Thập Niên 70: Anh Binh Mạnh Mẽ Quá Trêu Người, Cả Nhà Vợ Yêu Cầu Xin Tha Thứ
Chương 61:
Nói xong câu này, Tiền Đa Đa đột nhiên cảm th nhẹ nhõm trong lòng, kể hết chuyện xảy ra hôm qua, kể cả chuyện tại Từ T.ử Th và Hà Quân bị bỏ lại phía sau.
Đại đội trưởng đứng dậy, vẻ mặt khó tin,"Các gan to thật đ."
Tiên Đa Đa sắp khóc, lúc , bị mắng cho một trận, vừa khóc vừa .
Sáng hôm sau, Chu Đình Đình đến nhà đại đội trưởng mượn xe đạp.
Kh biết quá trùng hợp hay kh.
Vừa đúng lúc nhóm th niên trí thức cũng đến tập trung.
Cảnh tượng đó thật đúng là... xoẹt xoẹt kèm theo tia chớp.
Trải qua một đêm lắng đọng lên men, Trương Linh Linh sáng chói trở thành tâm ểm của mọi , dù bây giờ cô ta kh còn vênh váo nữa, nhưng với khuôn mặt sưng vù như cái bánh bao hấp,
Tỉ lệ ngoái cũng kha khá.
Một vài đứa trẻ kh biết kiêng dè, chỉ vào cô ta nói: "Bà ơi, cô giống cái đầu heo nhà bày ra lúc làm thịt heo tết vậy!"
Đứa trẻ còn nhỏ, đằng sau đầu còn một cái đuôi sam dài hơn mười cm, vẻ mặt ngây thơ vô tội, nhưng lời nói ra lại sức sát thương lớn, tính x.úc p.hạ.m cũng mạnh.
Vợ đại đội trưởng: “...
Bà lặng lẽ bịt miệng đứa trẻ, làm như kh th mọi đang ngơ ngác, giả vờ như chưa chuyện gì xảy ra,"Còn chờ gì nữa? Đi thôi, sớm về sớm, nhà còn một đống việc."
Đại đội trưởng: "Được, vậy chúng trước.
Nói xong, vợ đại đội trưởng thoa dầu vào lòng bàn chân, bế đứa trẻ dưới đất lên chuồn thẳng.
Chu Đình Đình cười khẩy, Trương Linh Linh đột nhiên lộ ra vẻ mặt đặc biệt khinh bỉ,"Ưm - cứ th hơi buồn nôn -"
Nói xong, Chu Đình Đình đạp xe, biến mất tăm.
Chỉ để lại Trương Linh Linh ở phía sau gào thét phẫn nộ.
Chu Đình Đình: "-"
Ây da, kh cảm th gì cả.
Dân hôm nay thật vui vẻ! Đạp xe, đoạn đường gân hai tiếng đồng hồ, Chu Đình Đình rút ngắn xuống còn năm mươi phút.
Mệt thì kh , chủ yếu là m.ô.n.g kh chịu nổi, tê dại cả .
Vào huyện, Chu Đình Đình tránh đám đ, vòng vèo cuối cùng vào một con hẻm đổ nát th tứ phía, khắp nơi là tường đổ nát.
Chu Đình Đình xuống xe, dắt xe đạp hùng dũng khí thế bước vào.
Quay một vòng, cô như biến mất hoàn toàn.
Thân hình xoay chuyển, Chu Đình Đình xuất hiện trong kh gian biệt thự, đặt xe ở khoảng trống trước biệt thự, cô chạy thẳng lên lâu hai bắt đâu thay quần áo, trang ểm. Mười phút sau, một đàn cao hơn năm cm, nước da ngăm đen, dáng vạm vỡ, quấn khăn trên đầu xuất hiện trước mắt.
Chu Đình Đình cầm giỏ tre, sải bước kh chút lưu luyến, trực tiếp ra khỏi kh gian, lao vào con hẻm.
Chợ đen kh vị trí cố định, ngược lại, đó là một nơi kh quy luật và luôn di chuyển.
Sau khi cải trang, Chu Đình Đình dùng hai viên kẹo để hỏi ra vị trí, đồng thời bán cho bà cô đó một con gà rừng.
Thành c bỏ túi một đồng rưỡi.
Gà rừng rẻ hơn gà mái nuôi trong nhà. Một con gà mái thể bán được hai đồng.
Nhưng nghĩ đến những con gà này đều là bảo bối do núi rừng ban tặng, Chu Đình Đình kh còn gì để nói.
Ừm, buôn bán kh vốn, còn chê bai cái gì.
Hài lòng !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70--binh-m-me-qua-treu-nguoi-ca-nha-vo-yeu-cau-xin-tha-thu/chuong-61.html.]
Bán đồ kh mất tiền, mua đồ mới mất tiền.
c cửa liếc thứ trong giỏ tre, mắt ta sáng lên, Chu Đình Đình kỹ hơn, Trước đây chưa từng th , mới à?”
Chu Đình Đình trâm giọng nói: "Trước đây đều là cháu trai đến." đàn tin là thật, xác định bên trong kh còn thứ gì khác, phẩy tay cho Chu Đình Đình vào.
Vừa vào trong, giống như một thế giới khác, kh giống như cái chợ lớn do các c xã liên kết lại.
Bên đó náo nhiệt và phồn hoa, mọi cầm đồ còn thể mặc cả, luyện tập khả năng ăn nói.
Còn ở đây, phần lớn là im lặng.
Mọi tụ tập ba năm , nhỏ giọng nói chuyện mặc cả, còn lại, hâu hết đều im lặng.
Chu Đình Đình suy nghĩ một chút, tháo giỏ tre xuống, kho chân ngồi bệt xuống đất, tay l ra hai con vật săn được từ trong giỏ tre.
Một con gà rừng, một con thỏ rừng.
Gần như ngay khi đặt xuống đất, ánh mắt của tất cả mọi đều đổ dồn về phía đó.
Chu Đình Đình bình tĩnh, cô biết, đây là ổn .
"Đổi thế nào?"
"Một đồng rưỡi một con."
Một bà cô toàn thân kín mít, chỉ lộ ra đôi mắt, Chu Đình Đình,"Thỏ thì ?"
"Giá như nhau.
"Thỏ kh ngon bằng gà rừng, rẻ hơn chút ."
Chu Đình Đình con thỏ,'Nhưng lột da nó ra còn thể làm găng tay.'
Nghĩ vậy, Chu Đình Đình chợt th định giá thấp quá.
Lập tức lên tiếng/Gà rừng một đồng rưỡi, thỏ rừng một đồng tám.
Bà cô:...
Mục đích mặc cả của bà ta là giảm giá.
Kh để bán nghĩ ra lý do khác lại tăng giá.
Chu Đình Đình th vẻ mặt của bà cô, kh nhịn được cười, Bà hỏi trước, nếu muốn con này bán cho bà một đồng rưỡi."
Vậy những phía sau muốn mua thì ?”
Chu Đình Đình dứt khoát: "Một đồng tám."
Trong lòng bà cô chợt thoải mái, ừm, tính toán tới tính toán lui, vẫn là bà chiếm được lợi.
"Thành giao, l cho hai con thỏ, hai con gà rừng."
Tính ra là chiếm được sáu hào.
Bà cô nh chóng tính toán trong lòng, một quả trứng gà chỉ ba xu, sáu hàol
Ôi chao, nhiều trứng gà quá.
Kiếm lời .
Một tay giao tiên, một tay giao hàng.
Bà cô xách hai con thỏ rừng, hai con gà rừng vui vẻ rời .
Chưa có bình luận nào cho chương này.