Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Anh Binh Mạnh Mẽ Quá Trêu Người, Cả Nhà Vợ Yêu Cầu Xin Tha Thứ

Chương 32:

Chương trước Chương sau

"Đừng lải nhải nữa, Chu Đình Đình liếc Hoàng Phiên Nhiên một cái, nhỏ giọng lẩm bẩm: " biết thì tưởng cô mười tám, kh biết còn tưởng ba mươi tám”

Ba mươi tám, chính là những ngôi lê đôi mách trong đại đội Đào Nguyên.

Hoàng Phiên Nhiên bật cười,'Được , kh nói nữa. Mà lần này cô mang đồ gì ngon đến vậy?"

"Xương nai, thứ này chưa từng xử lý, cô xem làm thế nào thì được."

Hoàng Phiên Nhiên: "1!!!

Cô ta kh dám tin,Cô săn được nai à?"

"Kh , sói ăn thừa, nhặt về."

Hoàng Phiên Nhiên: ”...'

Cô ta Chu Đình Đình mà bội phục, nói nhỉ, cái tâm muốn ăn, còn cái gan dám làm.

Bạn của ơi, cô vì một miếng ăn, thật sự cố gắng.

"Lần sau, đừng xa như vậy nữa, nguy hiểm lắm."

Chu Đình Đình thuận miệng đồng ý, dù cô cũng kh nghe.

Đồng ý , đỡ bị lải nhải, đáng giá. Hoàng Phiên Nhiên bất lực,'Đúng , đặc sản địa phương gì đó mà cô nhờ bà ngoại tìm, bà ngoại đã tìm xong cho cô .

Trong sọt một miếng thịt heo thể dùng để c.h.é.m , kh biết làm thế nào mà bảo quản được đến bây giờ, tr cứng ngắc.

Chu Đình Đình tò mò, cô l thứ này ra, gõ lên bàn một cái.

"Cạch-"

Sau một tiếng động, cái bàn rung lên, miếng thịt heo kh hề hấn dì.

"Thứ này ăn thế nào?”

"Cô kh biết ăn, đã ghi lại hết , viết trên gi, đến lúc đó cô kẹp vào trong thư, bà th sẽ biết ăn thế nào."

Chu Đình Đình Hoàng Phiên Nhiên,Giỏi đ cô em, làm việc còn chu đáo."

Đó là đương nhiên."

Hoàng Phiên Nhiên chưa vênh váo được bao lâu,'ÐĐúng , đồ đan bằng trúc mà cô muốn, bà ngoại cũng đã hỏi thăm giúp cô , nhà đó còn nhiều, nếu cô muốn nhiều hơn, đưa chút đồ, bọn họ cũng thể đan ngay cho cô."

"Muốn bao nhiêu b nhiêu?"

"Đúng vậy!"

Nhà n này để kiếm sống, nhiều thứ đầu thể tự làm tự dùng, tuy đồ tự làm kh chắc c, kh bên bằng đồ thợ thủ c làm.

Đồ ta làm, chỉ cần sử dụng cẩn thận một chút, thể dùng được ba năm năm vẫn như mới.

Đồ tự làm, một năm là hỏng hoàn toàn.

Nhưng làm cái mới là được , cũng chỉ tốn chút c sức.

n thôn kh thiếu nhất chính là c sức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70--binh-m-me-qua-treu-nguoi-ca-nha-vo-yeu-cau-xin-tha-thu/chuong-32.html.]

Chu Đình Đình l những đặc sản này kh để thỏa mãn cơn thèm ăn của , mà là vì Chu Phụng Hà.

Cô th thím này khá đáng yêu, làm việc nh nhẹn, nếu kết thân tốt thì sau này còn thể l được tin tức từ bà ta.

Còn chuyện về thành phố...

Tuy những năm này ảm đạm, nhưng cô biết ánh sáng sẽ đến, chỉ xem đám th niên trí thức này thể chịu đựng được hay kh.

Hơn nữa, họ hàng ở bên ngoài, sau này cô mang chút đồ lạ vê, cũng lý do.

Còn đồ đan bằng trúc, thứ đó thực sự là Chu Đình Đình chuẩn bị cho .

Cô đã xác định, nhà kho thực sự thể ngưng đọng thời gian, đồ đạc bỏ vào như thế nào, l ra vẫn như thế, kh bị hư hỏng biến chất.

Đến lúc đó l thêm nhiều giỏ trúc, cô thể dọn sạch tủ lạnh, phân loại cất giữ những thứ này.

Gạo mì lương thực dầu ăn, hoa quả rau củ, cái gì cũng .

Đến mùa đ cũng kh cần ngày nào cũng vừa mở mắt ra đã th bắp cải.

Xương nai hâm cần thời gian, Hoàng Phiên Nhiên đuổi Chu Đình Đình .

Chu Đình Đình cầm đặc sản địa phương mà bà cụ chuẩn bị, sau khi vê nhà, lại mang thêm hai cái đến nhà họ Diệp.

Nhà bà ngoại Hoàng Phiên Nhiên.

Bà cụ th Chu Đình Đình, nháy mắt với cô,' nào, việc bà làm tốt kh?”

Chu Đình Đình bật cười, giơ ngón tay cái với bà cụ, Nhất định , chuyện này tốt, kh gì để chê."

Bà cụ cười ha hả, bà ta thích cô gái nhỏ nói chuyện thú vị như vậy. “Cháu hài lòng là được, cũng kh uổng c bà chạy một chuyến."

"Đúng rôi bà ngoại, cháu muốn nhờ bà dẫn cháu một chuyến, nhà nào đan đồ bằng trúc đẹp, cháu muốn l thêm một ít về dùng.

Chu Đình Đình vừa nói, vừa đưa cái giỏ qua.

Bà cụ kh nhận, Lúc nào cũng l đồ của cháu, kh hay lắm."

“Cháu lúc nào cũng nhờ bà giúp đỡ cũng kh hay, Chu Đình Đình th bà cụ kh đưa tay ra, trực tiếp l xương nai bên trong đưa cho đứa trẻ ngang qua.

Đứa trẻ đang cười, bỗng nhiên bị nhét một cái xương vào lòng, giật , cái xương, ngây , Bà nội. Bà cụ cái xương cũng ngây , Đây là...

Tuy bà ta mắt mờ, nhưng cũng kh mù, liếc mắt một cái đã biết kh xương heo.

"Xương nai, nhặt được trên núi, một cháu ăn kh hết, nên đã đổi một phần."

Nói xong, Chu Đình Đình nói với đứa trẻ: "Đưa xương cho mẹ con, bảo mẹ hầm lên, cháu dẫn bà nội con nhét”

Bà cụ kh biết nên cảm ơn cô như thế nào, xương nai quý giá, bổ dưỡng, cô cứ như vậy đưa cho khác, thật là...

Thực ra Chu Đình Đình căn bản kh để tâm đến thứ này, chỉ cân cô muốn, thì ngọn núi phía sau giống như vườn sau nhà cô. Đừng nói là xương nai, ngay cả thịt nai cũng thể ăn tùy thích.

Chỉ là cô sẽ kh dễ dàng thể hiện ra mà thôi.

Nói là tìm đan đồ bằng trúc, trên đường còn chạy đến nhà đại đội trưởng một chuyến, đưa chút đồ để l lòng.

Chủ yếu là Chu Đình Đình th đại đội trưởng tuổi cũng kh nhỏ, lại còn hay cáu gắt.

giữ gìn sức khỏe thật tốt, nếu kh, bị những việc cô làm làm cho tức c.h.ế.t, cô biết tìm ai nói lý đây?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...