Thập Niên 70: Anh Binh Mạnh Mẽ Quá Trêu Người, Cả Nhà Vợ Yêu Cầu Xin Tha Thứ
Chương 360:
Mở ra, Tiểu Hắc muốn kiểm tra tiền và phiếu, nhưng kh ngờ một bàn tay chen ngang. Cả cái hộp bị cướp mất.
Chu Đình Đình liếc qua, năm trăm tệ, chỉ hơn chứ kh kém.
Thuận tay nhét vào ngực.
Tiểu Hắc: "..."
Tức c.h.ế.t nhưng kh dám nói một lời.
Dù , ở dưới mái hiên nhà ta, kh thể kh cúi đầu.
ta lắp bắp: "Bây giờ được chứ, cô thể chưa?"
"ĐỊ2"
Chu Đình Đình nghiêng đầu,'Đi đâu?”
Tiểu Hắc: "?"
ta còn chưa kịp nói chuyện, Chu Đình Đình đã bổ xuống một cái, Tiểu Hắc nghiêng đầu, ngất xỉu.
Nếu cô đoán kh nhầm, thì đây chắc là một sào huyệt.
Giấu kh chỉ là đồ vật, mà còn .
Phụ nữ và trẻ em.
Chu Đình Đình muốn cười, nhưng lại kh cười nổi.
Nếu kh cô nhất thời nổi hứng, muốn đến chợ đen bán đồ, thì cô đã kh gặp Cát Đại Tráng, nếu kh gặp Cát Đại Tráng, thì sẽ kh nhiều chuyện như vậy xảy ra sau đó.
Tương tự, cũng sẽ...
Cô nhắm mắt lại, đá vào xương chân của Tiểu Hắc.
Đô khốn nạn, vì tư lợi của , kh biết đã phá hoại bao nhiêu gia đình.
"Rắc -" một tiếng giòn tan sau đó, Chu Đình Đình mới miễn cưỡng bình phục lại tâm trạng.
Mẹ kiếp, những này thật sự kh sợ xuống địa ngục, làm những chuyện thất đức này! Chu Đình Đình phẫn nộ, bước vào nhà, đá văng cửa ra, bên trong kh gì cả, cô qu một vòng, phát hiện một chỗ kh đúng lắm.
Trong nhà trống rỗng, nhưng lại một chiếc giường gỗ ọp ẹp.
Bên cạnh giường gỗ còn rơm rạ.
chút cảm giác giấu đầu lòi đuôi.
Cô lại gân , phát hiện xung qu đều dấu vết di chuyển.
Chu Đình Đình giơ tay lên liên hất tung chiếc giường gỗ, gạt rơm rạ ra, phát hiện một cửa hầm.
Những trốn bên trong khó diễn tả tâm trạng của lúc này. Tê dại, cam chịu số phận, dường như còn một chút hy vọng.
Trong địa ngục tối tăm kh th ánh mặt trời, xuất hiện một tia sáng, khoảnh khắc tiếp theo, ánh sáng rực rỡ, một giọng nữ trong trẻo, bóng dáng mơ hồ, đưa bọn họ trở vê nhân gian.
Lớn nhỏ tổng cộng mười m ra.
Nhỏ đều là bé trai, lớn, đều là thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi.
Chu Đình Đình nhắm mắt lại, bây giờ thật sự một xung lực, muốn băm vằm đám khốn nạn bên ngoài kia.
"Cảm ơn."
Đám trẻ con mở to đôi mắt e dè, im lặng, kh dám nói một lời. Các cô gái thì can đảm hơn một chút, Chu Đình Đình cũng kh dám nói chuyện.
Chu Đình Đình kh muốn dính lu quá nhiều đến chuyện này, Ngoài đây ra, còn khác kh?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70--binh-m-me-qua-treu-nguoi-ca-nha-vo-yeu-cau-xin-tha-thu/chuong-360.html.]
Kh, kh còn."
