Thập Niên 60: Tiểu Cảnh Sát Thích Hóng Hớt Lại Yêu Công Việc
Chương 457: Âm Mưu Giả Thần Giả Quỷ
Cô ta nghe rõ mồn một mà. Đỗ Quyên cạn lời toàn tập. Cái sự cạn lời này kh dành cho Văn Phương, mà là dành cho hai kia. Cái mưu kế rác rưởi thế này mà cũng nghĩ ra được, thật sự coi c an họ là hạng ăn kh ngồi chắc?
Cô kh hề nghĩ Văn Phương nói dối, vì chẳng ai lại bịa ra chuyện này cả. Vả lại, Văn Phương cũng đâu ên mà vô duyên vô cớ chạy đến tìm cô nói hươu nói vượn. Nhưng mà, chuyện này đúng là khiến ta cạn lời thật. Quá cạn lời. Hơn nữa, giả thần giả quỷ tuyên truyền mê tín dị đoan, chuyện này tội cũng chẳng kém gì trộm cắp đâu. Ở đâu ra hai cái tên ngốc xít nghĩ ra được trò này kh biết.
Đỗ Quyên nghiêm túc: “Vậy cô còn nghe th họ nói gì nữa kh?”
“Thế thì kh nữa, họ là của đơn vị nào cũng kh biết, nhưng cái sân ở ngõ Phan Gia thì vẫn còn đó. Các cô cứ tra .”
Đỗ Quyên gật đầu: “Được, cảm ơn cô.” Cô thật sự kh ngờ tới, đúng là miếng bánh từ trên trời rơi xuống! Sắp đến cuối năm , ai cũng muốn một bản tổng kết năm thật đẹp, thật vẻ vang. Chuyện này đúng là... nếu thật sự phá được thì đúng là c lao tự tìm đến tận cửa .
Đỗ Quyên Văn Phương, ngưỡng mộ kh thôi, cùng là mà tai ta thính thế kh biết. Cô chân thành nói: “Chuyện này chúng sẽ nh chóng ều tra, nhưng cô tuyệt đối đừng nói ra ngoài nhé.”
Văn Phương vặn lại: “Chuyện này còn kh hiểu ?” Chuyện lần trước cô ta bị nhốt ở đồn ba ngày cũng coi như là chút kinh nghiệm nha. “Cô cứ yên tâm, chắc c sẽ kh nói đâu, nhưng cô xem cung cấp tin tức trọng đại thế này, được coi là lập c kh?”
Cái vinh dự này cô ta cũng muốn nha. Này nhé, lần trước nếu kh cô ta cung cấp tin tức trọng đại thì đã bị tạm giam . Nhưng chính vì cung cấp m mối quan trọng, kh những kh bị tạm giam mà ngay cả đơn vị cũng kh đuổi việc. thể th, cung cấp m mối trọng đại, nhận được khen thưởng là hữu ích. Nếu kh vậy, cô ta cũng chẳng vội vàng chạy đến báo cáo thế này. Cuối năm , cô ta cũng chạy “do số” một chút, biết đâu được khen thưởng lại còn được d hiệu tiên tiến thì .
“Cô cứ yên tâm , vì bản thân cũng kh thể nói ra được.”
Đỗ Quyên đáp: “Việc này được tính là lập c hay kh thì cũng kh rõ, cái đó do lãnh đạo chúng quyết định, nhưng nếu tin tức này là thật, phía cô chắc c sẽ phản hồi.”
“Thế là được , thế là được .” Văn Phương vui mừng: “Cái này thì tốt quá , thực ra càng muốn cô giới thiệu cho một đối tượng hơn...”
Đỗ Quyên cũng đến chịu cô ta, cô nói: “Chuyện này cô tìm bà mai , cô cứ chằm chằm vào làm gì! làm mà giới thiệu được chứ! Bản thân còn đang là nữ th niên chưa chồng đây. Vả lại đồng chí nam ở đơn vị chúng đều cực kỳ bận rộn, đến lúc hợp hay kh hợp cô lại đến tìm gây phiền phức, rỗi hơi chắc? Nếu cô thật sự ưng ai thì cô tìm bà mai .”
