Thập Niên 60 Tôi Xuyên Thành Thợ Giết Heo, Rồi Lại Nói Tôi Là Thật Thiên Kim
Chương 593: Tiễn Người Lên Tàu, Một Mình Ở Lại Kinh Thị
“ ngốc vậy, lỡ như bị ta phát hiện thì làm ? bây giờ vẫn còn là đối tượng bị cải tạo đ.” Nhiếp Tiểu Sương đ.ấ.m một cú vào n.g.ự.c Hoắc Tâm Viễn.
Giận lại kh màng đến an nguy của bản thân.
Hoắc Tâm Viễn lại nắm l tay Nhiếp Tiểu Sương, siết chặt trong lòng bàn tay.
“Tiểu Sương, vì em mà mạo hiểm đều đáng giá, chỉ là lần này còn liên lụy cả em gái vào.” Nhắc đến Tô Miêu Miêu, trong lòng Hoắc Tâm Viễn lại tràn đầy áy náy.
“Cô gái vừa chính là em gái ruột của ?” Lúc Tô Miêu Miêu về nhà họ Hoắc, Nhiếp Tiểu Sương đã rời , vì vậy hai chưa từng gặp mặt.
“Đúng vậy, lần này may mà em , nếu kh căn bản kh nghĩ ra cách nào để đưa em .” Hoắc Tâm Viễn bây giờ nghĩ lại vẫn còn chút sợ hãi.
“Em lợi hại như vậy ?” Nhiếp Tiểu Sương chút kinh ngạc.
“Đúng vậy, sau này em sẽ biết.” Hoắc Tâm Viễn gật đầu mạnh.
Lúc này Tô Miêu Miêu đã mua vé quay lại.
“Gấp quá, em chỉ mua được ba vé ghế cứng, lên tàu các lại tìm tiếp viên để đổi vé giường nằm.” Tô Miêu Miêu đưa vé cho Hoắc Tâm Viễn.
“Em kh về cùng chúng ta ?” Hoắc Tâm Viễn ba tấm vé, nhíu mày.
“Em còn một số việc chưa xử lý xong, các trước , em sẽ kh đâu.” Tô Miêu Miêu trấn an.
“Nhưng…” Hoắc Tâm Viễn còn muốn nói gì đó, Tô Miêu Miêu lại đưa một nắm tiền cho Hoắc Tâm Viễn.
“Kh còn kịp nữa , đừng lề mề nữa, đưa Tiểu Sương và bác gái về thôn Thạch Mã Đầu trước .” Tô Miêu Miêu vừa nói vừa đẩy Hoắc Tâm Viễn và mọi .
Vẻ mặt Hoắc Tâm Viễn rối rắm, nhiều lần muốn mở miệng, nhưng đều bị Tô Miêu Miêu ngắt lời, cuối cùng gần như là bị cô đẩy vào cổng soát vé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-60-toi-xuyen-th-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-593-tien-nguoi-len-tau-mot-minh-o-lai-kinh-thi.html.]
“Em gái, em nhất định cẩn thận!” Hoắc Tâm Viễn cao giọng dặn dò.
“ yên tâm , em ở nhà họ Giản sẽ kh ai dám đến tìm em gây phiền phức đâu.” Tô Miêu Miêu cười gật đầu.
Hoắc Tâm Viễn nghe được lời này, thoáng yên tâm một chút.
Loa phát th bên kia đã thúc giục, Hoắc Tâm Viễn cuối cùng Tô Miêu Miêu một cái, vẫn dẫn Nhiếp Tiểu Sương và mẹ cô trước.
Chờ đến khi bóng dáng của Hoắc Tâm Viễn và mọi hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, Tô Miêu Miêu lúc này mới xoay rời .
Cô như kh chuyện gì xảy ra trở về bệnh viện, cụ Giản lúc này đang ngồi dựa vào đầu giường, đeo kính lật xem sách trên tay.
Bà cụ Giản ngồi bên cạnh gọt táo cho , thỉnh thoảng ngẩng đầu khuyên nghỉ ngơi một chút.
Ông cụ Giản chắc là đã đồng ý, nhưng mắt lại kh hề rời khỏi cuốn sách trên tay.
Tô Miêu Miêu đẩy cửa bước vào, th chính là cảnh tượng như vậy.
“Ông cụ Giản, bây giờ sức khỏe của vẫn cần kết hợp làm việc và nghỉ ngơi.” Tô Miêu Miêu tiến lên khuyên bảo.
Bà cụ Giản nghe th giọng Tô Miêu Miêu, theo bản năng ngẩng đầu, trên mặt một tia kh tự nhiên thoáng qua, nhưng nh lại bị đè xuống.
“Đồng chí Tô, cô đã về.” Ông cụ Giản th Tô Miêu Miêu, cuối cùng cũng khép lại cuốn sách trước mặt.
“Đưa tay ra đây.” Tô Miêu Miêu ra hiệu.
Bà cụ Giản th Tô Miêu Miêu định kiểm tra sức khỏe cho cụ Giản, vội vàng đứng dậy lùi sang một bên.
Ông cụ Giản tháo kính xuống, cười ha hả đưa tay ra.
Chưa có bình luận nào cho chương này.