Thập Niên 70: Anh Binh Mạnh Mẽ Quá Trêu Người, Cả Nhà Vợ Yêu Cầu Xin Tha Thứ
Chương 546:
Chu Đình Đình giơ tay lên búng trán ta,/'Biết sai thì nhớ kỹ, lân sau nhớ sửa."
Chu Đình Đình thở dài, lớn tiếng nói, Chú tư, thím tư, đừng nghe lén ở ngoài đó nữa, vào ."
Chú tư, thím tư đang rón rén ở cửa nhau, đồng loạt ngơ ngác.
Bọn họ yên tĩnh mà, lại bị phát hiện.
"Đừng trốn nữa, cháu th bóng dưới đất ."
Chú tư thím tư lúng túng đẩy cửa vào, Nói, nói trước nhét”
"Nói , cũng dạy dỗ , sau này sẽ kh làm chuyện lỗ mãng như vậy nữa. Trên mặt Chu Đình Đình mang theo nụ cười,'Nh lại đây, thằng bé thật thà này đã chuẩn bị quà cho chúng ta đ."
Chú tư thím tư th Chu Đình Đình kh nhắc đến chuyện đó nữa, lập tức vui vẻ chạy đến/Ôi chao, thằng bé này lòng, còn chuẩn bị quà cho chúng ta."
Hai bà già chỉ biết Chu Lập ở ngoài chạy việc vặt cho Tống Nham, kh biết kiếm được bao nhiêu tiền.
Chủ yếu là hai th, chuyện này, đứa nhỏ kh nói, tốt nhất đừng hỏi.
Kiếm được nhiều, hỏi, lại vẻ như hai tham lam, muốn chiếm lợi ích của nó.
Kiếm được ít, hỏi, đứa nhỏ lại th ngượng ngùng.
Hai bà già chỉ thể làm là, bất kể Chu Lập về lúc nào, chỉ cần vê nhà là cơm nóng ăn, vê nhà là nước nóng rửa mặt.
Vì vậy, nhắc đến quà, hai đều bình tĩnh.
Nhưng khi th đồ đạc trên bàn, đồng loạt hóa đá.
“Cái này cái này cái này...
Hai nhau, kh quan tâm đến quà, ngược lại nắm l Chu Lập đ.á.n.h giá từ trên xuống dưới"Ôi trời ơi, bây giờ cháu giỏi quá.
"Kh chứ? Đều nói c việc này nguy hiểm, chúng cũng kh để tâm, bây giờ quả thật nguy hiểm, kiếm được nhiều tiền như vậy, bị khổ kh cháu?
"Ôi chao, chúng ta đừng làm nữa, đáng sợ quá, kh là tiên bán mạng chứ?"
ánh mắt quan tâm của hai bà già, nghe tiếng nói qu quẩn bên tai, Chu Lập lại kh kìm được đỏ hoe mắt,'Kh , cháu kh vẫn ổn ."
"Cháu chỉ là một đứa trẻ, lại giỏi như vậy, thật đáng sợ. Chúng ta còn làm nữa kh? Thôi đừng làm nữa, số tiên này đủ tiêu một thời gian . Hơn nữa, còn rể cháu nữa, nó là đàn , nó kiếm tiên nuôi gia đình là chuyện đương nhiên, cháu chỉ là trẻ con, sắp học , cháu nghĩ nhiêu như vậy làm gì?"
Hai vợ chồng ngươi một câu ta một câu, Chu Lập kh chen vào được, càng nghe càng khó chịu, nín khóc, hít mũi, rôi kh nín được, thổi ra một cái bong bóng mũi.
Chu Đình Đình: ”...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70--binh-m-me-qua-treu-nguoi-ca-nha-vo-yeu-cau-xin-tha-thu/chuong-546.html.]
Cô cười phá lên, đ.á.n.h thức hai chị em đang ngủ say.
