Thập Niên 70: Anh Binh Mạnh Mẽ Quá Trêu Người, Cả Nhà Vợ Yêu Cầu Xin Tha Thứ
Chương 298:
Chu Đình Đình gật đầu: "Được, chiều nay cũng phụ giúp." Bên này còn chưa nói xong, bên kia bà lão Lương, Thẩm Nguyệt Oánh và chồng cô , cùng bà ngoại Hoàng Phiên Nhiên và một đàn xa lạ đã xuất hiện.
Nói thật, th đối phương xách túi lớn túi nhỏ, Chu Đình Đình trái tim sắt đá, ý chí kiên cường như thép này suýt nữa rơi nước mắt yếu đuối.
Mọi , mọi lại đến đây?"
"Chúng đến xem, tiện thể thay ca cho cô!" Bà lão Lương nắm tay Chu Đình Đình: ˆNgoan ngoãn, mau để bác xem cháu ở đâu? Ăn cơm chưa? Cuộc sống ở đây khổ kh? ai bắt nạt cháu kh?"
Từng chữ từng câu, đều là sự quan tâm. Khiến Chu Đình Đình kh biết nên trả lời câu nào trước cho .
"Cứ ở trong nhà bếp, nhà nhỏ nhưng bên trong bếp lò, ban đêm dựa vào hơi ấm còn sót lại, cũng kh lạnh lắm. Vẫn chưa ăn cơm, cơm c đợi một lúc nữa mới xong. Cuộc sống chắc c kh thoải mái như ở nhà, nhưng cũng tạm ổn. Bắt nạt cháu ?"
Chu Đình Đình giơ nắm đ.ấ.m lên, cười rạng rỡ: "Cái đó cũng hỏi nắm đ.ấ.m của cháu đồng ý hay kh!"
Chu Đình Đình hoạt bát, bà Lương mỉm cười.
Thẩm Nguyệt Oánh cũng vui vẻ kh thôi: “ nào? Giờ cô còn vui vẻ quên cả lối vê à?"
Đó chắc c là giả.
Ở đây chỉ thể nói là ều kiện kh đến nỗi gian khổ khiến Chu Đình Đình rơi nước mắt, nếu nói là thoải mái, chắc c vẫn là ở nhà thoải mái hơn.
Nhưng Chu Đình Đình kh nói.
Chỉ cười hề hê: "Chị Nguyệt Oánh lại trêu ."
Còn vê phân Hoàng Phiên Nhiên...
Cô bây giờ đã kh còn tụ tập với bên này nữa, cô theo bà ngoại và đến một bên nói chuyện, kh lâu sau, đầu đường lại xuất hiện một bóng .
Là Tống Nham.
Chu Đình Đình cười r mãnh, Thẩm Nguyệt Oánh cũng cười nghiêng ngả: "Cô à, đúng là trời sinh thích xem náo nhiệt.'
-Haha, kh xem thì phí,” Chu Đình Đình tay trái kéo bà Lương, tay kéo Thẩm Nguyệt Oánh, còn Lương Hữu Phong ởi phía sau, im lặng kh nói, nhưng lại mang dáng vẻ vững vàng đáng tin cậy.
"Đi, chúng ta tìm chỗ nào kh gió nói chuyện.'
"Đúng đúng đúng,' bà Lương võ võ đồ trong tay Lương Hữu Phong: Chúng ta còn mang cho cháu chút đồ ngon, chúng ta tr thủ lúc còn nóng, ăn nh ."
Tìm một chỗ ngồi xuống, mở lớp lớp bọc nồi đất ra, Chu Đình Đình kh nói nên lời tâm trạng lúc này của .
Thì ra, trên thế giới này ngoài Hoắc Th Minh, cũng thật lòng đặt trong lòng.
"Nh nh nh, mau nếm thử, ta nghĩ chắc vẫn còn nóng."
