Thập Niên 70: Anh Binh Mạnh Mẽ Quá Trêu Người, Cả Nhà Vợ Yêu Cầu Xin Tha Thứ
Chương 211:
Phan Dao cứ thế đến nhà Chu Đình Đình.
cánh cửa đóng chặt, vẻ mặt cô ta u ám.
'Cô làm gì vậy?”
Bên cạnh đột nhiên xuất hiện một bà thím, bà quấn khăn x, Phan Dao với vẻ nghi ngờ “ chuyện gì ? Đứng trước cửa nhà ta.
"Thím ơi, vẻ u ám trên mặt Phan Dao gân như biến mất ngay lập tức, cô ta nở nụ cười tươi rói: "Cháu đến tìm Đình Đình chơi, nhưng cô kh nhà, thím biết cô đâu kh ạ?"
"Ồ, th niên trí thức Chu à, vừa thím th cô đeo giỏ lên núi."
một khoảnh khắc, Phan Dao cảm th thật sự là chiếm được thiên thời địa lợi nhân hòa.
Cô ta đang định diệt cỏ tận gốc, thì Chu Đình Đình lại tự lên núi.
Chẳng là cho cô ta cơ hội ra tay ?
Cô ta cố gắng kìm nén vẻ vui mừng trong mắt, ngoan ngoãn cảm ơn: "Vâng ạ, vậy cháu về nhà đây.'
Đợi Phan Dao ởi xa, bà thím vui vẻ đột nhiên hoàn hồn lại: "Đây là con nhà ai vậy?”
Bà ta còn muốn hỏi thêm một câu, chỉ tiếc đã kh còn th bóng dáng Phan Dao nữa. Bà thím lắc đầu, bỏ .
Phan Dao trốn sau đống rơm cách đó kh xa, bà thím xa, mới lên núi.
Khóe miệng nở nụ cười: "Chu Đình Đình, cô từng nghĩ, nơi chôn thân cuối cùng của cô sẽ là ngọn núi này kh?”
Trong mắt cô ta chất chứa sự ên cuồng: "Cô đáng c.h.ế.t kh toàn thây.'
Trời lạnh , động vật nhỏ ra ngoài hoạt động kh còn nhiều nữa, đặc biệt là gà rừng và thỏ rừng, trên đường kh hề th bóng dáng của hai loài này.
Chỉ là trong bụi cỏ thường xuyên phát ra tiếng xào xạc.
Lúc đầu Chu Đình Đình còn cảm th hơi sởn gai ốc, đáng lẽ cô là theo chủ nghĩa duy vật, nhưng mà cũng đã xuyên vào tiểu thuyết .
Ma quỷ các thứ, xuất hiện một chút hình như cũng kh quá kỳ lạ.
Sau đó cô phát hiện con sóc nhỏ đang chạy trên đầu .
Chu Đình Đình: ˆ...
Sợ vô ích, thì ra là con vật nhỏ này đang tích trữ thức ăn cho mùa đ.
Chu Đình Đình tiếp tục về phía trước, đột nhiên, cô phát hiện ra một con đường nhỏ mà chưa từng th trước đây, dưới sự thôi thúc của trí tò mò, cô dò xét vào trong. Nhưng mà, nghe th tiếng cành cây bị giãm lên răng rắc ở phía xa, Chu Đình Đình sững , theo bản năng quay đầu lại.
Phía sau kh ai.
Nhưng cô luôn cảm th gì đó kh đúng.
Chẳng lẽ là...
đang theo dõi ?
Chu Đình Đình suy nghĩ một chút, liền theo con đường nhỏ mà chưa từng phát hiện ra này.
Dù là hay là ma, cũng lộ diện mới thể đưa ra quyết định được.
Phan Dao trốn sau gốc cây.
Cô ta thở hổn hển, suýt chút nữa, suýt chút nữa, đã bị phát hiện . Cô ta kh quá quen thuộc địa hình nơi này, vì vậy đuổi theo vất vả, may mà Chu Đình Đình một đoạn lại dừng lại, thêm nữa, là giác quan thứ sáu mạnh mẽ của cô †a.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70--binh-m-me-qua-treu-nguoi-ca-nha-vo-yeu-cau-xin-tha-thu/chuong-211.html.]
Tóm lại, miễn cưỡng đuổi kịp.
Chỉ là kh ngờ, sắp đến nơi , lại suýt chút nữa bị Chu Đình Đình phát hiện.
Xem ra, cô ta còn cẩn thận hơn.
Đợi đến khi kh còn nghe th tiếng bước chân của Chu Đình Đình nữa, Phan Dao mới rón rén theo.
Hôm nay cô ta nhất định tìm cơ hội ra tay, dù kh g.i.ế.c được Chu Đình Đình, cũng khiến cô tàn phế. Cô ta tin với sự kiêu ngạo của Hoắc Th Châu, ta tuyệt đối sẽ kh chấp nhận một tàn tật.
Dù chấp nhận...
Thì chứ?
Một kẻ tàn phế cũng xứng tr giành với cô ta ?
Đến lúc đó, cô ta nhiều cách để Chu Đình Đình tự rút lui.
Nghĩ đến cuộc sống sau này, Phan Dao cảm th sắp lâng lâng .
Chỉ cần giải quyết Chu Đình Đình, thì cuộc sống tốt đẹp, đều là của cô †a...
Con hổ ở phía xa: "!"
Nó tỉnh dậy từ trong giấc ngủ, lập tức ngửi th mùi của Chu Đình Đình. Là sinh vật hai chân đó đến .
Con hổ chảy nước miếng ròng ròng, liên lững thững qua.
Đường khó , Chu Đình Đình chậm, thêm vào đó phía sau còn một cái đuôi nhỏ rón rén theo, cô liền cố tình chậm lại.
Nhưng mà dù chậm đến đâu, cũng nh đã đến cuối đường.
vách núi trước mặt, Chu Đình Đình dừng bước suy nghĩ.
Cô đến gần vách núi, thò đầu ra xuống.
Phía dưới là dòng s, loại trong vắt th đáy.
Phía sau đột nhiên vang lên tiếng bước chân nhỏ bé, Chu Đình Đình né sang một bên, Phan Dao như viên đạn lao ra ngoài.
Chu Đình Đình túm l cánh tay cô ta, sau đó nh chóng cúi xuống, Phan Dao như con diều treo lơ lửng bên vách núi.
Phan Dao: 1
Cô ta thật sự sắp sợ đến ngất .
Liên khóc, run rẩy nói: "Chu Đình Đình, đừng bu tay, cô nhất định đừng bu tay.'
Chu Đình Đình cười, cái đuôi nhỏ lộ diện .
'Là Phan Dao?"
"Đúng đúng đúng, Phan Dao dường như sợ hãi, nước mũi nước mắt tèm lem cả mặt.
Cô ta nắm chặt cánh tay Chu Đình Đình: 'Là ! Cô mau kéo lên , gì chúng ta lên trên từ từ nói.
Chu Đình Đình giả vờ giơ cánh tay lên, chỉ nhích lên được hai mươi m cm, đột nhiên thả tay xuống.
Sự chênh lệch này suýt nữa thì dọa Phan Dao són ra quần.
"Cô nắm l !"
Chu Đình Đình cũng khóc lóc: "Cô nặng quá, kh kéo nổi."
Chưa có bình luận nào cho chương này.