Thập Niên 60 Tôi Xuyên Thành Thợ Giết Heo, Rồi Lại Nói Tôi Là Thật Thiên Kim
Chương 612: Chấn Động Vì Hai Vạn Đồng Và Sự Ghen Tuông Của Ông Anh Trai
“Ba, cái này là chi phiếu cô cô gửi kèm theo thư.” Tô Miêu Miêu đưa tờ chi phiếu qua.
“Ừ.” Hoắc Kiến Quốc gật đầu, thần sắc vốn đang đạm nhiên, sau khi th con số trên chi phiếu lập tức biến thành khiếp sợ.
Thậm chí còn chớp chớp mắt, tựa hồ là đang xác định bị ảo giác hay kh.
“Miêu Miêu, cái này……” Hoắc Kiến Quốc chút kh thể tin tưởng về phía Tô Miêu Miêu.
“Xác thật là nhiều như vậy.” Tô Miêu Miêu cười nói.
Hoắc Kiến Quốc lại chằm chằm tờ chi phiếu trong tay một hồi lâu, đỡ eo chậm rãi ngồi xuống ghế bên cạnh.
Ông cảm th chân hiện tại chút mềm.
Hơn hai tháng liền kiếm được hai vạn đồng?
Vậy một năm kh là mười m vạn ?
“Ba, số tiền này ba gửi Kinh Thị, trước lo lót quan hệ bên kia cho tốt.” Tô Miêu Miêu hạ thấp giọng.
Hoắc Kiến Quốc nghe được lời này, suy nghĩ mới bị kéo lại, vội vàng lắc đầu.
“Cô cô con trong thư nói, trên này bảy phần là tiền chia hoa hồng của con, ba phần còn lại mới là của chúng ta.”
“Con hiện tại cũng kh chỗ nào cần tiêu tiền, ba cứ cầm xoay vòng trước, rốt cuộc mau chóng khơi th quan hệ chúng ta mới thể sớm ngày trở về thành.” Tô Miêu Miêu mở miệng.
“Được, vậy số tiền này coi như là ba mượn con.” Hoắc Kiến Quốc chần chờ một chút vẫn đồng ý.
số tiền này, ân sư của bên kia cũng dễ dàng thao tác hơn nhiều.
Trở lại Kinh Thị, mới thể cho Miêu Miêu cuộc sống tốt hơn.
“Được ạ.” Tô Miêu Miêu cũng kh tr chấp m cái này, chỉ cười gật gật đầu.
Hoắc Kiến Quốc cẩn thận cất kỹ chi phiếu, đứng dậy về phòng viết thư cho ân sư.
Bà cụ Hoắc và cụ Hoắc bên kia cũng đã xem xong thư của Hoắc Xảo Ngọc, hai đều chút xúc động.
Hoắc Xảo Ngọc thể sống tốt, bọn họ liền an tâm .
Đại để là động tĩnh bên này chút lớn, làm Hoắc Tâm Viễn và Nhiếp Tiểu Sương cũng từ trong phòng ra.
Trên mặt Nhiếp Tiểu Sương mang theo một mạt đỏ ửng, sắc mặt lại vô cùng hồng nhuận, ra được đêm tân hôn hôm qua trải qua cũng kh tệ lắm.
Lại Hoắc Tâm Viễn, một bộ dáng đắc ý dào dạt, thật sự là kh nỡ thẳng.
“Tiểu Sương, các con dậy à.” Đường Xuân Lan th bọn họ ra tới, ôn hòa hỏi han.
“…… Vâng, hôm nay dậy muộn, sáng mai con nhất định sẽ kh muộn nữa.” Nhiếp Tiểu Sương nói lời này, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-60-toi-xuyen-th-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-612-chan-dong-vi-hai-van-dong-va-su-ghen-tuong-cua-ong--trai.html.]
Cô vốn định buổi sáng dậy nấu cơm sáng cho cả nhà, kết quả Hoắc Tâm Viễn cả đêm đều quấn l cô, mãi đến rạng sáng mới tha cho cô ngủ, vừa mở mắt ra đã là giữa trưa.
