Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 60 Tôi Xuyên Thành Thợ Giết Heo, Rồi Lại Nói Tôi Là Thật Thiên Kim

Chương 146: Tìm Việc Cho Ông Bà, Mở Lớp Học Cho Trẻ Em Trong Thôn

Chương trước Chương sau

Bọn họ tuổi già sức yếu, kh kiếm được c ểm, nhưng lại cần thức ăn để sống sót.

Sẽ vì liên lụy con cái mà áy náy, cẩn thận từng li từng tí sống tạm bợ trong góc.

Tuy nói bà nội Hoắc kh đến mức như vậy, nhưng già nếu trường kỳ kh việc gì làm, tâm tư xác thật sẽ trở nên mẫn cảm hơn nhiều.

Những già trong thôn từ khi việc để làm, ai n chân cũng kh đau, eo cũng kh mỏi, ngay cả đôi mắt đều sáng ngời hẳn lên.

Tô Miêu Miêu kh biết nghĩ tới cái gì, tới bên cạnh bà nội Hoắc.

“Ông nội, bà nội, cháu một việc thể cần bà giúp đỡ, kh biết nguyện ý hay kh?” Tô Miêu Miêu cố ý dùng vẻ mặt đặc biệt khó xử nói.

chuyện gì cháu cứ nói, chỉ cần nội làm được, nhất định giúp cháu!” Ông nội Hoắc vừa nghe Tô Miêu Miêu nói, ánh mắt vốn đang lờ đờ nháy mắt liền tụ quang.

Ngay cả bà nội Hoắc cũng chằm chằm Tô Miêu Miêu với ánh mắt sáng quắc.

“Là thế này ạ, trong thôn nhiều đứa trẻ đã đến tuổi học, nhưng trường tiểu học của đại đội lại quá xa, về về tốn c sức. Cháu liền nghĩ nội trước kia từng học trường quân đội, bà nội cũng là d môn khuê tú, nên muốn nhờ bà giúp khai sáng cho lũ trẻ trong thôn.”

“Đương nhiên, cũng kh cần dạy quá thâm sâu, chỉ cần dạy chúng nhận mặt chữ, học chút tính toán, một ngày hai tiết học là được.” Trong mắt Tô Miêu Miêu còn mang theo một tia khẩn cầu.

“Chuyện này gì đâu, cháu cứ bảo đám trẻ đó tới đây là được, bà sẽ dạy!” Bà nội Hoắc lập tức đồng ý, trên mặt còn mang theo niềm vui sướng kh che giấu.

“Đúng vậy, bà dạy được, chữ viết của bà nội cháu đẹp lắm đ!” Ông nội Hoắc ánh mắt sáng ngời.

“Vậy thì tốt quá , bà thật sự giúp cháu một việc lớn đ ạ.” Tô Miêu Miêu ra vẻ ngạc nhiên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-60-toi-xuyen-th-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-146-tim-viec-cho-ong-ba-mo-lop-hoc-cho-tre-em-trong-thon.html.]

“Chuyện này tính là gì, trước kia ở Kinh Thị, và bà nội cháu đều được hiệu trưởng đích thân tới cửa mời về trường dạy học đ.” Ông nội Hoắc ánh mắt sáng quắc.

“Thế thì quá lợi hại .” Tô Miêu Miêu vô cùng cổ vũ.

“Chứ còn gì nữa!” Ông nội Hoắc kiêu ngạo hất cằm lên.

“Ông khoe khoang trước mặt cháu gái như vậy mà kh biết xấu hổ à.” Bà nội Hoắc trừng mắt nội Hoắc một cái, nhưng ý cười trên mặt lại một chút cũng kh thu liễm.

Cả đời này bọn họ đều trải qua biến động, nội Hoắc càng là kh chịu ngồi yên.

Muốn mỗi ngày đều ru rú trong nhà, bà đều sợ nghẹn ra bệnh.

Hiện giờ việc làm cho bận rộn, thật là kh thể tốt hơn.

Bà nội Hoắc từ ái Tô Miêu Miêu bên cạnh.

Đứa cháu gái này của bà, thật là kh biết nên khen ngợi thế nào cho hết.

“Được ạ, vậy chờ thôn trưởng trở về cháu sẽ nói chuyện này với chú .” Tô Miêu Miêu chốt lại.

“Được!” Ông nội Hoắc đáp lời, sau đó lại nghĩ tới cái gì, “Muốn dạy học thì sách giáo khoa và giáo án chứ, bà nó ơi, bà mau cùng về phòng, chúng ta nghiên cứu kỹ xem dạy bọn trẻ thế nào. Trước kia toàn dạy lớn, dạy trẻ con thế này mới là lần đầu đ.”

Ông nội Hoắc nói đứng dậy, kéo bà nội Hoắc về phòng.

Tô Miêu Miêu đứng một bên hai vị lão nhân như được tiếp thêm sức sống mới, trong mắt cũng nhiễm vài phần ý cười vụn vặt.

Những ngày tháng bình yên như thế này là ều mà kiếp trước cô vẫn luôn khao khát.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...