Thập Niên 60 Tôi Xuyên Thành Thợ Giết Heo, Rồi Lại Nói Tôi Là Thật Thiên Kim
Chương 344: Sườn Xào Tỏi Thơm Của Ba Anh
Vận may của họ tốt, lên xe vào đúng khoảnh khắc cuối cùng trước khi xe khởi hành.
Trên xe còn nhiều chỗ trống, Tô Miêu Miêu ngồi xuống vị trí cuối cùng cạnh cửa sổ.
Vân Phi Trần nghĩ nghĩ, cũng ngồi qua, nhưng ở giữa cách Tô Miêu Miêu một chỗ trống.
“ ngủ bù một lát, đến nơi gọi .” Tô Miêu Miêu để lại một câu như vậy, lại nhắm mắt nghỉ ngơi.
Vân Phi Trần quay đầu lại, thể th rõ dưới mí mắt trắng nõn của Tô Miêu Miêu một vệt thâm quầng.
Đêm qua cô đã làm gì?
lại mệt đến vậy?
Vân Phi Trần nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn dịch qua, ngồi thẳng lưng, vừa vặn thể che ánh nắng chiếu vào mặt Tô Miêu Miêu.
Quả nhiên, sau khi ánh nắng bị che , đôi mày nhíu chặt của Tô Miêu Miêu nháy mắt liền giãn ra.
Tô Miêu Miêu ngủ một mạch đến trời đất tối sầm, Vân Phi Trần còn lo lắng lúc xuống xe cô sẽ đầu óc choáng váng.
Kh ngờ xe vừa dừng lại, cô đã tinh thần phấn chấn.
“Còn ngẩn ra làm gì? Mau xuống xe .” Thậm chí còn thúc giục Vân Phi Trần.
Vân Phi Trần chút tò mò, cơ thể của Tô Miêu Miêu rốt cuộc cấu tạo gì?
Trước đó kh buồn ngủ kh chịu nổi ?
Ngủ trên xe cũng kh thoải mái, thể ngủ bù được ?
Vân Phi Trần vừa nghĩ vừa đứng dậy.
Từ bến xe ra, trời đã hơi tối.
“Bây giờ chúng ta đâu?” Tô Miêu Miêu về phía Vân Phi Trần bên cạnh.
Phòng thí nghiệm là ta liên hệ, cô cũng kh biết ở vị trí nào.
“Bây giờ thời gian chút muộn, bên phòng thí nghiệm chắc đã kh còn ai, đưa cô đến nhà khách trước.” Vân Phi Trần thoáng qua sắc trời.
“Được.” Tô Miêu Miêu gật đầu đồng ý.
Vân Phi Trần trước dẫn đường, Tô Miêu Miêu theo sau.
ta chút tò mò, cô cứ thế tin tưởng ta ?
Kh sợ ta bán cô à?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-60-toi-xuyen-th-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-344-suon-xao-toi-thom-cua-ba-.html.]
Mãi đến sau này khi Vân Phi Trần chứng kiến thân thủ của Tô Miêu Miêu mới biết được suy nghĩ lúc này của buồn cười đến mức nào.
Vân Phi Trần kh sắp xếp Tô Miêu Miêu ở nhà khách của tổ chức, mà là sắp xếp ở nhà khách của đại học Mặc Thành.
“Nơi này gần đại học Mặc Thành hơn, sáng mai lại qua đón cô.” Vân Phi Trần làm xong mọi thủ tục cho Tô Miêu Miêu, lại đưa đến phòng.
“ kh ở đây?” Tô Miêu Miêu nghe ra lời nói của ta kh đúng.
“Nhà ở gần đây.” Vân Phi Trần giải thích.
“Vậy à, vậy mau về nhà .” Tô Miêu Miêu gật đầu.
“Cô nghỉ ngơi cho tốt, sáng mai 7 giờ rưỡi đến đón cô.” Vân Phi Trần mở miệng.
“Được.” Tô Miêu Miêu đáp.
Vân Phi Trần th cô kh chuyện gì khác, lúc này mới xoay rời .
Tô Miêu Miêu ngồi xe một ngày, cũng chút mệt mỏi, cầm quần áo tắm rửa.
Vừa ra ngoài liền nghe th tiếng gõ cửa.
“Xin chào, là nhân viên phục vụ nhà khách.” Ngoài cửa truyền đến một giọng nữ xa lạ.
Tô Miêu Miêu vừa lau tóc vừa mở cửa phòng.
“ là đồng chí Tô Miêu Miêu kh?” Cửa đứng một cô gái khá trẻ.
“Là .” Tô Miêu Miêu gật đầu.
“Đây là bữa tối đồng chí Vân Phi Trần chuẩn bị cho cô.” Nữ phục vụ đưa hộp cơm trong tay cho Tô Miêu Miêu.
“Cảm ơn.” Tô Miêu Miêu vui vẻ, duỗi tay nhận l.
“Kh cần khách sáo, chuyện gì thể gọi chúng bất cứ lúc nào, dưới lầu trực 24 giờ.” Nữ phục vụ kia gật đầu với Tô Miêu Miêu, xoay rời .
Tô Miêu Miêu đóng cửa phòng, kh thể chờ đợi được mà cầm hộp cơm ngồi xuống bàn.
Vừa cô còn nghĩ hay là tùy tiện l chút đồ ăn trong kh gian ra ăn tạm, kh ngờ Vân Phi Trần đã đưa tới.
Vừa mở hộp cơm, một nửa là cơm trắng thơm ngào ngạt, nửa còn lại vậy mà là sườn xào tỏi thơm.
Tô Miêu Miêu nhướng mày, thức ăn nhà Vân Phi Trần cũng khá đ, vậy mà thể ăn được sườn.
Tô Miêu Miêu gắp một miếng nếm thử, mềm rục vừa , tỏi thơm nồng nàn, tay nghề của nấu bếp kh tồi.
Hộp cơm này Tô Miêu Miêu ăn sạch sẽ, đặt đũa xuống xoa xoa bụng, ợ một cái.
Vân Phi Trần này thể kết giao, đồ ăn ngon là thật sự mang cho cô!
Chưa có bình luận nào cho chương này.