60: Tiểu Cảnh Sát Thích Hóng Hớt Lại Yêu Công Việc
Chương 134:
Cô chạy vèo vèo xuống lầu, kiên quyết kh bỏ qua cái náo nhiệt này.
Đỗ Quyên lon ton xuống lầu. Chỉ trong chốc lát, hai đã xô đẩy nhau , Đỗ Quyên: “!!!”
*Tiến triển nh quá!*
Cô đứng ở cửa cầu thang, cảm thán Bạch Vãn Thu này tên nghe thì thơ mộng lắm, nhưng sức chiến đấu đúng là kh yếu, cô biết này thời gian kh tính là dài, nhưng đã chứng kiến này đ.á.n.h nhau lần thứ hai .
*Lần này kh thể đổ thừa lên đầu trẻ con nữa nhé.*
*Kh thể nói là rối loạn cảm xúc t.h.a.i kỳ nữa nhé?*
Nhưng mà, xem náo nhiệt thì thiếu cô được.
Ủa?
Đỗ Quyên lơ đãng quét mắt một cái, bỗng th hai chị em U Chiêu Đệ U Lai Đệ vậy mà đang bưng cái chậu, cũng kh biết đang hì hục làm gì ở chỗ cái nồi lớn kia, hai quay lưng về phía bên này, nên kh rõ.
Đỗ Quyên: “!!!!!!!!!!!!!!”
*Các cần quá đáng thế kh!*
*Hóa ra bà U và U Xuân Diễm nhà các là đang thu hút sự chú ý của khác? Sau đó tạo cơ hội cho các ?*
Đỗ Quyên: *Chấn động!*
Đỗ Quyên kinh ngạc hai chị em này, còn Tôn Đình Mỹ thì vừa th Đỗ Quyên ra là đã th Đỗ Quyên .
*Nói thế nào nhỉ?*
Sự quan tâm của Tôn Đình Mỹ đối với Đỗ Quyên còn vượt qua cả Hồ Tương Vĩ. Cô ta tiếp cận Hồ Tương Vĩ là muốn đầu tư vào tiền trong tương lai, sống cuộc sống tốt đẹp. Nhưng đối với Đỗ Quyên, đó là sự so bì ghen tị thực sự, hận kh thể lúc nào cũng chằm chằm.
Cô ta tự cho rằng chẳng kém Đỗ Quyên chút nào, dựa vào đâu mà Đỗ Quyên lại sống tốt hơn, mọi cũng thích Đỗ Quyên hơn.
*Chỉ biết giả vờ ngoan ngoãn!*
*Giả tạo.*
Cô ta chằm chằm Đỗ Quyên, theo ánh mắt của Đỗ Quyên, quát lớn một tiếng: “Các làm cái gì đ!”
Tiếng cãi vã ồn ào hỗn loạn lập tức dừng lại, đồng loạt về phía Tôn Đình Mỹ.
Tôn Đình Mỹ lập tức l lòng Hồ Tương Vĩ: “ Vĩ, hai con r kia kìa, chúng nó trộm đồ. Hai con r này vậy mà lại trộm đồ!”
Hai chị em Chiêu Đệ Lai Đệ lập tức đỏ mặt, nh đã nói nhỏ: “Xin lỗi, xin lỗi xin lỗi... chúng cháu kh cố ý, chúng cháu kh trộm đồ...”
“Đúng vậy, chúng cháu kh , chúng cháu chỉ là chưa ăn no, muốn múc ít nước c về nhà chan bánh bao.”
“Mọi xem mọi xem!”
Hai cô gái giơ cái chậu ra, quả thực, chỉ nước c kho.
“Chúng cháu biết múc c như vậy là kh đúng, cháu biết sai , nhưng cháu thật sự kh muốn trộm...”
Chú Hồ: “Kh , kh đâu, các cháu đừng căng thẳng. Chỉ là chút nước c, bên trong chẳng gì, gọi gì là trộm. Đình Mỹ cháu lòng tốt, nhưng cũng đừng mở miệng là nói bừa, d tiếng của trẻ con cũng quan trọng. Chưa ăn no à, nè, đằng kia còn chút đồ ăn thừa, các cháu bưng về nhà .”
Chiêu Đệ Lai Đệ: “!!!”
Hai mừng rỡ ra mặt: “Cảm ơn Hồ.”
Chú Hồ: “Kh , cũng là do nhà làm cỗ kh tốt, là lỗi của ...”