Con dâu mới ngày đầu tiên liền ngủ đến giữa trưa, nói ra thật sự là chút kh dễ nghe.
“Kh kh , con kh cần dậy quá sớm, trẻ tuổi dậy kh nổi là bình thường.” Đường Xuân Lan liên tục mở miệng.
“Tiểu Sương, đã bảo với em , mẹ sẽ kh giận đâu, em còn kh tin.” Hoắc Tâm Viễn cười về phía Nhiếp Tiểu Sương.
Nhiếp Tiểu Sương bộ dáng này của , chỉ biết thở dài trong lòng.
Trưởng bối thể nói như vậy, nhưng bọn họ làm vãn bối cũng kh thể thật sự làm như vậy.
Mọi đều đang bận rộn, chỉ bọn họ ngủ đến giữa trưa, thế này còn ra thể thống gì?
Nhưng Nhiếp Tiểu Sương cũng kh phản bác Hoắc Tâm Viễn, cô trong lòng rõ ràng, là thương cô.
“Đúng , tam ca, cái này cho .” Tô Miêu Miêu lại nhớ tới quà cưới Lục Tu Viễn tặng tam ca, xoay l m tấm phiếu đưa qua.
“Phiếu máy may? Em l đâu ra nhiều phiếu thế?” Hoắc Tâm Viễn kinh ngạc.
“Lục Tu Viễn tặng làm quà cưới.” Tô Miêu Miêu cũng kh giấu giếm.
Hoắc Tâm Viễn nghe được cái tên này, ý cười trên mặt lập tức thu liễm, thậm chí còn đem phiếu trên tay trả lại cho Tô Miêu Miêu.
“Em mau đem m thứ này trả lại cho , tự nhiên gửi quà cưới cho làm gì. Rõ ràng chính là ý đồ khác, em cũng đừng vì chút đồ vật này mà bị lừa.” Hoắc Tâm Viễn ngữ khí bình tĩnh nhưng đầy cảnh giác.
Đường Xuân Lan thật là cảm th đứa con trai ngốc này hết t.h.u.ố.c chữa, Tô Miêu Miêu đều đã thư từ qua lại với ta lâu như vậy, rõ ràng là hài lòng về ta.
Huống chi ta cũng đã tới cửa, đồ đạc trước kia cũng đều nhận , hiện tại mới nói m lời này đã quá muộn kh?
“Tiểu Sương, thằng con trai này của mẹ ngày thường hơi ngốc, con đừng so đo với nó.” Đường Xuân Lan đầy mặt ôn nhu Nhiếp Tiểu Sương, sợ con dâu muốn trả hàng.
“Tâm Viễn tâm tính thuần túy.” Nhiếp Tiểu Sương kh biết Lục Tu Viễn trong miệng bọn họ là ai, nhưng cô tin tưởng Hoắc Tâm Viễn.
Nhiều năm như vậy cô chưa gặp ai thuần túy hơn .
“Chính là thế!” Hoắc Tâm Viễn vội vàng hùa theo.
Đường Xuân Lan cảm th tay lại hơi ngứa, nhưng lại ngại giáo huấn con trai trước mặt con dâu, chỉ thể ngạnh sinh sinh nhịn xuống.
Tô Miêu Miêu lại cười nhét m tấm phiếu vào tay Nhiếp Tiểu Sương.
“Tam tẩu, chị đừng nghe tam ca em, Lục Tu Viễn nợ em kh ít tiền, m thứ này coi như là em tặng quà cưới cho chị và tam ca.”
“Hả? Cho chị?” Nhiếp Tiểu Sương kh nghĩ tới m thứ này cuối cùng lại tới tay , trong lúc nhất thời chút kh biết làm .
“Tiểu ……” Hoắc Tâm Viễn còn muốn nói gì đó, Tô Miêu Miêu lại quay đầu qua.
“Chẳng lẽ em tặng quà cưới cho chị dâu cũng muốn từ chối ?”
Lời Hoắc Tâm Viễn định nói lập tức nghẹn lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.