Thập Niên 70: Anh Binh Mạnh Mẽ Quá Trêu Người, Cả Nhà Vợ Yêu Cầu Xin Tha Thứ
Chương 158:
Gã ta chép miệng, còn hơi tiếc nuối,'Nếu kh xui xẻo gặp hai đứa nhỏ, chai t.h.u.ố.c trừ sâu đó căn bản sẽ kh bị vứt lại sau nhà em.”
Sau khi xảy ra chuyện, gã ta muốn l chai t.h.u.ố.c trừ sâu, nhưng mãi kh tìm được cơ hội, cuối cùng cũng tìm tới được. Tìm lại thì chai t.h.u.ố.c đã biến mất.
Gã ta cũng kh dám nán lại tại chỗ, xác định kh tìm được, chỉ thể lủi thủi bỏ .
Sau đó chai t.h.u.ố.c bị đại đội trưởng nhặt được, còn cầm nó lòng vòng trước mặt c an, gã ta vô cùng hối hận.
hai êu hối hận, một là kh mang chai t.h.u.ố.c , để lại chứng cứ, hai là vận may bà già kia quá tốt, chỉ c.h.ế.t một già.
Nhổ cỏ kh diệt tận gốc.
Trương Lão Nhị nói chuyện thản nhiên, như thể căn bản kh để mạng kia vào mắt.
"Tại lại g.i.ế.c ?"
La Mỹ Lệ giơ tay lên tát một cái,“ ên ? Đang yên đang lành g.i.ế.c làm gì?"
"Đồ ngốc, thật sự tưởng nhà em bị lừa hết ?"
Trương Lão Nhị nói mỉa mai: Bọn họ đã sớm phát hiện ra chuyện của đứa nhỏ đó , chỉ là vì muốn giữ thể diện nên mới kh nói gì, khoảng thời gian này, bọn họ đã phát hiện ra đó là ."
Gã ta cười nhạo,'Đã đến cửa uy h.i.ế.p ."
Những chuyện này...
La Mỹ Lệ hoàn toàn kh biết, cô ngã ngồi trên đất,'Kh, kh thể nào."
Cô lẩm bẩm/Mẹ chồng em kh giấu được chuyện, nếu bà biết những chuyện xấu xa em làm, nhất định đã sớm trở mặt với em , dù kh trở mặt cũng gây khó dễ chứ."
Kh nên bình tính như vậy.
" gì mà kh thể, em thật sự tưởng hai chúng ta làm kín đáo ?"
Bố mẹ Trương Lão Nhị mất sớm, những năm này đều là gã ta sống mơ mơ màng màng.
Sau khi biết kh thể con nối dõi, tính tình thay đổi kh nói, hành vi còn ngày càng cực đoan.
thể làm ra hành vi mạo hiểm g.i.ế.c diệt khẩu như vậy kh là kh thể hiểu được.
Chu Đình Đình tận tai nghe được, trong lòng cũng chút phức tạp.
Đại đội trưởng nói chậm thì chậm, nói nh thì nh, vừa định x lên, liên bị Hoắc Th Minh giữ lại,'Đừng vội, luôn cảm th còn chuyện."
Đại đội trưởng tạm thời dừng lại, cúi tiếp tục nghe, chỉ là nghiến răng ken két.
" chưa từng nghĩ đến em ?”
La Mỹ Lệ cụp mắt, giọng khàn khàn/Nếu t.h.u.ố.c đó, em cũng ăn, em cũng c.h.ế.t thì ?"
Trương Lão Nhị lạnh lùng một lúc,Sẽ kh, đã nghĩ kỹ , sẽ tìm cớ đuổi em , đợi em về, hai lão già đó nhất định c.h.ế.t chắc."
La Mỹ Lệ lắc đâu,/Kh quan trọng nữa.
Gã ta yêu hay kh, quan tâm đến hay kh, một chút cũng kh quan trọng nữa.
" đầu thú ."
Trương Lão Nhị kh dám tin "Em ên ?"
'Em kh ên, La Mỹ Lệ gã ta, ên là .'
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70--binh-m-me-qua-treu-nguoi-ca-nha-vo-yeu-cau-xin-tha-thu/chuong-158.html.]
vẻ nghiêm túc trong mắt La Mỹ Lệ, Trương Lão Nhị hoảng sợ, gã ta nghiến răng, hung dữ uy hiếp: " nói cho cô biết, đồ đàn bà thối tha đừng làm loạn, lời này đã nói với cô rôi, nếu xảy ra chuyện gì, thì cô chính là đồng phạm."
" c.h.ế.t, cô cũng đừng hòng sống yên ổn”"
Tục ngữ nói hay, sống lâu còn hơn chất.
Tuy cuộc sống hiện tại của Trương Lão Nhị đã sớm kh ra gì, nhưng ai thể sống, sẽ kh muốn chất.
Ít nhất Trương Lão Nhị là như vậy.
Gã ta bị uy hiếp, kh là nghĩ đến tự sát, mà là ra tay trước, diệt trừ những biết chuyện.
Theo một nghĩa nào đó, gã ta cũng coi như là một kẻ tàn nhẫn thể làm nên chuyện.
La Mỹ Lệ chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này là do Trương Lão Nhị làm, lúc này liền khóc,'Tên khốn này, thể làm chuyện trái với lương tâm như vậy?”
"Tại kh thể?"
La Mỹ Lệ khóc đến đau lòng,'Chuyện này vốn là chúng ta sai, muốn đ.á.n.h muốn phạt cũng nên là bọn họ quyết định. là làm sai, tại lại ra tay tàn nhẫn như vậy, bọn họ lỗi gì?"
Vậy nên, em nghĩ như vậy à.'
Giọng nói của thứ ba, trực tiếp dọa La Mỹ Lệ và Trương Lão Nhị sợ c.h.ế.t khiếp.
Cũng dọa Chu Đình Đình giật nảy , Mẹ ơi!"
Trong bóng tối, một bóng từ từ xuất hiện, vai ta hơi khom, tương phản với cảnh sắc tiêu ều của mùa thu, khiến Chu Đình Đình sợ hãi.
Trương Lão Nhị bị dọa sợ hãi, mắng, "Thằng khốn nào giả thần giả quỷ với đây, xem đây kh...
Chưa nói xong, Trương Lão Nhị đã bị ném ra ngoài.
“Còn em?"
đến kh ai khác chính là Cát Hồng Quân vừa trở về giữa đêm.
Chu Đình Đình: -'
Ô, trời ơi, cái hiện trường c.h.ế.t tiệt này.
"Hoắc Th Minh, đừng trốn nữa, ra đây ..
Bị gọi tên, Hoắc Th Minh bất đắc dĩ đứng dậy, đến khi nào vậy?
Cát Hồng Quân kh trả lời, Trương Lão Nhị hoàn toàn mất khả năng hành động, ta đến cửa hang, ẩn ý nói: "Còn hai nữa? Kh đứng dậy, cứ nấp mãi, chân kh mỏi à?”
Chu Đình Đình: ”....
Đại đội trưởng: "...'
Hai lúng túng đứng dậy, Cái đó, trùng hợp quá..
"Quả thật trùng hợp."
Ba đến trước mặt Cát Hồng Quân/Bây giờ định làm gì?
Cát Hồng Quân Hoắc Th Minh,'Đã nghe th hết ?"
Hoắc Th Minh suy nghĩ một chút, nói một cách uyển chuyển: "Chúng lẽ còn đến sớm hơn một chút.'
Nói cách khác, những gì kh biết, chúng thể đều biết.
Chưa có bình luận nào cho chương này.