Hai đứa bé khóc oà lên, thím tư cuối cùng cũng kh quan tâm đến Chu Lập nữa, quay mặt chạy đến chỗ hai đứa bé, ôm vào lòng dỗ dành,"Ngoan ngoan ngoan- bảo bối của bà, đừng khóc đừng khóc, mẹ hư dọa chúng ta , bà đ.á.n.h mẹ, đừng khóc đừng khóc.
Chú tư bế con cũng ra dáng, dỗ dành mười phút, trên mặt hai chị em vẫn còn đọng nước mắt, trong ánh mắt đau lòng của hai bà già, nấc lên ngủ .
Chu Đình Đình nhất thời lỡ lời, lúc này kh dám hó hé, cười nịnh nọt,'Ngủ à?"
Thím tư liếc Chu Đình Đình,"Đã lớn , còn như trẻ con, nửa đêm nửa hôm, dọa con cái sợ hãi thì làm ? Thương c.h.ế.t thím , kh được, ngày mai thím tìm m cành đào, thím tr thủ buổi trưa nắng gắt, gọi hồn cho con, đừng để bị dọa mất hồn."
Chu Đình Đình: ˆ....
Cũng kh cần thiết vậy chứ?
Nhưng, lúc này, Chu Đình Đình biết im lặng mới là bảo toàn tính mạng, im lặng nói,Vâng, cháu nghe thím.
Dỗ bé con xong, tâm trạng của Chu Lập cũng bình tĩnh lại.
hít mũi,'Chú, thím, cháu đã chuẩn bị quà cho mọi , đừng từ chối."
Ngọc trai từng viên đều căng tròn, kh giống đồ bình thường, xem ra giống đồ gia truyền, chút lai lịch.
Còn lọ đựng t.h.u.ố.c lá thì khỏi nói, bức tr trên đó tuy nhỏ, nhưng hình dáng tỉnh xảo, là biết đồ quý hiếm.
Vòng cổ ngọc trai sau này giá trị bao nhiêu thì kh biết, nhưng chiếc lọ đựng t.h.u.ố.c lá này để thêm mười hai mươi năm nữa, nói kh chừng sẽ thành đồ cổ nhỏ. "Ôi chao, vô c bất thụ lộc."
"Đúng vậy, thằng bé này cũng vậy, kiếm được tiền, lại kh biết mua chút gì đó cho ."
Chu Lập cảm th xiêng xích trong lòng như được nới lỏng một chút nở nụ cười rạng rỡ, một nhà, ơn chăm sóc của chú thím đối với cháu, cháu kh bao giờ quên. Mọi nhận l , cháu mới th thoải mái.'
Chu Lập nhét lọ đựng t.h.u.ố.c lá cho chú tư, lại ân cân đeo vòng cổ ngọc trai cho thím tư, khiến thím tư hơi ngại ngùng, cứ muốn tháo ra.
"Ôi chao, thím già còn đeo vòng cổ, truyền ra ngoài còn bị ta cười cho. Thím già , đeo cái này kh hợp, hay là cho Đình Đình , Đình Đình xinh đẹp, đeo gì cũng đẹp.
Nhưng bà yêu thích vuốt ve ngọc trai, rõ ràng là thích.
Chu Đình Đình cười tủm tỉm từ chối,'Thím, thím nói vậy, Tiểu Lập sẽ buồn đ, nó cẩn thận lựa chọn mài"
Chu Lập tr mong, nghe vậy lập tức gật đầu,Đúng vậy, thím, thím đeo đẹp, cháu kh mua bừa, ta nói, tuổi của thím đeo cái này là đẹp nhất, cháu chọn lâu mới tìm được cái đẹp nhất này."
"Thật ?”
Thím tư kh tự tin lắm, nhưng thật sự thích, chú tư th, trong lòng chua xót,'Đẹp, Hiểu Mễ, cứ đeo , đây là tấm lòng của đứa nhỏ. Chỉ là những năm này theo khổ cực , kh được sống những ngày tháng tốt đẹp, ngay cả một món trang sức t.ử tế cũng kh .'
Phụ nữ trên đời này, dù ở độ tuổi nào, cũng kh ai kh thích làm đẹp.
Chưa có bình luận nào cho chương này.