Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Anh Binh Mạnh Mẽ Quá Trêu Người, Cả Nhà Vợ Yêu Cầu Xin Tha Thứ

Chương 397:

Chương trước Chương sau

Đương nhiên, Chu Đình Đình và Hoàng Phiên Nhiên ăn mì rau trứng.

Mì là mì tự làm, trứng được chiên thành trứng ốp la lòng đào, thêm chút rau x, kh nói nên lời ngon miệng.

So sánh hai bên, chênh lệch lớn.

Nhưng bà Tống trấn giữ, kh ai ý kiến.

Còn cơm ch.ó làm từ than đậu x... Chu Uy Mãnh và Chu Mỹ Mỹ bát cơm, trừng mắt nhau, một lúc sau, Chu Uy Mãnh tức giận, dùng chân đá lật bát cơm, còn đơn phương tuyệt giao với bà Tống ba ngày.

Nó, đã thực hiện bạo lực lạnh lùng tàn nhãn, vô nhân đạo đối với bà Tống.

Vấn đề duy nhất là, bà Tống hoàn toàn kh biết gì vê chuyện này.

Ngày tháng vui vẻ.

Bố mẹ nhà họ Hoàng cuối cùng cũng đến.

Hai bà đã muốn đến thăm gia đình con gái từ lâu , vấn đề là, lân nào cũng là bố Hoàng bận việc, hoặc mẹ Hoàng bận việc. Trì hoãn hết lần này đến lần khác.

Cho dù bà Tống bao nhiêu lo lắng, cũng đều tan biến theo thời gian.

Ngược lại bà còn lo lắng cho tâm trạng của Hoàng Phiên NhiênKh , yên tâm , lần này chắc c sẽ đến được."

Hoàng Phiên Nhiên bình tínhHai họ đều bận, con biết rõ trong lòng, cho dù kh đến được, cũng kh cách nào.

Từ nhỏ đến lớn, Hoàng Phiên Nhiên kh thiếu ăn thiếu mặc, nhưng...

Thiếu tình thương.

Hai đều là một khi đã làm việc là quên trời quên đất.

Hoàng Phiên Nhiên đã sớm quen .

"Bố mẹ cũng nỗi khổ của bố mẹ, chúng ta cũng th cảm đúng kh?”

Bà Tống cẩn thận khuyên nhủ, Hoàng Phiên Nhiên dở khóc dở cười, Mẹ, mẹ yên tâm , con thật sự kh , trong lòng họ con, nhưng vướng bận quá nhiều."

Vì vậy, bây giờ bụng Hoàng Phiên Nhiên đã lớn, bố mẹ Hoàng gia mới đến.

Bà Tống thở dài, kh nói gì nữa.

Cũng đúng, nhà nào cũng nỗi khổ riêng.

Bố mẹ Hoàng gia đến cũng đúng lúc, Tống Nham vừa từ bên ngoài trở vê, lần này thể nghỉ ngơi ở nhà nửa tháng.

Tống Nham kết hôn đã lâu như vậy, ngoài việc liên lạc bằng thư từ, đây là lân đầu tiên gặp mặt, vì vậy, vô cùng căng thẳng, sáng sớm đã dậy, dọn dẹp giường trong phòng ngủ phụ, chăn đệm cũng đem ra phơi nắng.

Chỗ nào cũng kh bỏ sót, th thời gian gần được , định đ.á.n.h xe bò đón bố mẹ vợ, nhưng lại bị đại đội trưởng hỏi,Cái gì? Đón bố mẹ vợ ?"

"Đúng vậy."

Tống Nham lo lắng, kéo kéo quần áo trên ,'Chú, chú th cháu mặc thế này được kh?"

Được!"

lời của đại đội trưởng, trong lòng Tống Nham cũng thoải mái hơn một chút.

Haiz, nghĩ cũng th khó xử, dâu xấu cũng ra mắt nhà chồng.

Đưa đầu ra chịu chém, rụt đầu cũng chịu chém, mặc kệ, cứ x lên trước đã.

Tống Nham cuối cùng cũng chuẩn bị tâm lý xong,'Chú à, cho cháu mượn xe bò ."

