Thập Niên 70: Anh Binh Mạnh Mẽ Quá Trêu Người, Cả Nhà Vợ Yêu Cầu Xin Tha Thứ
Chương 30:
Chu Đình Đình nhẹ nhàng rút chân ra.
Sói con rơi xuống đất, ngơ ngác một lúc, hít hít mũi nhỏ, mò mẫm bò lên mu bàn chân Chu Đình Đình.
Chu Đình Đình: ....
Cô ngẩng đầu, sói đầu đàn với vẻ mặt vô tội, thành khẩn nói: "Ngài cũng th đ, kh bắt c nó, là nó đến ăn vạ !"
Sói đầu đàn Chu Đình Đình một cái, vẻ mặt bất lực, nó nhận ra con hai chân này, vừa nãy định săn đàn nai.
Chỉ là bị dáng vẻ oai hùng của nó dọa chạy.
Theo lý mà nói, con hai chân như vậy yếu ớt, bình thường th đàn sói đêu sắp sợ c.h.ế.t khiếp, cô ta bình tĩnh, sói hơi thích.
Nó liếc mắt hai con hoãng nằm dưới đất.
Khả năng săn mồi cũng kh tồi.
Con nhỏ này theo cô ta, sẽ kh c.h.ế.t đói.
Vừa hay Đại Hoa dạo này vì sinh con nên kh thân thiết với nó.
Chi bằng bây giờ đưa nó ?
Cũng kh c.h.ế.t đói.
"Gâu!" Sói đầu đàn bước về phía Chu Đình Đình.
Cơ bắp toàn thân Chu Đình Đình đều căng cứng, chỉ cần sói đầu đàn dám động thủ trước, cô sẽ trốn vào kh gian.
Kh chọc nổi, thì trốn được.
Trước tiên cứ âm thâm phát triển, đợi đến khi thực lực của cô mạnh hơn, tìm lại mặt mũi, cũng kh kh được.
Sói đầu đàn cúi đầu, dùng miệng ngậm con , đặt lên mu bàn chân Chu Đình Đình.
Chu Đình Đình: '2'
lẽ vì chưa ăn trưa, bây giờ cô sắp đói đến mức hoa mắt .
xem, mắt mờ .
Sói đầu đàn ngẩng đầu lên, gâm gừ với Chu Đình Đình, hơi thở nồng nặc mùi m.á.u t suýt nữa khiến Chu Đình Đình ngất xỉu.
Nó tự cho là đã chuẩn bị xong để giao con, bước những bước vui vẻ, dẫn đàn sói rút lui.
Ăn no , vê nhà tìm Đại Hoa thân mật thôi!
Đàn sói đến nh, cũng nh.
Trong khu rừng rộng lớn, chỉ còn lại Chu Đình Đình và con nhỏ chưa mở mắt này nhau.
À kh, sói con vẫn chưa mở mắt.
Chu Đình Đình suy sụp, con ch.ó này chẳng lẽ kh muốn nuôi con, nên coi như củ khoai lang nóng bỏng tay ném ?
Nhưng vấn đề là, đây kh là khác loài ?
Quả nhiên kh thể để ba tr con, lúc kh nguy hiểm, ba này chính là mối nguy hiểm tiêm ẩn lớn nhất.
xem, ném cả con ở .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70--binh-m-me-qua-treu-nguoi-ca-nha-vo-yeu-cau-xin-tha-thu/chuong-30.html.]
Chu Đình Đình cam chịu số phận, xách con sói đang bò trên giày lên, Thật là, lỡ như nuôi c.h.ế.t , ba sẽ kh xé xác , ăn tươi nuốt sống ?”
"Ư ư-'
Chu Đình Đình: ˆ....
Cô trừng mắt, còn dám lên tiếng!
Sói con quá nhỏ kh nỡ ra tay, Chu Đình Đình quyết định đợi nó lớn hơn một chút tính.
Lúc đầu còn đang lo lắng đâu tìm một con ch.ó con vê nuôi để tr nhà, bây giờ thì tốt , buồn ngủ gặp chiếu m.
Mang một con sói con vê nuôi, cũng giống nhau.
Tuy lải nhải, nhưng Chu Đình Đình cũng thực sự sợ nó c.h.ế.t trên tay , l từ trong kh gian biệt thự ra một bát nước suối, cho sói con uống, sau đó l cỏ non lót vào sọt cho mềm mại.
Đặt sói con vào trong, Chu Đình Đình giơ tay lên, hai con hoẵng lập tức biến mất tại chỗ, một giây sau lại xuất hiện trong nhà kho.
Sau màn kịch hơi lố bịch này, trời đã kh còn sớm nữa, Chu Đình Đình vẫn chưa từ bỏ ý định, chạy đến thung lũng dạo một vòng.
Đàn nai vẫn còn ở đó, nhưng cô chú ý đến một vũng m.á.u kh xa, trên đó còn một bộ xương dính máu.
Trắng hếu.
Chu Đình Đình một cái, bước đến, cất bộ xương .
Xương nai, cũng bổ, dù cũng là đồ kh c mà .
Cô kh kén chọn.
Đàn nai thong thả gặm cỏ bên bờ suối, như thể đã quên mất vừa n nơi này vừa xảy ra một vụ tàn sát.
Chu Đình Đình thích làm thợ săn, cô nín thở ngưng thần, c đúng thời cơ, giơ tay ném đá.
Trúng ngay lập tức.
Chỉ là đàn nai tỉnh r hơn hoãng nhiều, th nguy hiểm đến gần, co cẳng chạy, trong nháy mắt đã biến mất kh th bóng dáng.
Chu Đình Đình kìm nén sự phấn khích, cất con nai quay đầu bỏ chạy. Mùi m.á.u t ở đây nồng nặc, sẽ thu hút những kẻ săn mồi khác đến, lúc đầu còn mùi của đàn sói áp chế, nhưng đợi đến khi mùi của đàn sói nhạt , nơi này sẽ trở nên nguy hiểm.
Vẫn là chạy trước cho chắc.
Chưa ăn trưa, bụng Chu Đình Đình đói đến mức kêu ùng ục, cô l từ trong tủ lạnh ra một cái bánh mì sandwich, cũng kh th lạnh nữa, nhét vào miệng m miếng đã ăn xong.
Chạy một mạch đến chân núi, Chu Đình Đình chậm lại, l bộ Xương nai từ trong kh gian biệt thự ra.
Tối hôm đó, đại đội Đào Nguyên chấn động.
bộ xương nai bị gặm sạch trước mặt, đại đội trưởng vòng qu bộ xương hết vòng này đến vòng khác.
Trên đó vẫn thể th rõ ràng vết cắn, dấu răng của sói.
Đại đội trưởng hít một hơi, giơ ngón tay cái với Chu Đình Đình, Chu Đình Đình này thật sự luôn làm mới giới hạn chịu đựng của ta.
Cô nàng này, buổi sáng còn nói chuyện lười biếng, đến chiêu đã làm ra một tin tức gây chấn động.
Được đ, th niên trí thức xuống n thôn đúng là nhiều tài giỏi.
Lúc mới đến xách một nữ th niên trí thức tay chân lành lặn như xách gà con, bây giờ thì hay , còn cướp đồ ăn từ miệng sói. Đại đội trưởng hơi tê dại, ta Chu Đình Đình, Còn gì mà cô kh dám làm nữa?”
Chu Đình Đình: "..."
Chưa có bình luận nào cho chương này.