Thập Niên 60 Tôi Xuyên Thành Thợ Giết Heo, Rồi Lại Nói Tôi Là Thật Thiên Kim
Chương 814: Câu Chuyện Về Liễu Chân Nhi
“ qua bên đó kh vì chuyện đó, chỉ đơn thuần gặp thôi!” Hoắc Văn Bác th Tô Miêu Miêu hiểu lầm, vội vàng giải thích.
“Phụ nữ?” Tô Miêu Miêu thăm dò.
Hoắc Văn Bác gật đầu.
Tô Miêu Miêu: “…”
“Em thật kh biết cả còn quen cũ ở nơi như vậy đ.” Tô Miêu Miêu đ.á.n.h giá Hoắc Văn Bác một lượt.
“Cô đến nơi đó kh tự nguyện, cũng kh quen cô ở đó.” Giọng Hoắc Văn Bác chút trầm xuống.
“Vậy thể kể cho em nghe được kh?” Tô Miêu Miêu hỏi.
Hoắc Văn Bác nàng một lát, khẽ thở dài: “Chúng ta tìm một nơi tiện nói chuyện .”
biết Tô Miêu Miêu đã theo đến tận phố Hồng, chuyện này nàng nhất định muốn biết rõ ràng.
“Được.” Tô Miêu Miêu gật đầu.
Nàng dẫn Hoắc Văn Bác đến ngôi nhà tứ hợp viện mà nàng đã mua trước đó.
Đây là căn nhà nàng ưng ý nhất, nhưng vẫn chưa thời gian đến dọn dẹp, tr vẫn còn hơi cũ nát.
Trong sân đầy lá rụng, nhưng yên tĩnh, quả là một nơi tốt để trò chuyện.
Tô Miêu Miêu dọn dẹp chiếc ghế đá giữa sân.
“Ngồi .” Tô Miêu Miêu mời Hoắc Văn Bác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-60-toi-xuyen-th-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-814-cau-chuyen-ve-lieu-chan-nhi.html.]
Hoắc Văn Bác chậm rãi ngồi xuống, nhưng hồi lâu vẫn kh mở miệng.
Tô Miêu Miêu cũng kh vội, kiên nhẫn chờ đợi.
Kh biết qua bao lâu, Hoắc Văn Bác lúc này mới sắp xếp lại được suy nghĩ.
“Cô tên là… Liễu Chân Nhi, lần đầu tiên gặp cô , nhà chúng ta vẫn chưa xảy ra chuyện, hôm đó vừa lúc đến hiệu sách mua một cuốn sách. trùng hợp là, hiệu sách cũng chỉ còn lại cuốn đó, vốn định l, nhưng cô lại nh hơn một bước.” Hoắc Văn Bác nhớ lại những ký ức xa xôi đó.
Tô Miêu Miêu gật đầu, nàng đã nghĩ từ trước, cả của nàng chắc c là quen cô gái kia ở bên ngoài phố Hồng, kh ngờ đúng là vậy.
“Lúc đó cô ăn mặc giản dị, quần áo chút cũ kỹ, còn x xao vàng vọt, tr kh giống con nhà tiền, mà cuốn sách đó giá hai mươi đồng, là một cuốn sách gốc hiếm.”
“Lúc đó cho rằng cô là một đứa trẻ nhà nghèo thích đọc sách, nên kh tr với cô , lúc cô trả tiền, móc ra toàn là tiền lẻ, một đồng m hào, thậm chí còn cả m xu.”
“Ông chủ đếm với cô một hồi lâu, cuối cùng còn thiếu hai đồng, cô mắt đỏ hoe hỏi chủ thể bớt cho cô hai đồng kh, chủ từ chối.”
“Lúc đó cô thật sự sắp khóc đến nơi, th cô thích cuốn sách đó như vậy, nên đã giúp cô trả nốt hai đồng tiền.”
“ cả, kh là vừa gặp đã yêu ta chứ?” Tô Miêu Miêu nheo mắt lại.
“Kh .” Hoắc Văn Bác lại lắc đầu, “ chỉ cảm th một gia cảnh kh khá giả, sẵn sàng dành dụm từng xu một để mua một cuốn sách hai mươi đồng, nhất định là một đặc biệt hiếu học và cầu tiến, lúc đó chỉ là kh nỡ để một thích đọc sách như vậy buồn lòng.”
“Vậy sau đó thì ?” Tô Miêu Miêu tiếp tục hỏi.
“Cô cảm ơn , lúc rời mắt vẫn còn đỏ hoe, cúi đầu cảm ơn rối rít.”
“Lúc đó chỉ cho rằng đây là một chuyện nhỏ, nghĩ rằng sau này chắc cũng sẽ kh cơ hội gặp lại.”
“Khoảng hơn nửa tháng sau, định đến hiệu sách đó thử vận may, xem thể gặp được một cuốn sách gốc nào nữa kh.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.