Văn Phương lén lút qu một lượt, sau đó hạ thấp giọng nói với Đỗ Quyên: “ đã suy nghĩ kỹ , tìm đối tượng thì vẫn tìm sức khỏe tốt. Làm cái nghề này của các cô, qua là biết sức khỏe tốt . cũng chẳng quen đồng chí c an nào khác, chẳng tìm cô ?”
Đỗ Quyên vạch trần: “Cô cứ nói bừa, cô quen kh ít c an đâu, lúc thẩm vấn cô đến m cơ mà.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Văn Phương lý luận: “Nhưng họ đều là đàn mà. Chẳng chỉ cô là nữ ? M lão đàn này giỏi nhất là bao che cho nhau, kh tin được. Nhưng cô thì khác. Cô là nữ mà. Các cô thường ngày cùng nhau tuần tra bắt trộm, cô chắc c biết ai sức khỏe tốt. kh cầu ều kiện tốt, dù bản thân cũng làm kiếm tiền, chỉ cầu sức khỏe tốt thôi.”
Đỗ Quyên: “...................... Sức khỏe mọi đều tốt mà.”
Văn Phương th đôi mắt to mọng nước của cô , dường như hoàn toàn kh hiểu được ý nghĩa sâu xa của , bèn gãi đầu: “? Cô kh hiểu à?” Cô ta đau khổ nói: “Cô đúng là cái đồ gỗ mục.”
Đỗ Quyên: “???” tự nhiên lại tấn c cá nhân thế này?
Văn Phương chán nản: “Thôi bỏ , chẳng hiểu gì cả, thật chán c.h.ế.t.” Cô ta ra , cái hạng chưa kết hôn đúng là kh xong, nói gì cô cũng ngây ra như phỗng. Đúng là chẳng biết cái quái gì cả. “Chuyện giả thần giả quỷ ăn cắp của c , nhớ báo cáo lên xin d hiệu cho nhé.” Cô ta lẩm bẩm: “Xem ra m chuyện khác cũng chẳng tr mong gì được ở cô .”
Đỗ Quyên nghiêm túc: “Chuyện này cô cứ yên tâm.”
Văn Phương: “Chuyện tìm đối tượng là kh tr cậy được vào cô .”
Đỗ Quyên: “...” Chuyện này còn nói ? Vốn dĩ đã kh tr cậy được vào cô mà.
“À đúng . Hôm nay ở tiệm cơm quốc do, cái xem mắt , cô quen kh? Cái tr hào hoa phong nhã .” Văn Phương hơi đỏ mặt.
Đỗ Quyên hỏi: “Ai? Cô nói Phó chủ nhiệm Viên à?”
Mắt Văn Phương sáng lên: “Phó chủ nhiệm? Đây còn là lãnh đạo cơ à?” Xao động .
Đỗ Quyên im lặng một thoáng. Văn Phương đúng là một kỳ nữ, thật đ, bình thường gặp cô ta chỉ nước cạn lời liên tục thôi. Nhưng Đỗ Quyên vẫn nói: “Phó chủ nhiệm Ủy ban Cách mạng, cái lần trước hòa giải cho Trương Lượng , đó vốn dĩ là cấp dưới của ta.”
Chuyện này cũng chẳng gì giấu giếm. Chỉ là vừa nghe th thế, Văn Phương lập tức đảo mắt trắng dã: “Thế thì kh được, ghét cay ghét đắng của đơn vị đó, với họ kh đội trời chung!”
Đỗ Quyên hỏi: “Họ lục soát nhà cô à?”
“Phi phi phi! Làm gì ! chỉ là kh đội trời chung với họ thôi. Cái thằng đàn c.h.ế.t tiệt ở đơn vị đó cướp đối tượng của , đó là do m lão lãnh đạo kh biết quản lý. Hừ, đã bảo cái thằng đó chẳng giống hạng tốt lành gì mà, quả nhiên.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.