Thập Niên 60 Tôi Xuyên Thành Thợ Giết Heo, Rồi Lại Nói Tôi Là Thật Thiên Kim
Chương 313: Xuất Phát Đi Thành Phố, Tam Ca Đi Theo
“Kh , Vương thúc tin cháu!” Vương Hoành Kiệt ánh mắt sáng quắc.
“Nếu tin cháu, vậy chú về thay một bộ quần áo sạch sẽ ngăn nắp , chúng ta lát nữa sẽ xuất phát.” Tô Miêu Miêu khẳng định.
Vương Hoành Kiệt nháy mắt liền hiểu ý Tô Miêu Miêu, cảm giác tim đập đều chút kích động.
“…… Được, chú ngay đây.” Vương Hoành Kiệt rời thời ểm, bước chân đều chút khó được hấp tấp.
Kh biết bị những lời vừa của Tô Miêu Miêu khích lệ hay kh, cảm giác chính hiện tại chút giống như trai hai mươi tuổi đầu.
Thế nào cũng kh áp xuống được ngọn lửa nóng rực trong lồng ngực.
Vương Hoành Kiệt rời sau, Tô Miêu Miêu cũng về phòng thay một bộ quần áo sạch sẽ.
Trang phục chính là bộ mặt của một , muốn bàn chuyện, tổng kh thể quá mức lôi thôi.
“Tiểu , em đây là lại muốn ra cửa? thể hay kh cho cùng?” Hoắc Tâm Viễn mắt tr mong Tô Miêu Miêu.
Tô Miêu Miêu còn chưa mở miệng, Hoắc Văn Bác liền b.ắ.n một ánh mắt tới.
“Tiểu đây là việc đứng đắn muốn làm, em theo xem náo nhiệt gì chứ?”
“Em theo để bảo vệ tiểu nha.” Hoắc Tâm Viễn chút kh phục.
ai cũng chỉ biết nói xem náo nhiệt thế?
Rõ ràng việc tiểu giao cho , đều làm thỏa đáng mà.
Hoắc Văn Bác còn muốn nói gì đó, Tô Miêu Miêu lại mở miệng.
“Tam ca muốn thì cứ để cùng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-60-toi-xuyen-th-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-313-xuat-phat-di-th-pho-tam-ca-di-theo.html.]
“Vẫn là tiểu đối với tốt nhất!” Hoắc Tâm Viễn lập tức sáp lại gần Tô Miêu Miêu.
Hoắc Văn Bác bộ dáng đắc ý dào dạt của , mày kh khỏi nhăn lại.
“Tiểu , em đừng chiều nó như vậy.”
“Cũng kh tính là chiều, lần này em thành phố tìm lãnh đạo, Tam ca cùng em gặp gỡ chút cũng tốt, lợi cho sự phát triển tiếp theo của nhà chúng ta.” Tô Miêu Miêu lời này kh nói quá trắng ra, nhưng nàng tin tưởng th minh như Hoắc Văn Bác khẳng định thể nghe hiểu.
Quả nhiên, nàng vừa nói xong, Hoắc Văn Bác cũng kh hề phản đối nữa, chỉ là thần sắc trên mặt lại nghiêm túc vài phần.
chằm chằm Hoắc Tâm Viễn dặn dò kỹ lưỡng: “Tiểu nếu đồng ý mang em , cũng kh nói thêm gì nữa. Nhưng mặc kệ chuyện gì em đều nghe tiểu , lời nào nên nói lời nào kh nên nói trong lòng cũng chừng mực.”
“Đại ca, cứ yên tâm , em lại kh kẻ ngốc, em đều biết mà.” Hoắc Tâm Viễn hừ một tiếng.
Hoắc Văn Bác xem bộ dáng này của còn muốn nói thêm gì đó, Hoắc Tâm Viễn lại giành trước một bước.
“Em cũng thay bộ quần áo sạch sẽ.” Nói xong liền nh như chớp chạy mất, Hoắc Văn Bác muốn răn dạy cũng chưa cơ hội.
“Tên tiểu t.ử thúi này gần nhất là càng ngày càng kh nghe lời.” Hoắc Văn Bác mày hơi ninh.
“Kh đâu đại ca, em ở đây, Tam ca sẽ kh việc gì.” Tô Miêu Miêu kỳ thật còn thích tính tình này của Hoắc Tâm Viễn.
Hoạt bát hiếu động, tình nghĩa.
“ là sợ nó làm chậm trễ việc của em.” Hoắc Văn Bác ôn nhu nói.
“Sẽ kh đâu, Tam ca ngày thường giống như kh đàng hoàng, nhưng trong lòng đều hiểu rõ.”
“Ông nội trước kia cũng nói qua, kỳ thật đầu óc nó là th minh nhất trong ba em chúng ta, chỉ là trước kia đều kh đặt sự th minh này vào chính sự, thế cho nên chẳng làm nên trò trống gì.” Hoắc Văn Bác thở dài.
“Mỗi thời kỳ trưởng thành đều kh giống nhau, em cảm th hiện tại Tam ca tốt.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.