Ông áy náy nhíu mày thành hình chữ bát.
“Chú Hồ chúng đều hiểu chú, cũng biết chú là thế nào, chú đừng buồn phiền nữa.”
“Đúng đ! Thôi thôi, nhà kh cần chú lo nữa, về nhà pha chút nước muối loãng cho bọn trẻ uống chắc là đỡ hơn chút.”
“Đúng là chồng tốt kh vợ hiền...”
Hiện trường khá náo nhiệt, mùi thối đến giờ vẫn chưa tan, trong kh khí lẫn lộn mùi chua của bãi nôn, lúc này đã kh chịu nổi: “Kh được về nhà đây.”
“ cũng rút lui đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-60-tieu-c-sat-thich-hong-hot-lai-yeu-cong-viec/chuong-134.html.]
“Về thôi về thôi.”
Đỗ Quyên cũng hỏa tốc lên lầu, tốc độ xuống lầu lên lầu của cô nh như gió, cũng chẳng biết cô xuống làm cái gì!
Đỗ Quyên: *Hu hu, tưởng thể, nhưng kh thể.*
Cô vì xem náo nhiệt mà bất chấp mùi thối xuống, nhưng phát hiện mũi nhét gi vệ sinh cũng kh ăn thua! Vẫn ngửi th, mùi ở dưới nồng hơn ở trên nhiều quá.
*Kh chịu nổi!*
Đỗ Quyên quả quyết nhận thua.
Cô chạy vèo một cái lại biến mất.
Tôn Đình Mỹ cạn lời: “... Xuống một chuyến làm cái gì thế?”
*Đang suy ngẫm...*
Chú Hồ: “Chỗ này còn chút đồ ăn thừa, nhà ai chưa ăn no thì l một ít về nhà...”
Vừa dứt lời, m bà cụ đã tr nhau.
“ l, đàn nhà vừa hay thêm món nhắm rượu, nhà kh chê thứ này kh ngon, ăn kh c.h.ế.t .”
“Bà bảo bà l là bà l à? cũng muốn!”
“A! Đừng tr!”
“Cái này là của ... cái này là của ...”
Được lắm, đúng là một đám cưới náo nhiệt, lại bắt đầu loạn cào cào .
Đỗ Quyên lại xuất hiện bên cửa sổ, th dưới lầu đã giằng co nhau.
*A cái này...*
Còn chưa đợi cô phàn nàn, thím Thường đã từ trên lầu xuống, la lối: “Đồ ăn thừa này đều là của nhà , các dựa vào đâu mà l ! Đều bỏ xuống cho .”
Bà ta ỉa đến mức chân mềm nhũn, nhưng mặt đầy thịt ngang ngược: “Các ...”
Bịch!
Lại ngã !
Thím Thường càng đ.á.n.h càng hăng, lao tới: “Bỏ xuống cho !”
Đây là thím Tôn, thím Tôn nổi giận: “Bà làm cái gì, cút ra! Ông nhà bà cho l, bà quản được chắc? Nhà ai vớ bà mẹ chồng như bà đúng là xui xẻo tám đời. Đám cưới đang yên đang lành, hai trăm đồng bà thể làm thành ra thế này, tiền của nhà cũng muốn tham, đúng là đồ kh biết xấu hổ.”
“Cái con tiện nhân này...”
“Bà mới là tiện nhân...”
Hai lập tức lao vào đ.á.n.h nhau.
Chú Hồ day day thái dương: “Các bà làm cái gì thế... Á!”
Một cái đĩa bay tới, đập bốp vào chú Hồ.
Chú Hồ: “!!!”
“Đứa nào mẹ kiếp ném tao! Các đ.á.n.h nhau thì đ.á.n.h nhau, ném xương rắn vào tao làm gì!”
“Đáng đời xui xẻo!”
“Đù! Tao liều mạng với mày!”
“A, ai giẫm chân ?”
“Ai giật tóc ?”
Đỗ Quốc Cường: “Mẹ ơi!”
Th chiến sự lan rộng, Đỗ Quốc Cường chạy vèo lên lầu, *cảnh tượng này, kh dây vào được, là thư sinh mặt trắng, đâu đấu lại m này. Dưới lầu đ.á.n.h nhau loạn thành một bầy. Đỗ Quốc Cường chạy nh như bay, kiên quyết kh quản chuyện này.*
Chưa có bình luận nào cho chương này.