Cô kh ý định tìm hiểu thêm, gật đầu,/Vậy mọi vê nhà , lớn , trẻ con ở lại, để lại một báo c an. Ai ?
Đám phụ nữ nhau, kh ai dám lên tiếng.
Chu Đình Đình chép miệng, thể hiểu được.
Phụ nữ gặp chuyện này thật sự kh m ai muốn dính líu đến c an, cho dù là ở thế kỷ 21, cũng sẽ bị ta chỉ trỏ, huống chi là bây giờ?
Con dù cũng sống tiếp, mà ánh mắt và lời nói của đời, đôi khi cũng thể trở thành lưỡi d.a.o g.i.ế.c .
Bảo vệ bản thân, kh gì đáng trách.
Thôi, mọi , tự nghĩ cách."
, nguyện ý .
lên tiếng là một cô gái nhỏ n gây yếu, chỉ khoảng mười lăm mười sáu tuổi, cô hơi cúi , trong tay còn ôm một đứa bé.
" thể , nhưng ...'
Chu Đình Đình chỉ đứa bé trong tay cô, Đây là...
"Đây là cháu trai , và nó cùng bị bắt đến đây."
"Được, vậy cô báo c an, đứa bé để tr chừng."
"Vâng!
phụ nữ ôm đứa bé định chạy, giữa đường, đột nhiên quay lại hỏi,' tên Ôn Tiểu Ngọc, ân nhân, còn cô? Cô tên gì?"
Chu Đình Đình kh chớp mắt, bình tĩnh,Vương Thúy Hồng, cô mau , nh lên."
'Được!"
Đám lớn tản ra, những đứa trẻ còn lại Chu Đình Đình, bộ dạng sắp khóc, tr thật đáng thương.
Chu Đình Đình gãi đầu, ôi chao, cũng kh biết dỗ trẻ conl
Nhưng nghĩ lại, thôi m đứa nhỏ này gây như mèo con, thay vì nghĩ cách dỗ dành, chi bằng l đồ ăn ra còn thiết thực hơn.
Chu Đình Đình xoa tay, dặn dò một câu, Đừng chạy lung tung, lát nữa lại bị ta bắt đ." Cô qu một vòng, phát hiện một cửa hầm khác, th bên trong kh ít đồ.
Gạo và thịt, thậm chí còn chút rau củ.
Chu Đình Đình xách đồ ra/"Nào, đứa lớn hơn đến giúp ."
Nhóm lửa nấu cháo thịt, lúc đầu đám trẻ con còn sợ hãi, đợi đến khi mùi thơm trong nồi bay ra, thì đứa nào đứa n đều chằm chằm vào nồi, vô thức vây qu Chu Đình Đình.
Nấu cháo thịt cần thời gian, Chu Đình Đình kiên nhẫn, đám trẻ con kh còn sợ hãi nữa, cô lặng lẽ thở dài.
Con sống trên đời, thật sự khó khăn. Một nồi cháo chín , l bát đũa ra, múc cho mỗi đứa trẻ một bát cháo thịt, xác nhận cháo ấm vừa ăn, đám trẻ con ăn đến mức đầu cũng kh ngẩng lên được.
Kh ai biết Chu Đình Đình rời lúc nào, chỉ là đợi c an phá cửa x vào, thì th đám trẻ con ngồi trong sân ôm bát, trên bếp còn lại nửa nồi cháo thịt, dưới đất nằm năm bất tỉnh nhân sự.
Việc xong áo mặc , giấu kín c lao và d tiếng.
Đừng hỏi chị là ai, hỏi là, Vương Thúy Hồng!
Chu Đình Đình l cái hộp đựng tiên, ngoài ra còn l thêm tám cân thịt lợn.
Ừm, đồ chùa. Về nhà ăn ngon !
Để bà Tống gói sủi cảo ăn.
Nhà bà bỏ bột mì, cô bỏ thịt!
Hợp lý.
Chưa có bình luận nào cho chương này.