Thật ra đã kh còn nóng nữa, Thẩm Nguyệt Oánh sờ một cái liền th nhiệt độ kh đúng: "Hâm nóng lại .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70--binh-m-me-qua-treu-nguoi-ca-nha-vo-yeu-cau-xin-tha-thu/chuong-298.html.]
Chu Đình Đình vội nói: “Trong nhà một cái lò nhỏ."
Đặt nồi đất lên lò hâm nóng, m mới bắt đâu nói chuyện: "Đình Đình à, bác với chị Nguyệt Oánh của cháu suy nghĩ cả ngày, vẫn cảm th một con gái cháu kh được, uống c gà xong, thì theo chúng ta vê nhà ."
Thẩm Nguyệt Oánh cũng khuyên nhủ: "Đúng vậy, theo chúng ta về nhà , ở nhà gì kh tốt, chạy đến cái chỗ c.h.ế.t rét này làm gì. Hơn nữa, đại đội trưởng cũng kh kh biết tình , chúng ta cũng kh đào ngũ, chị sẽ để chồng chị ở lại, thay em làm việc.'
Bà Lương vội vàng gật đầu theo: "Đúng vậy, chị Nguyệt Oánh của cháu nói đúng, để Lương Hữu Phong ở lại, chúng ta hợp tình hợp lý!"
Chu Đình Đình: ˆ... Nhà họ Lương thật sự là, đã nhận định ai thì sẽ đối xử hết lòng hết dại
Còn Lương Hữu Phong thì, tuy chút bất mãn với hành vi nói bán là bán của mẹ và vợ.
Nhưng cũng chỉ một chút thôi.
Vì vậy, cũng nói theo: " ở lại, cô vê , một cô gái nhỏ như cô, kh cần chịu khổ chịu tội như vậy.'
Chu Đình Đình cảm động, nếu như chưa xuất phát, cô chắc c sẽ lười biếng, nói kh chừng sẽ nửa đẩy nửa vời đồng ý.
Nhưng hiện tại ở chung cũng khá tốt.
Thêm nữa, cô phát hiện cái nơi nhỏ bé đổ nát này thật ra cũng khá thú vị.
Trời lạnh sửa kênh mương, thật sự vất vả, đất đai đều bị đóng băng cứng, dọn dẹp vô cùng gian nan.
Chu Đình Đình nghĩ, từ khi cô đến đại đội Đào Nguyên, kh nói là ai cũng đối xử tốt với , nhưng chung là kh gì mâu thuẫn.
Huống chi đại đội trưởng tuy miệng lải nhải, nhưng cũng khá che chở cho cô.
Cô thì!
Tuy vô tâm, nhưng cũng biết ơn.
Cô kh thể giúp làm bao nhiêu việc, nhưng thể cải thiện bữa ăn của mọi , cũng coi như là báo đáp của cô đối với đại đội.
Ít nhất là lương tâm, cũng th ổn.
"Kh đâu, thật sự cảm th ở đây khá thú vị."
Sau khi suy ở tính lại, Chu Đình Đình vẫn từ chối: " cũng kh mệt, chỉ thái rau, kh việc gì còn thể lên núi dạo một vòng, cuộc sống nhàn nhã lắm."
Thẩm Nguyệt Oánh vẫn kh yên tâm, nghĩ nghĩ. Nhưng em là con gái, chị vẫn luôn cảm th...
Chu Đình Đình chống nạnh: "Kh còn là con gái nữa , em đã kết hôn , còn đăng ký kết hôn !"
Cô nháy mắt, tinh nghịch: "Phụ nữ đã chồng đàng hoàng."
Bà Lương phì cười: "Cháu bỏ , dù đã chồng, trước mặt bà già bác vẫn là con nít.
Đang nói chuyện, nồi đất bắt đầu sôi ùng ục, hơi nóng đẩy nắp nồi nhảy lên xuống kh yên, Lương Hữu Phong ỷ da dày thịt béo, muốn trực tiếp mở nắp nồi, kết quả bị Thẩm Nguyệt Oánh phát hiện ý đồ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.