Đại đội trưởng xua tay, cười nói: "Thằng nhóc này, bây giờ kh sợ nữa à?”

lẽ kh sợ nữa...

Vấn đề bây giờ là, cho dù đón bố mẹ vợ, cũng kh đón được trước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70--binh-m-me-qua-treu-nguoi-ca-nha-vo-yeu-cau-xin-tha-thu/chuong-397.html.]

" à, đừng nữa, ở nhà nghỉ ngơi , mẹ Phiên Nhiên đã ."

Đón bố mẹ vợ với đón con gái, vẫn khác nhau.

Tống Nham mơ mơ màng màng quay lại, sau đó bắt đầu đứng ngồi kh yên. Bà Tống vốn kh căng thẳng, con trai như con lừa bướng bỉnh, vòng vòng trong sân.

Đi tới lui, làm bà Tống bực .

Bà câm l gáo múc nước trên bàn, hùng hổ đuổi theo đ.á.n.h vào đầu Tống Nham.

"Đi, , , ta cho con ! Con là lừa à? Đi vòng vòng mất mặt?"

Tống Nham kh dám đ.á.n.h trả, cộng thêm thân hình nh nhẹn của bà Tống, gáo múc nước vung lên, năm lần thì đ.á.n.h trúng ba lân.

"Bốp bốp bốp!"

Tuy kh đau, nhưng khó hiểu.

"Mẹ! Đaul" "Phiên c.h.ế.t được!"

Hai mẹ con đuổi nhau trong sân, bên kia, Chu Đình Đình như ra-đa, phát hiện nhà họ Tống chuyện vui, cầm hạt dưa, lững thững tới.

Hừi

Chính là hóng chuyện.

Hoàng Phiên Nhiên dở khóc dở cười, nói với Chu Đình Đình: “ xem cuộc sống của bây giờ, thế nào? náo nhiệt kh."

"Hử?" Chu Đình Đình ú ớ,/ còn chưa hài lòng à?”

-Hài lòng, quá hài lòng.

Náo nhiệt thế này, đều là hơi thở cuộc sống!

Lúc bà ngoại lái xe bò trở về, vừa đúng lúc hai mẹ con vừa đình chiến.

Trên xe bò ngồi một đôi nam nữ nho nhã tuấn tú.

Xe bò dừng lại, kếo kẹt một tiếng.

Ngụy Lan nh nhẹn nhảy xuống xe bò, tiện tay bế luôn đàn ngồi bên cạnh xuống.

Nhẹ nhàng, kh chút áp lực.

Chu Đình Đình: ˆ...

Ờ, nói thế nào nhỉ.

Bên này hình như một còn mạnh mẽ hơn cả cô.

Hoàng Thiệu đã quen với sự chăm sóc của vợ, trên khuôn mặt đeo kính nở nụ cười nho nhã, dịu dàng nói với Hoàng Phiên Nhiên: "Nhiên Nhiên, lại đây, đến chỗ bố nào. Mắt Hoàng Phiên Nhiên đỏ hoe, nước mắt rơi lã chã, cô ôm bụng, vừa khóc vừa chạy tới, như chim én bay vào rừng, lao vào lòng Hoàng Thiệu.

Nước mắt lưng tròng, Bố -"

ôm cánh tay Hoàng Thiệu một cái, Hoàng Thiệu bay lên tại chỗ, vậy mà bị con gái ruột đang m.a.n.g t.h.a.i ôm lên một cách vững vàng.

Chân khó khăn di chuyển hai cái, kh chạm đất.

Bàn chân đang gi giụa cuối cùng cũng cam chịu.

Thôi được .

Hoàng Thiệu: ˆ...

Nhưng cũng bình tĩnh, Đặt bố xuống." Hoàng Phiên Nhiên lúc này cái gì cũng kh nghe lọt tai, chỉ ôm bố vừa khóc vừa nói.

Bà Tống đứng tại chỗ, vẻ mặt bối rối, làm bây giờ? kh biết, còn tưởng nhà bắt nạt Nhiên Nhiên.

Nhưng...


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...