Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Anh Binh Mạnh Mẽ Quá Trêu Người, Cả Nhà Vợ Yêu Cầu Xin Tha Thứ

Chương 170:

Chương trước Chương sau

Lời của Đại đội trưởng vừa dút, hiện trường lập tức náo nhiệt, ta nói đủ thứ.

Nhưng từng câu từng chữ đều chứa đựng sự mong đợi vê cuộc sống tốt đẹp trong tương lai.

Ngay cả Chu Đình Đình cũng kh nhịn được bị lây nhiễm cảm xúc, trong mắt mang theo ý cười.

Đột nhiên.

"Ôi chao, th niên trí thức Tiểu Chu cũng cười kìa? Kh biết chút c ểm đó của cô đổi hết thành lương thực thô, đủ cho cô qua mùa đ kh.

"Nhưng yên tâm nhé, đại đội chúng ta nhân từ nhất, ngay cả những tên vô lại cũng thể sống, cô gái trẻ tay chân lành lặn, lại còn khuôn mặt xinh đẹp như vậy, chắc c sẽ kh c.h.ế.t đói."

Một giọng ệu mỉa mai vang lên trong đám đ.

Chu Đình Đình: 2ˆ

Ngày tốt lành như vậy, rốt cuộc là ai cố tình gây sự?

Chẳng lẽ sức uy h.i.ế.p của cô ở Đại đội Đào Nguyên đã biến mất ?

Kh nên vậy.

Đại đội trưởng khuôn mặt của Chu Đình Đình, nh chóng phán đoán. Ừm, tức giận , kh thể chọc, tạm thời vẫn nên tránh .

Đại đội trưởng lặng lẽ bước nh hơn, chạy vụt lên phía trước.

Chu Đình Đình cười nói: “Sáng sớm tinh mơ, ai ăn cứt vậy? Nói chuyện thối hoáắc."

Vừa cô chỉ nghe th giọng nói, kh xác định được là ai, bây giờ...

Dụ rắn ra khỏi hang.

Vừa dứt lời một bà già quấn khăn x liên hùng hổ x ra khỏi đám đ,'Cô nói cái gì? Con hồ ly tinh này nói năng kh biết trên dưới, ... al”

Chu Đình Đình nh như chớp, giơ tay lên lao đến.

"Bốp bốp!" Hai cái tát, một trái một , cân xứng.

Đánh xong, cô cũng kh , đợi đó với đôi mắt hạnh tròn xoe, chằm chằm.

Bà già vẫn chưa nhận thức được tình hình, vừa mở miệng đã nói: '€on hoang kh cha kh mẹ này, mày đáng ra nên...

"Bốp! Bốp!"

Hai tiếng giòn giã hơn.

Chu Đình Đình đưa tay ra sau giỏ, một viên gạch rơi vào tay, ra vẻ, bà còn nói nữa, sẽ tiễn bà lên Tây Thiên.

Bà già lập tức im bặt, như con gà mái bị bóp cổ, kh dám nói lời nào.

Ăn bốn cái tát, xám xịt bỏ .

Chu Đình Đình bình tĩnh tổng kết: 'Ngứa đòn kh bị đánh, toàn thân khó chịu.

Phù-

Đã thật đ.

Quả nhiên vẫn là thể động thủ thì đừng nói nhảm, nói chuyện, tốn nước bọt.

Mọi lập tức nâng mức độ nguy hiểm của Chu Đình Đình lên một bậc.

Mẹ ơi, cô th niên trí thức này đúng là thẳng tính, gì nói đó, kh phục thì đánh, đ.á.n.h cho phục mới thôi.

"Nhiều chuyện, lo chuyện bao đồng c.h.ế.t sớm,' Chu Đình Đình cất viên gạch, thở dài 'Cũng may là gặp , hôm nay nếu gặp khác, kh đ.á.n.h bà tàn phế thì chưa coi là xong đâu!"

