Thập Niên 60 Tôi Xuyên Thành Thợ Giết Heo, Rồi Lại Nói Tôi Là Thật Thiên Kim
Chương 11: Ba Anh Em Tụ Họp, Chuyến Tàu Gian Khổ Đến Mặc Thành
Tô Miêu Miêu vừa ngẩng đầu liền th được hai khuôn mặt tuấn tú giống nhau như đúc.
Kinh ngạc đến mức cô thiếu chút nữa vung nắm đ.ấ.m ra ngoài.
“Tiểu , em còn chưa biết chúng ta, là nhị ca của em, tên là Hoắc Mẫn Học.” Hoắc Mẫn Học ôn nhu nói.
“Tiểu tiểu , là tam ca của em, tên là Hoắc Tâm Viễn, về sau bảo kê em!” Hoắc Tâm Viễn gấp gáp tiếp lời, còn vỗ vỗ n.g.ự.c , tựa hồ là đang tuyên thệ.
Ba em nhà họ Hoắc này thật đúng là tính cách khác nhau.
Đại ca ổn trọng, nhị ca ôn nhu, tam ca rộng rãi.
Cô thể tưởng tượng được Hoắc Linh Tú trước kia sống sung sướng đến mức nào.
“Tiểu vừa trở về, các em đừng làm em sợ.” Hoắc Văn Bác Tô Miêu Miêu vẫn luôn chưa nói chuyện, còn tưởng rằng cô bị trận thế như vậy dọa sợ, lập tức răn dạy hai đứa em trai một câu.
“Em chỉ là muốn chào hỏi em gái một cái thôi mà.” Hoắc Tâm Viễn chút ngượng ngùng gãi gãi đầu.
Ánh mắt Hoắc Văn Bác một lần nữa rơi xuống trên Tô Miêu Miêu, đáy mắt tràn đầy áy náy.
Em gái này của kh được hưởng một ngày phúc nào ở nhà họ Hoắc, lại theo bọn họ cùng nhau chịu khổ.
Kh chỉ kh giống Hoắc Linh Tú cuồng loạn, mắng c.h.ử.i oán hận, thậm chí vẫn luôn thực ngoan ngoãn dịu ngoan.
Em gái như vậy thật sự làm nhịn kh được đau lòng.
Cô tuổi còn nhỏ, lại gầy yếu như vậy, sợ là còn kh biết tương lai chờ đợi cô sẽ là những ngày tháng khổ cực thế nào.
Nhưng l tính mạng thề, tương lai tuyệt đối sẽ kh để em gái chịu một chút khổ sở nào.
Hoắc Mẫn Học cùng Hoắc Tâm Viễn thần sắc đại ca bọn họ, cũng đang âm thầm thề.
Nhất định sẽ bảo vệ tốt em gái bọn họ.
“……”
Cho dù luyến tiếc đến đâu, cũng chung quy tới giờ phút chia ly.
một nhà rơi nước mắt cáo biệt, từng lên tàu hỏa.
Trước mắt tàu hỏa chỉ tàu vỏ x, nhân viên chen chúc, chạy lại chậm.
Đến Mặc Thành cần hai ngày một đêm, vị trí của bọn họ tự nhiên cũng đều là ghế ngồi cứng.
trẻ tuổi còn đỡ, hai già liền chịu kh ít tội.
Hoắc lão gia t.ử thời trẻ chính là tướng quân bất bại trên chiến trường, cho dù đã lui về nhiều năm, trên vẫn cứ một cổ khí tràng kh giận tự uy.
Chỉ là khi ánh mắt rơi xuống trên Tô Miêu Miêu, nháy mắt liền trở nên nhu hòa nhiều.
“Con tên là Miêu Miêu kh? Làm hại con cùng chúng ta chịu khổ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-60-toi-xuyen-th-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-11-ba--em-tu-hop-chuyen-tau-gian-kho-den-mac-th.html.]
Tô Miêu Miêu từ ngày hôm qua cho tới hôm nay đã nghe qua nhiều lời xin lỗi, đều đã chút ký ức cơ bắp, vô cùng thuận miệng đáp lại một câu.
“Kh đâu ạ.”
“Hảo hài tử.” Hoắc lão gia t.ử cô cháu gái nhỏ trước mặt, trong lòng vừa lòng.
Chịu đựng biến cố lớn như vậy, nha đầu này như cũ thể sắc mặt kh đổi, thậm chí nghe thằng ba nói, nha đầu này ngày hôm qua dăm ba câu liền chọc Hoắc Linh Tú tức muốn hộc máu, đối với cô càng là thưởng thức.
Quả nhiên một nhà chính là một nhà, cho dù kh sinh hoạt cùng nhau, gen trong xương cốt cũng là giống nhau.
Nhưng vừa nhớ tới Hoắc Linh Tú, Hoắc lão gia t.ử liền cảm th n.g.ự.c lại đau thắt từng cơn.
Nhà họ Hoắc bọn họ từ xưa chính là dương thịnh âm suy, con gái út của gả Hải Thị xong, trong nhà cũng chỉ được Hoắc Linh Tú là cháu gái duy nhất.
Từ nhỏ coi như bảo bối tròng mắt mà che chở, chẳng sợ nó kh giống m thằng nhóc nhà họ Hoắc th tuệ nh nhạy, nhưng tình thương dành cho nó là nhiều nhất.
Kết quả cuối cùng, đ.â.m bọn họ một d.a.o sâu nhất cũng là nó.
Ông đời này duyệt vô số, tự nhận là ánh mắt độc đáo, lại kh nghĩ ngã một cú thật đau trên nhà .
Ngày hôm qua bệnh viện, cũng là bị Hoắc Linh Tú chọc tức.
Trước mắt vừa nhớ tới, liền lại cảm th đầu váng mắt hoa, chỉ đành nhắm mắt lại nghỉ ngơi.
Tô Miêu Miêu xem đối phương bộ dáng này, cũng kh lên tiếng qu rầy nữa.
Hoắc Văn Bác ở một bên nhỏ giọng giải thích với cô.
“Ông nội từ nhỏ liền thương Hoắc Linh Tú, phỏng chừng là lại nghĩ đến nó nên thương tâm.”
Tô Miêu Miêu gật gật đầu.
Hai ngày một đêm hành trình này tuy là Tô Miêu Miêu cũng ngồi đến xương cùng đau nhức.
Rốt cuộc thân thể này kh giống kiếp trước trải qua nhiều huấn luyện như vậy.
Tô đồ tể đối với cô thực sự nu chiều, khi còn sống, chưa bao giờ để cô làm việc gì nặng nhọc.
Xem ra về sau vẫn là kh thể quá phóng túng.
Tô Miêu Miêu thầm nghĩ chờ tới địa ểm hạ phóng, nhất định rèn luyện lại thể chất một chút.
Trên tàu hỏa bán đồ ăn, chỉ là giá cả tương đối đắt đỏ, nhà họ Hoắc trước mắt trứng chọi đá, chỉ thể ăn bánh rán mang từ nhà để đỡ đói.
Ngày đầu tiên còn đỡ, ngày sau bánh rán lại cứng lại chát, c.ắ.n một miếng nhai nửa ngày đều nuốt kh trôi.
Cuối cùng chỉ thể mãnh rót một ngụm nước để nuốt xuống.
Tô Miêu Miêu cảm th cổ họng đều bị cọ xát đến đau rát.
Trong kh gian của cô nhưng thật ra kh ít đồ ăn ngon, nhưng tình huống trước mắt cũng kh tiện l ra.
Chưa có bình luận nào cho chương này.