Chu Đình Đình nói liên tục, trong đám đồng im lặng như gà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70--binh-m-me-qua-treu-nguoi-ca-nha-vo-yeu-cau-xin-tha-thu/chuong-170.html.]

Haizz, thật ra hơi nhàm chán.

Đầu gấu cũng kh tính, cùng lắm chỉ là pháo hôi.

Cô vui vẻ trở vê nhà.

Ừm, hôm nay hóng chuyện nhiều quá, cần thời gian để tiêu hóa từ từ.

Còn việc dạy dỗ bà già lắm chuyện, Chu Đình Đình khiêm tốn nói, chuyện nhỏ.

Chuyện nhỏ như con thỏ, kh đáng nhắc đến, hôm nay đến đều là những giác ngộ cao, nếu còn những giác ngộ thấp, đưa đến trước mặt Chu Đình Đình, cô đảm bảo thể ều chỉnh đâu ra đ.

Mua một tặng một.

Ngày hôm sau chia lương thực, trời chưa sáng mọi đã chạy đến xếp hàng, chỉ riêng Chu Đình Đình, ngủ một giấc đến trưa.

Chậm rãi nấu cơm, chơi với Chu Uy Mãnh và Chu Mỹ Mỹ một lúc, lại cho đám gai góc ở góc tường ăn thêm chút.

Vươn vai, ngáp một cái, lại leo lên giường ngủ trưa, sau khi dậy thì chậm rãi thu dọn đồ đạc, vừa đúng lúc đến cổng làng.

Đội ngũ chia lương thực dài dằng dặc, chỉ còn lại một đoạn cuối.

Đại đội trưởng: "...'

Ông Chu Đình Đình, thực ra thời ểm Chu Đình Đình xuất hiện còn sớm hơn so với dự đoán của .

"Cô nỡ đến à?"

Chu Đình Đình vẻ mặt đang nói gì vậy, nói năng hùng hôn,'Chia lương thực kh tích cực, tư tưởng vấn đề."

“Nh lên ."

Chu Đình Đình xếp hàng, Hoàng Phiên Phiên phía trước vội vàng chạy đến phía sau tìm Chu Đình Đình nói chuyện.

Chu Đình Đình: "1

vẻ mặt kinh ngạc,Cô vấn đề à”"

Hoàng Phiên Phiên: "2ˆ

kh hiểu,' vậy?"

"Kh , nếu cô kh muốn chia trước, cô cứ để lên trước ."

Hoàng Phiên Phiên mỉm cười, hèn hạ lắm ?" Chu Đình Đình im lặng, được , câu này kh biết trả lời thế nào.

Tống Nham đứng bên cạnh suýt chút nữa cười c.h.ế.t,'Hai các cô đúng là hễ gặp nhau là ồn ào."

Chu Đình Đình liếc xéo ta" l thân phận gì mà nói chuyện với ?

Tống Nham kh hiểu ý của Chu Đình Đình, Hoàng Phiên Phiên cũng kh hiểu, nhưng theo trực giác, cô cảm th Chu Đình Đình lúc này là lúc nói năng kh lựa lời.

Muốn ngăn cản, đã muộn.

"Nếu l thân phận Tống Nham nói chuyện với , vậy xin lỗi, chúng ta kh quen biết, tránh xa ra, nói xong, Chu Đình Đình cười tủm tỉm với Hoàng Phiên Phiên, nở nụ cười tinh quái"Nếu l..."

Những lời còn lại, Tống Nham hiểu ý.

cười nói: "Xem ra thể nói chuyện với th niên trí thức Chu, vẫn là nhờ phúc của Phiên Phiên.”

Được , chỉ một câu nói này, xong .

"Được đ trai,' thái độ của Chu Đình Đình lập tức trở nên thân thiết,'Tốc độ ra tay của cũng nh thật đ."

Tống Nham tự hào/Đó là đương nhiên, nếu kh ra tay nh, lỡ cô chạy mất thì ."

Vốn tưởng cả đời là của hai thế giới.

Ai ngờ được, vòng vo tam quốc, vẫn ở bên nhau.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...